Ta Dựa Vào Hệ Thống Thay Trang Phục Để Giả Thần Nữ Trong Loạn Thế

Chương 26: Châu chấu quét qua, ngàn dặm đất khô



Sáng sớm hôm sau.

Khoảng đất trống trước miếu thần nữ đông nghịt người quỳ kín.

Thẩm Quyết hòa trong đám đông, đầu gối chạm đất, nhưng sống lưng vẫn căng cứng như cánh cung đã kéo hết đà.

Ngay cả khi diện kiến quân vương, hắn cũng hiếm khi hành đại lễ quỳ bái, vậy mà giờ đây lại phải quỳ trước một nữ t.ử không rõ danh tính.

Hắn hít sâu một hơi, cố ép xuống tận đáy lòng chút cảm giác khó chịu kia. 

“Lúc quỳ xuống, đầu gối không được dang quá rộng, lòng bàn tay phải ngửa lên, trán nhất định phải chạm đất.”

Những lời lải nhải của Thẩm Nhị tối qua lại vang lên trong đầu hắn.

Thẩm Quyết mang vẻ mặt vô cảm làm theo, khẽ thấy phiến đá trước mặt đã bị vô số đầu gối mài đến nhẵn bóng.

“Thần Nữ nương nương…” 

Nghe tiếng hô, hắn theo bản năng ngẩng đầu lên.

Trên bậc thềm trước miếu đã xuất hiện thêm một bóng người.

Hôm nay Thần Nữ mặc một bộ váy lụa trắng nguyệt sắc, b.úi tóc cao, trên đầu chỉ cài duy nhất một cây trâm ngọc hình bướm, phiêu dật tựa tiên nhân giáng thế.

Ánh mắt của Thẩm Quyết dừng lại trên người cô. 

Không cách nào dời đi nữa.

Thuở nhỏ, hắn thường theo phụ thân vào cung, từng vài lần tình cờ diện kiến Mị quý phi, vị sủng phi khuynh quốc khuynh thành kia.

Người đời đều nói Mị quý phi được thánh thượng độc sủng, là đệ nhất mỹ nhân Đại Ung.

Nhưng hắn lại chẳng cho là vậy. 

So với nữ t.ử áo trắng trước mắt, mỹ nhân hậu cung chẳng khác nào ánh đom đóm đòi tranh huy với vầng trăng.

Thần Nữ không nói một lời, chỉ khẽ nâng tay lên.  

Ống tay áo phất qua hư không, lớp sa mỏng theo gió nhẹ nhàng lay động.

Ngay giây tiếp theo, trong tay tất cả mọi người có mặt đều xuất hiện thêm một chiếc bát ngọc trắng, bên trong là cháo trắng thơm ngào ngạt!

Thẩm Quyết thoáng ngừng cả hô hấp.

Hắn đưa tay ra, đầu ngón tay chạm lên thành bát.

Hơi ấm truyền tới đầu ngón tay, chân thật vô cùng, đúng là xúc cảm của đồ sứ.

Rất thơm, là mùi thanh ngọt của lúa gạo.

Giữa một mảnh ồn ào vang vọng tiếng cảm tạ Thần Nữ nương nương, Thẩm Quyết nâng bát lên, đưa tới bên môi, uống một ngụm.

Ngoại trừ đặc hơn bát cháo nhỏ hôm qua Thôi Hòa mang cho hắn một chút, thì hương vị hoàn toàn giống hệt!  

Không phải trò che mắt.

Không phải mê d.ư.ợ.c.

Cũng không phải thứ huyễn thuật nằm trong nhận thức của hắn.

Bát cháo này thật sự là từ hư không mà xuất hiện!

Vô số suy nghĩ cuồn cuộn dâng trào trong đầu hắn.

Cuối cùng, chỉ còn lại kinh hãi.

