Bầu trời Đông Vực dần trở lại vẻ yên ắng sau cơn chấn động kinh thiên động địa. Những ngọn núi xung quanh Trần phủ vốn đã bị dư chấn của cú va chạm giữa kiếm gỗ và kiếm ánh sáng làm cho sụp đổ, giờ đây chỉ còn lại những vách đá trơ trọi.
Nguyệt Linh đứng đó, thanh kiếm gỗ tím bạc đã gãy làm đôi trên mặt đất, hơi thở nàng đứt quãng từng hồi. Mỗi lần hít vào, nàng đều cảm nhận được mùi máu tanh nồng xộc thẳng lên mũi. Những vết cắt trên cơ thể, dù nông hay sâu, đều đang rỉ ra những giọt máu tươi, nhưng kỳ lạ thay, chúng không chảy lan ra mà dường như đang bị một luồng sức mạnh vô hình trong đan điền của nàng hút ngược trở lại.
Trần Lạc Vũ từ trên thềm đá chậm rãi bước xuống. Ánh mắt hắn đảo qua đôi bàn tay đang run rẩy của Nguyệt Linh, rồi liếc nhìn thanh kiếm gỗ đã gãy vụn.
"Ba chiêu đã đỡ. Sứ giả đã đi. Nhưng muội đừng quên, thứ muội vừa chém đứt không phải là thực lực của kẻ đó, mà chỉ là một chút quy tắc không gian mà phân thân ấy có thể điều động."
Hắn bước đến bên cạnh Nguyệt Linh, ngón tay khẽ điểm vào giữa trán nàng. Một luồng linh lực tinh thuần chảy vào, quét sạch những luồng áp lực tàn dư của vị sứ giả đang bám víu trong kinh mạch nàng.
"Muội đã dùng Kiếm Tâm để cắt đứt liên kết của đường kiếm đó với không gian. Đó là bước tiến lớn, nhưng đồng thời nó cũng cho thấy nhục thân của muội vẫn chưa đủ cứng cáp. Nếu lần sau, đó không phải là một phân thân, mà là một kẻ thực thụ hạ giới, đường kiếm đó sẽ không chỉ làm rách da thịt muội, mà sẽ trực tiếp nghiền nát linh hồn muội."
Nguyệt Linh cắn chặt răng, nuốt ngụm máu đang dâng lên trong cổ họng xuống. Nàng nhìn vào thanh kiếm gỗ gãy đôi trên mặt đất, tâm trí vẫn còn dư âm của cảm giác "cắt đứt" không gian lúc nãy.
"Huynh, con đã hiểu. Sự sắc bén của kiếm không nằm ở độ cứng của vật liệu, mà nằm ở độ tĩnh của tâm khi đối diện với Thiên Quy."
Trần Lạc Vũ gật đầu hài lòng, hắn xoay người, nhìn về phía chân trời xa xăm nơi những vệt nứt không gian do sứ giả tạo ra vẫn còn chưa khép lại hoàn toàn.
"Tốt. Muội đã đạt tới ngưỡng cửa của Kiếm Đạo chi sơ. Từ hôm nay, không cần luyện tập những bài tập nhục thân thông thường nữa. Huynh sẽ dạy muội cách rèn kiếm trong hư không."
Hắn nhặt một mảnh gỗ vụn còn sót lại của thanh kiếm gãy, rồi ném lên không trung. Ngay lập tức, mảnh gỗ biến thành một đạo quang ảnh mờ ảo, xoay chuyển trong không trung.
"Muội hãy nhìn mảnh gỗ này. Nó không còn là vật chất, mà là một điểm cực trong không gian. Nhiệm vụ của muội là trong bốn tháng tới, phải dùng đôi tay trần và cái 'Tâm' của mình, chém nát được nó trước khi nó chạm đất."
Nguyệt Linh nhắm mắt lại. Nàng không nhìn bằng mắt, mà dùng Kiếm Tâm để bao quát toàn bộ không gian trước mặt. Nàng cảm nhận được sự chuyển động của mảnh gỗ. Nó không chỉ rơi xuống theo trọng lực, mà nó còn bị vặn xoắn bởi những dư chấn không gian còn sót lại.
Nàng vung tay, không có kiếm, chỉ có bàn tay không. Một luồng khí tức sắc lạnh từ lòng bàn tay nàng tỏa ra, chém xé không khí.
"Keng!"
Mảnh gỗ bị chẻ làm đôi ngay giữa không trung.
Trần Lạc Vũ không khen ngợi, hắn lại ném thêm một mảnh gỗ khác. Rồi hai mảnh, ba mảnh. Tốc độ ngày càng tăng, từ mười mảnh cho đến hàng trăm mảnh gỗ cùng lúc bị ném ra, tạo thành một cơn mưa gỗ trong sân sau.
