Ta Dựa Vào Hệ Thống Thay Trang Phục Để Giả Thần Nữ Trong Loạn Thế

Chương 28: Đến thành Tín Đô



Cỗ xe ngựa lặng lẽ tiến về phía trước, nhưng dưới bánh xe vốn chẳng hề có đường.

Bánh xe nghiền qua sườn dốc đầy đá vụn lởm chởm, vậy mà thân xe vẫn vững vàng như đang đi trên mặt gương phẳng lặng.

Nơi vó ngựa hạ xuống không phải đất thật, mà là sương mù.

Núi đá dưới bánh xe tựa ảo ảnh xuyên qua trong chớp mắt, không hề xóc nảy, không chút rung chuyển, ngay cả tua rua trên rèm xe cũng chẳng lay động lấy một lần.

Thẩm Quyết cùng Thẩm Dục ngồi chỗ càng xe. 

Đây không phải lần đầu bọn họ nhìn thấy cỗ xe này.

Ngày đó, khi Quách Phàn dẫn binh tới phá hủy thần chủng, Thần Nữ cũng ngồi trên cỗ xe này mà đến.

Tiên giá như vậy, phàm nhân cả đời có thể đứng từ xa nhìn thấy một lần đã là tạo hóa lớn lao.

Ai mà ngờ được, có một ngày, bọn họ lại có thể ngồi trên càng xe, tự tay đ.á.n.h xe cho Thần Nữ.

Cỗ xe rời khỏi khe núi chừng trăm dặm.  

Phía trước bỗng xuất hiện một khe suối rộng đến vài trượng chắn ngang đường đi, nước chảy xiết, hai bên bờ đá lởm chởm sắc nhọn.

Theo bản năng, Thẩm Quyết kéo nhẹ dây cương, nghiêng đầu nhìn về thân ảnh đang ngồi ngay ngắn bên trong xe, thấp giọng hỏi:

“Thần Nữ nương nương, phía trước có nước, có cần vòng đường hay không?”

“Không sao, cứ tiếp tục đi.”

Thanh âm hư vô linh diệu xuyên qua rèm xe trắng nhạt truyền ra.

Hai con dị thú kéo xe dường như hiểu được tiếng người, trực tiếp lao thẳng về phía khe suối.

Ngay khoảnh khắc chạm tới mặt nước, dưới chân chúng bỗng bốc lên càng nhiều sương mù hơn.

Thân xe nhẹ nhàng nổi lên.

Thẩm Quyết cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy bánh xe vững vàng lướt qua phía trên khe suối, thậm chí hắn còn có thể nhìn rõ từng viên đá cuội cùng đàn cá bơi dưới đáy nước.

Bàn tay quấn vải của hắn khẽ siết c.h.ặ.t.

Yết hầu vô thức chuyển động một cái.

Hắn luôn cho rằng mình đã quen nhìn sinh t.ử trên chiến trường, dù đao kề cổ cũng sẽ không chớp mắt lấy một lần.

Nhưng lúc này, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại đập dồn dập, một loại chấn động khó lòng diễn tả bằng lời không ngừng dâng lên.

Qua khỏi khe suối, phía trước là một khu rừng rậm.  

Cây cối cao chọc trời, cành nhánh đan xen như lưới.

Đừng nói là một cỗ xe ngựa, cho dù chỉ một người đi bộ cũng phải nghiêng người mới len qua nổi.

Thẩm Quyết đang định mở miệng hỏi có cần đổi đường hay không, bỗng nhìn thấy cảnh tượng mà cả đời này hắn cũng không thể nào quên được.

Khi cỗ xe tiến xuyên qua khu rừng, tất cả cành cây đều gợn lên như mặt nước. 

Không phải gãy, cũng không phải cong xuống, mà là dùng một phương thức gần như huyễn hoặc để dần trở nên trong suốt.

Cỗ xe cứ thế xuyên qua giữa những thân cây.

Thẩm Quyết và Thẩm Dục gần như đồng thời giơ tay chắn trước mặt theo bản năng.

Kết quả cánh tay bọn họ chẳng hề va phải bất cứ thứ gì. 

Hai người mở mắt ra, ngây ngẩn nhìn những ngón tay của mình đang xuyên qua thân một cây cổ tùng.

Khi rời khỏi khu rừng, bọn họ không nhịn được ngoái đầu nhìn lại.

Cành lá nơi ấy vẫn nguyên vẹn, bóng cây lay động theo gió, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đầu ngón tay Thẩm Quyết vẫn còn run nhẹ.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn rõ ràng nhận ra một điều.