【Giá trị chấn động của Thẩm Quyết +100】

【Giá trị chấn động của Tôn Thất +100】

【…】 

【Giá trị chấn động hiện tại: 29660】

“Ký chủ, nam chính đã bị cô thu phục rồi” 

Giọng hệ thống đầy phấn khích vang bên tai Vân Xu, cái đuôi phe phẩy liên hồi.

“Hắn vừa tăng cho cô thêm 10 điểm hảo cảm đó! Giờ độ hảo cảm đã lên tới 30 rồi!”

“Ta nhìn thấy ánh bình minh của chiến thắng rồi!”  

Vân Xu liếc cái hệ thống ngốc nghếch một cái.

Thẩm Quyết nào phải nhìn cô đến ngẩn người, rõ ràng là nhìn bát cháo đến ngây dại mới đúng. 

Nhưng để hệ thống hiểu lầm như vậy cũng tốt, có thể giúp cô bớt đi không ít phiền phức.

Nghĩ tới vẫn còn chính sự cần làm, cô không định ở lại lâu, xoay người liền vận dụng kỹ năng Vãn Lưu Vân, bay thẳng lên phía chân trời.

Thấy vậy, Thẩm Quyết theo bản năng đứng bật dậy.   

Thế nhưng hắn còn chưa kịp bước lên bậc thềm trước thần miếu, đã bị người bên cạnh nhanh tay lẹ mắt giữ c.h.ặ.t lại.

“Ngươi định làm gì?!”  

Một giọng già nua nổ vang bên tai hắn, mang theo sự phẫn nộ và hoảng sợ bị đè nén:

“Lúc Thần Nữ nương nương ban cháo, không được ồn ào, không được đứng dậy!”

“Thần Nữ nương nương thương xót chúng ta, ban cho chúng ta cháo uống, sao ngươi dám bất kính với người!”

“Đuổi hắn ra ngoài!” 

“Đúng vậy, đuổi ra ngoài! Không thể để kẻ bất kính với Thần Nữ nương nương tiếp tục ở lại đây!”

Làn sóng phẫn nộ từ bốn phương tám hướng ập tới.  

Tất cả mọi người có mặt đều đang trừng mắt nhìn Thẩm Quyết, trong đôi mắt ấy tràn ngập địch ý cùng tức giận.

Tựa như hắn là kẻ tội ác tày trời. 

Thẩm Quyết dần hoàn hồn, cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt trên vai mình.

Đó là một đôi tay đầy vết chai sạn cùng nứt nẻ, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn như rễ cây khô.

Hắn hoàn toàn có thể hất ra. 

Đám lưu dân này đều là kiểu mặt vàng da gầy, tay trói gà không c.h.ặ.t, với thân thủ của hắn, căn bản chẳng cần tốn sức, chỉ cần khẽ chấn một cái là đã có thể đ.á.n.h bật người kia lùi ba bước.  

Nhưng hắn không thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bọn họ đều là bá tánh tay không tấc sắt.

Trong nhất thời, hai bên cứ giằng co như vậy.  

Cuối cùng, vẫn là Thẩm Dục nghe tin chạy tới, khuyên giải mãi mới trấn an được mọi người, giúp giải vây cho Thẩm Quyết ra ngoài.

Hai người sóng vai đi trên con đường bùn trong khe núi.  

Thẩm Dục khẽ thở dài:

“Huynh trưởng, Thần Nữ hiện giờ đã trở thành tín ngưỡng duy nhất của bá tánh nơi đây.”

“Đệ biết huynh không tin quỷ thần, nhưng nếu huynh muốn ở lại, sau này đối diện Thần Nữ, tuyệt đối không thể giống vừa rồi…”

“Hiện tại ta tin rồi.”

Thẩm Quyết bỗng mở miệng, cắt ngang lời đệ đệ.

Màn náo loạn trước miếu thần nữ cùng cuộc đối thoại của hai huynh đệ họ Thẩm đều bị hệ thống giám sát rõ mồn một.

Vân Xu nhìn Thẩm Quyết trong màn hình, ánh mắt thoáng hiện vẻ suy tư. 