Nguyệt Linh đứng giữa cơn mưa đó, đôi tay nàng di chuyển nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh. Nàng không chỉ chém nát gỗ, nàng đang học cách kiểm soát dòng chảy của Thiên Quy. Mỗi lần bàn tay nàng lướt qua, không gian dường như bị nàng "định hình" lại theo ý muốn.
Trong khi đó, ngoài ranh giới hư không, ba vị sứ giả Đại Thừa vẫn chưa thực sự rời đi. Họ ẩn mình trong bóng tối của tầng không gian thứ hai, chăm chú quan sát mọi cử động của Nguyệt Linh.
"Thật đáng kinh ngạc," người sứ giả mang giáp trụ ánh sáng lên tiếng, giọng nói không còn vẻ khinh miệt mà thay bằng sự dè dặt. "Nàng ta đang học cách kiểm soát quy tắc thông qua nhục thân. Chỉ trong một đêm, sau khi chịu đựng áp lực từ phân thân của huynh, nàng ta đã có thể chẻ đôi gỗ trong dư chấn không gian."
Bạch Y sứ giả trầm ngâm: "Không, không phải nàng ta học cách kiểm soát quy tắc. Nàng ta đang học cách 'phủ định' sự tồn tại của quy tắc. Trần Lạc Vũ đang rèn luyện nàng thành một kẻ phản lại Thiên Quy, một thứ mà ngay cả Tiên giới cũng phải run sợ."
"Nếu cứ tiếp tục thế này," nữ tử mang nét mặt băng lãnh nói, "bốn tháng sau, nàng ta sẽ không chỉ đỡ được chiêu thức, mà có thể sẽ chém đứt cả sự liên kết giữa phân thân Đại Thừa với bản thể ở Tiên vực. Chúng ta có nên ngăn cản không?"
"Chưa được," Bạch Y sứ giả giơ tay ngăn lại. "Nếu chúng ta ra tay, Trần Lạc Vũ sẽ có cớ để phá nát cái màn chắn này. Hãy để xem nàng ta có thể đi xa đến đâu. Ta rất muốn biết, một phế nhân không linh lực, khi đạt đến đỉnh cao của 'Kiếm Đạo chi sơ' sẽ mang lại tai họa hay vinh quang cho cái giới diện này."
Bên dưới, Nguyệt Linh đã thấm mệt. Những vết thương từ trận chiến hôm qua vẫn còn đau nhức, và việc liên tục sử dụng nhục thân để cắt đứt quy tắc đã khiến tay nàng bắt đầu run rẩy.
Trần Lạc Vũ tiến lại gần, hắn không dừng cơn mưa gỗ lại, mà chỉ khẽ nói:
"Muội biết vì sao huynh bắt muội luyện trong cơn mưa gỗ này không? Vì cuộc đời của muội, và cả của Trần gia, từ nay về sau sẽ không bao giờ có sự bình yên. Kẻ thù sẽ đến từ mọi hướng, như những mảnh gỗ vụn này. Muội không thể chỉ biết đỡ, muội phải biết chém nát chúng trước khi chúng kịp làm muội bị thương."
Nguyệt Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng "Điểm" trong đan điền đang liên tục cung cấp năng lượng. Nàng không dừng lại. Nàng cảm thấy một sự thấu hiểu mới về "Kiếm Ý". Đó không phải là chiêu thức, mà là một loại trực giác sinh tồn, một thứ vũ khí được mài sắc bằng chính nỗi đau và sự chịu đựng.
Mỗi mảnh gỗ bị chẻ nhỏ lại. Nguyệt Linh nhận ra, khi nàng tập trung vào sự nhỏ bé của chúng, không gian xung quanh nàng lại càng trở nên rộng mở. Đây là một cảnh giới mà nàng chưa từng nghĩ tới. Một cảnh giới mà ở đó, mọi vật chất đều trở nên vô nghĩa trước ý chí của một kẻ đã nắm được sự vận hành của Thiên Quy.
Nàng không hề dừng nghỉ. Nàng biết, vị sứ giả đã nói "bốn tháng", nhưng đó chỉ là lời hứa suông của những kẻ bề trên. Nếu nàng yếu đi, bọn chúng sẽ trở lại bất cứ lúc nào.
Cái nắng của buổi chiều Đông Vực bắt đầu gay gắt hơn, ánh mặt trời chói chang chiếu vào sân phủ, khiến mồ hôi của Nguyệt Linh như những hạt trân châu lấp lánh trên làn da. Trần Lạc Vũ nhìn bóng lưng của muội muội, ánh mắt hắn thoáng qua sự trầm tư. Hắn biết mình đã đưa nàng vào một con đường không thể quay đầu. Nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để đưa nàng trở thành chúa tể của cả giới diện này.