Sự tồn tại đang ngồi phía sau tấm rèm xe kia, giữa vị ấy và hắn, cách nhau không phải chỉ là một lớp sa mỏng nhẹ.

Mà là một vực sâu trời định, thứ mà phàm nhân vĩnh viễn không thể chạm tới.

Ý nghĩ của Thẩm Dục cũng giống hệt như vậy.

Sức mạnh của thần linh còn đáng sợ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của bọn họ.

【Giá trị chấn động của Thẩm Quyết +100】

【Giá trị chấn động của Thẩm Dục +100】

【……】

【Điểm chấn động hiện tại: 37500】 

Vân Xu nhìn con số điểm chấn động trên bảng hệ thống, khóe môi khẽ cong lên, tâm trạng cực kỳ vui vẻ. 

Đợi đến khi hồ rút thưởng giới hạn làm mới, với số điểm hiện giờ, cô chắc chắn có thể đổi được một bộ thời trang mới.

Cỗ xe ngựa rời khỏi con đường nhỏ trong rừng, tầm nhìn lập tức trở nên rộng mở. 

Nhưng màu sắc của đất trời lại càng thêm xám xịt tiêu điều.

So với khe núi tựa chốn đào nguyên kia, bên ngoài khắp nơi đều là cỏ cây úa vàng, suối cạn khô nứt…

“Có người.” 

Thẩm Dục bỗng hạ giọng nói.

Thẩm Quyết nghe vậy liền nhìn theo hướng ánh mắt y. 

Dưới sườn đất ven quan đạo, co ro một đám người gầy trơ xương.

Có nam có nữ, có già có trẻ.

Y phục trên người bọn họ rách nát đến mức chẳng còn nhìn ra màu sắc ban đầu, đôi môi khô nẻ đóng đầy m.á.u khô, hốc mắt hõm sâu, không còn chút sinh khí.

Không khó để nhận ra, bọn họ đều là lưu dân.

Thời buổi này, nơi nơi đều là lưu dân. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Làng xóm mất rồi, nhà cửa mất rồi, ruộng đất cũng mất rồi, thứ duy nhất còn lại của bọn họ chỉ là đôi chân vẫn còn có thể bước đi.

Vì thế cứ đi mãi, rồi ngã xuống. 

Ngã bên đường thì hóa thành xương khô trên đất.

Ngã bên bờ nước thì thành t.h.i t.h.ể trôi sông.

Ngã ở đâu…mục nát ở đó. 

Chẳng ai buồn liếc nhìn thêm một lần.

Đám lưu dân dường như cũng đã chú ý tới cỗ xe ngựa.

Trong đám người, kẻ đầu tiên ngẩng đầu lên là một nam nhân.

Đôi mắt người đó đục ngầu như nước đọng, nhưng khi chiếc xe ngựa trắng muốt kia lọt vào tầm mắt, trong đôi mắt ấy bỗng bùng lên một thứ ánh sáng kỳ dị.

“Là tiên xa…” 

“Thần tiên hiển linh rồi… thần tiên hiển linh rồi…”

“Thần tiên… thần tiên…”  

Người đầu tiên quỳ xuống là một lão nhân.

Đầu gối ông nện mạnh xuống nền đất bụi mù, xương cốt phát ra tiếng răng rắc giòn tan.

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất, trán áp c.h.ặ.t vào lớp bụi bẩn, cả người run rẩy không ngừng.

Xe ngựa dừng lại. 

Sau tấm rèm truyền ra một tiếng thở dài cực khẽ.

Không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, trong tay mỗi người nơi đây đều xuất hiện một bát cháo trắng.

Ngay cả Thẩm Quyết cùng Thẩm Dục cũng không ngoại lệ.

Thấy hai người quay đầu nhìn sang, Vân Xu lập tức dùng tốc độ cực nhanh đổi sang bộ thời trang Tố Tuyết Hàm Hương.

“Đi thôi.” 

Cô nhàn nhạt nói. 

Tai họa châu chấu của thành Tín Đô đã cận kề trước mắt, Thẩm Quyết và Thẩm Dục cũng hiểu rõ không thể chậm trễ thêm nữa.

Đám lưu dân vẫn quỳ nguyên tại chỗ, ngây ngốc ôm bát cháo trong tay, nhìn theo cỗ xe đang dần rời xa.  

“Cháo… là cháo…”

Có người ôm bát khóc òa thành tiếng.

Có người nâng bát lên mà ăn ngấu nghiến như c.h.ế.t đói.

Có người run rẩy cúi đầu, hít thật sâu mùi hương của gạo trắng.

Có người nâng bát cháo lên quá đỉnh đầu, rồi lần nữa dập đầu bái lạy thật sâu.

Thẩm Quyết ôm bát cháo trắng còn nóng trong tay, nhìn cảnh tượng phía sau, trong lòng ngổn ngang khó tả, không nhịn được mà hỏi:

“Thần Nữ nương nương, thời loạn này… rồi sẽ có ngày tốt đẹp hơn sao?” 

Trước kia, hắn từng cho rằng chỉ cần trấn thủ biên cương, khiến dị tộc bốn phương không dám xâm phạm, thì có thể đổi lấy thái bình cho thiên hạ, để bá tánh được cơm no áo ấm, không còn chịu cảnh lưu lạc khốn khổ.    

Nhưng sau khi trở về kinh thành, hắn mới nhận ra rằng từ đầu đến cuối, dị tộc chưa bao giờ là căn nguyên thật sự khiến dân chúng lầm than.

Đương kim thiên t.ử mê muội chuyện cầu tiên vấn đạo, sủng tín gian thần, tham hưởng lạc thú; thuế má lao dịch nặng nề ép dân chúng oán than khắp nơi.

“Chuyện nhân gian, ta đã nhìn suốt hai nghìn năm.”

Giọng Thần Nữ không mang vẻ tang thương, cũng chẳng có chút cảm khái, chỉ là sự bình thản lạnh lẽo gần như vô tình.

“Một nghìn năm trước, cũng từng có người hỏi ta câu này.” 

“Khi đó, câu trả lời của ta là: loạn thế không phải tai họa từ trời giáng xuống, mà là do chính con người tạo ra. Đã do người tạo nên, thì cũng phải do người kết thúc.”

“Hiện giờ, ta vẫn trả lời ngươi như vậy.”

“Do con người kết thúc sao?” Thẩm Quyết khẽ rũ mi mắt. “Là dựa vào đám đại thần chỉ biết tranh quyền đoạt lợi nơi triều đình? Hay dựa vào những chư hầu cát cứ, ôm binh tự trọng?”

“Loạn thế chưa bao giờ có kẻ thắng.”

Vân Xu ngừng lại một thoáng rồi tiếp lời: 

“Cho dù cuối cùng có người chấm dứt được thời loạn, đoạt lấy thiên hạ, dựng nên triều đại mới, thứ hắn nhận được cũng chỉ là non sông tan nát.”

Đó cũng chính là kết cục của nam chính Thẩm Quyết trong cuốn sách. 

Hắn chinh chiến cả đời, thống nhất thiên hạ, nhưng vẫn không thể thay đổi cục diện trong loạn ngoài thù.

Vì muốn chấn hưng sơn hà, hắn ngày đêm tận tâm trị quốc, đến khi mới bốn mươi lăm tuổi đã lao lực thành bệnh, cuối cùng băng hà trên long sàng.

Cốt truyện đến đây thì kết thúc, nhưng nếu dựa theo chiều hướng phát triển bình thường, cô hoàn toàn có thể đoán được tương lai sau đó.

Một triều đại mới còn chưa ổn định, hoàng đế đột ngột qua đời, chỉ để lại một vị hoàng t.ử chưa trưởng thành. 

Chiến loạn ắt sẽ lại nổi lên, không có hồi kết. 

Thẩm Quyết khẽ động mày:

“Ý của Thần Nữ là?”

Ánh mắt Vân Xu lướt qua hai huynh đệ nhà họ Thẩm, hướng về chân trời xám mịt phía xa. 

“Nếu muốn thật sự chấm dứt khói lửa loạn thế, thì không thể gửi gắm hy vọng vào một ánh sao từ trời giáng xuống, một mình xoay chuyển càn khôn.”

“Chỉ khi đ.á.n.h thức từng con người đang lay lắt giữa thế gian này, để trong lòng họ có ánh sáng, trong tay có lưỡi đao, trên vai có trách nhiệm, khi mỗi người đều trở thành một đốm lửa, mới có thể tụ lửa thành đuốc.”

“Thiêu rụi bóng tối, tái tạo một nhân gian an bình.” 

Thẩm Quyết và Thẩm Dục đều chấn động, sóng lớn cuộn trào trong đáy mắt, hồi lâu không nói nên lời.

“Người người đều là tinh hỏa…” hai người khẽ lẩm bẩm.

Sáu chữ ấy tựa như một chiếc chìa khóa, cạy mở những quy tắc tôn ti đẳng cấp đã ăn sâu bén rễ trong lòng họ suốt hơn hai mươi năm qua.

Bất giác, xe ngựa đã tiến vào thành Tín Đô.