Trong thâm tâm, Nguyệt Linh đã không còn nghĩ về việc "thắng" hay "thua". Đối với nàng, trận chiến này đã trở thành một phần của cuộc sống, một phần của quá trình tồn tại. Nàng đang chiến đấu với chính những giới hạn của bản thân mình, và mỗi lần chẻ đôi một mảnh gỗ, nàng lại cảm thấy mình đang tiến gần hơn một bước tới đỉnh cao mà huynh đã từng mong đợi.
Đêm xuống, sân sau Trần phủ lại chìm vào bóng tối. Nguyệt Linh cuối cùng cũng dừng lại, nàng ngồi xuống bậc thềm, cơ thể rã rời. Trần Lạc Vũ lặng lẽ đặt một bát dược dịch nóng hổi bên cạnh nàng. Lần này, dược dịch không có mùi nồng đậm như những lần trước, mà mang theo một mùi thanh khiết của linh khí tinh thuần.
"Uống đi," hắn nói. "Đây là nước cốt của Cửu Diệp thảo, nó sẽ giúp muội hàn gắn những vết thương nhỏ nhất trong kinh mạch mà việc tập luyện hôm nay gây ra."
Nguyệt Linh cầm lấy bát dược dịch, nàng cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Nàng nhìn lên bầu trời đầy sao, không biết từ lúc nào, nàng đã cảm thấy mình như đang hòa nhập với cả bầu trời kia. Nàng không còn thấy sợ hãi sự bao la của vũ trụ, bởi nàng biết, trong đan điền mình, nàng đã có đủ sức mạnh để chứa đựng cả cái vũ trụ đó.
Cuộc hành trình của nàng, sự kiên trì của nàng, và nỗi đau của nàng, tất cả đang dần trở thành một phần sức mạnh của nàng. Nàng biết mình sẽ làm được, không phải vì ai khác, mà là vì chính nàng, vì Trần gia, và vì cái tên mà nàng muốn cả thế giới này phải khắc ghi: Trần Nguyệt Linh.
Mỗi ngày trôi qua, Trần Lạc Vũ lại càng khắt khe hơn. Hắn không còn chỉ ném gỗ, hắn bắt đầu ném cả những luồng linh lực hỗn tạp vào giữa sân, buộc Nguyệt Linh phải sử dụng "Kiếm Tâm" để phân tách và hóa giải chúng. Đây là quá trình luyện tập mà ngay cả những đệ tử tinh anh nhất của các tông môn cũng không dám thử.
Sự tĩnh lặng của Đông Vực dần dần bị phá vỡ bởi những tiếng rung động phát ra từ sân sau Trần phủ. Mỗi ngày, những tông chủ tông môn đóng quân ngoài ranh giới lại cảm thấy luồng uy áp phát ra từ hướng Trần phủ lại càng trở nên mạnh mẽ và tinh tế hơn. Họ không thể biết Nguyệt Linh đang luyện gì, nhưng họ biết, nàng đang trở thành một thứ gì đó mà họ không thể thấu hiểu được.
Những ngày tiếp theo là một chuỗi những thử thách không ngừng nghỉ. Nguyệt Linh không còn thời gian để ngủ, nàng cũng không còn thời gian để than thở. Nàng dành toàn bộ tâm trí cho việc cảm nhận không gian và rèn luyện "Điểm" trong đan điền. Sự đau đớn vẫn hiện hữu, nhưng nó đã trở thành một phần của sự tồn tại của nàng.
Trong khi đó, ngoài hư không, ba vị sứ giả Đại Thừa vẫn không rời đi dù chỉ một bước. Họ đang chứng kiến một quá trình tiến hóa đáng kinh ngạc. Họ đã thấy nàng từ một thiếu nữ yếu đuối trở thành một chiến binh có thể chẻ đôi quy tắc. Và họ tự hỏi, liệu Trần Lạc Vũ có thực sự đang tạo ra một con quái vật sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện của Thiên Huyền Giới hay không?
Trần Lạc Vũ cũng nhận ra sự theo dõi của bọn họ, nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ tập trung vào việc ép Nguyệt Linh vượt qua giới hạn của mình. Hắn biết, bốn tháng là khoảng thời gian quá ngắn để một người từ con số không trở thành chúa tể, nhưng hắn cũng biết, muội muội hắn không phải là một người bình thường.
Mỗi đêm, hắn lại truyền linh lực để giúp nàng duy trì hơi thở, và mỗi ngày, hắn lại đưa nàng vào những hoàn cảnh sinh tử. Nguyệt Linh không hề oán trách, bởi nàng hiểu, đây chính là cách duy nhất để nàng có thể đứng thẳng lưng trước bất kỳ kẻ thù nào.
Thời gian cứ thế trôi đi trong sự căng thẳng tột độ. Mỗi lần nàng thất bại, mỗi lần nàng gục ngã, nàng lại đứng dậy, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Nàng không còn là nàng của ngày hôm qua, nàng đã trở thành một con người mới, một người đã sẵn sàng cho mọi cuộc chiến.
Và trong lòng mỗi tông chủ tông môn ngoài kia, sự sợ hãi đang dần chuyển thành sự tôn kính. Họ nhìn về phía Trần phủ, nơi một ngôi sao mới đang dần hình thành, một ngôi sao sẽ chiếu sáng cả Thiên Huyền Giới, không phải bằng linh lực, mà bằng chính ý chí sắt đá của nàng.
Nguyệt Linh đứng trên sân phủ, hơi thở của nàng đều đặn, ánh mắt nhìn thẳng về phía ranh giới hư không. Nàng biết họ vẫn ở đó, nàng cũng biết trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Nàng không còn sợ hãi, nàng đã sẵn sàng.
Bốn tháng là một khoảng thời gian dài, nhưng đối với nàng, nó chỉ là một cái chớp mắt để trở thành huyền thoại. Nàng sẽ tận dụng từng giây, từng phút để rèn luyện, để mạnh mẽ hơn, và để sẵn sàng đối đầu với bất cứ điều gì mà định mệnh đặt ra.
Sự chuẩn bị của nàng đã hoàn tất. Hành trình của một chúa tể, chính thức bắt đầu ngay từ giây phút này. Mỗi bước chân của nàng, mỗi nhịp thở của nàng, đều là một bước tiến về phía đỉnh cao của vinh quang.
Nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận sức mạnh đang cuộn trào bên trong. Không còn linh lực, nhưng nàng có tất cả. Nàng có ý chí, nàng có lòng tin, và nàng có một mục tiêu duy nhất: Đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Huyền Giới.
Màn sương tĩnh lặng của Đông Vực dường như đang reo vui dưới chân nàng. Nguyệt Linh biết, cả thế giới này đang theo dõi nàng, và nàng sẽ không bao giờ làm họ thất vọng. Cuộc hành trình này, dù khó khăn đến đâu, nàng cũng sẽ vượt qua, vì nàng là Nguyệt Linh, và nàng chính là huyền thoại.
Mọi thứ xung quanh dường như đang lắng nghe hơi thở của nàng, lắng nghe nhịp tim của nàng. Và trong sự tĩnh lặng đó, một nguồn năng lượng mới đang dần bùng nổ, một nguồn năng lượng chưa từng được biết tới, một nguồn năng lượng sẽ thay đổi tất cả.
Trần Lạc Vũ nhìn nàng, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng rõ nét. Hắn biết, mình đã không nhầm. Nàng chính là người sẽ chấn hưng Trần gia, người sẽ đưa tên tuổi của họ lên đỉnh cao vinh quang.
Bầu trời đêm hôm ấy sao rất sáng, như muốn chứng kiến sự ra đời của một huyền thoại. Nguyệt Linh nhắm mắt lại, cảm nhận sự kết nối giữa mình và thiên địa. Nàng biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng nàng không sợ. Nàng đã có đủ sức mạnh, đủ ý chí và đủ niềm tin để đi đến cuối cùng.
Nàng là Nguyệt Linh, và nàng sẽ mãi mãi tỏa sáng như ánh trăng vĩnh hằng giữa bầu trời đêm. Và hành trình của nàng, sự vĩ đại của nàng, tất cả mới chỉ là bắt đầu.
Mọi thứ, từ giờ trở đi, sẽ xoay quanh cái tên Trần Nguyệt Linh. Một cái tên sẽ trở thành huyền thoại, một cái tên sẽ trở thành nỗi khiếp sợ của những kẻ thù, một cái tên sẽ trở thành nguồn cảm hứng cho tất cả mọi người. Nàng đã sẵn sàng. Thế giới này đã sẵn sàng.
Và ngày mai, một trang sử mới sẽ được viết nên, bởi chính bàn tay của nàng, bởi chính thanh kiếm gỗ của nàng, và bởi chính ý chí quật cường của nàng. Nàng không cần linh lực, vì nàng chính là sức mạnh. Nàng không cần ai bảo hộ, vì nàng chính là sự bảo hộ của chính mình.
Đêm đó, trong sự im lặng của Đông Vực, Nguyệt Linh đã thực sự lột xác. Nàng không còn là thiếu nữ phế nhân, mà đã trở thành một chúa tể thực thụ, người sẽ cầm cân nảy mực cho cả vận mệnh của Thiên Huyền Giới này trong những ngày sắp tới.