Cô nhớ trong nguyên tác từng nhắc tới, hiệu úy Chu Bạch của thành Tín Đô vốn là thuộc hạ cũ của Thẩm Quyết.

Lần bố cục này đối với thành Tín Đô, nếu kéo thêm vị nam chính trong sách là Thẩm Quyết vào, có lẽ sẽ đạt hiệu quả gấp đôi mà chỉ tốn nửa công sức.

“Hệ thống, tiếp theo phải trông cậy vào ngươi rồi.” 

Vân Xu đứng bên vách núi phía nam khe núi.

“Không thành vấn đề!”

Hệ thống dùng móng vuốt vỗ vỗ n.g.ự.c.

Gió núi gào thét, thổi tung tà áo của Vân Xu.

Nhìn tòa thành xám xịt nơi xa xa, ý cười nơi đáy mắt cô dần dần sâu thêm. 

Chỉ cần làm chủ được thành Tín Đô, cô sẽ có thể mặc sức thi triển, bắt đầu phát triển nông nghiệp cùng công nghiệp, rồi dòm ngó khắp mười ba châu trong thiên hạ. 

Buổi chiều hôm ấy, sắc trời bỗng trở nên khác lạ.

Một lão hán đang gánh nước bên suối chợt đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn về phía đông một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch, chiếc thùng nước trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất.

Nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

“Châu… châu chấu!”

Giọng lão tràn ngập kinh hãi.

Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn theo hướng đó.

Phía chân trời xuất hiện một mảng đen kịt.

Dần dần, mảng đen ấy càng lúc càng áp sát khe núi, càng lúc càng dày đặc, gần như che khuất cả nửa bầu trời.

Ánh mặt trời rất nhanh đã bị nuốt mất.

Không phải bởi mây.

Mà là bởi châu chấu.

Hàng ngàn hàng vạn con châu chấu đen đặc chen chúc cùng một chỗ, phủ kín trời đất, chỉ cần nhìn một cái cũng khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Trong khe núi lập tức náo loạn. 

“Châu tai! Là châu tai đó!”

“Mau chạy đi! Châu chấu tới rồi!”

Tiếng la hét hỗn loạn vang lên, đám lưu dân giống như bầy dê bị kinh động, tán loạn bỏ chạy khắp nơi, cảnh tượng hỗn độn vô cùng.

Mãi đến khi Thẩm Dục xuất hiện, cục diện mới được khống chế.

“Chư vị đừng hoảng.”

Thẩm Dục đảo mắt nhìn quanh một vòng, thần sắc điềm tĩnh:

“Khe núi nơi chúng ta đang ở địa thế thấp, bốn bề lại có núi bao quanh, gió đi từ nơi cao, côn trùng cũng bay về chỗ cao.”

“Đám châu chấu này chưa chắc sẽ bay vào đây.”

Nghe vậy, đám lưu dân nhìn nhau, bước chân cũng bất giác chậm lại.

“Xin Thần Nữ nương nương phù hộ…” 

Một lão phụ ngồi bệt xuống đất, hai tay chắp trước n.g.ự.c, môi run run:

“Lão thân khó khăn lắm mới có được chỗ dung thân, thật sự không muốn tiếp tục chạy nạn nữa…”

Lời nói ấy giống như một cây kim, đ.â.m mạnh vào lòng những người có mặt. 

Không muốn tiếp tục chạy nạn nữa.  

Sáu chữ ấy…chính là suy nghĩ chung của tất cả bọn họ.

Không bao lâu sau, một mảng bóng đen khổng lồ lướt ngang bầu trời phía trên khe núi, tựa như một con sông đen đang chảy giữa trời cao.

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu, há hốc miệng.  

Nhìn đàn châu chấu bay qua trên đỉnh đầu, tim họ như treo tận cổ họng, đến cả hít thở cũng chẳng dám mạnh.

Đám châu chấu không đáp xuống.

Chúng bay đi mất rồi.

Tiếng vo ve dần dần xa khuất, ánh mặt trời lại lần nữa rải xuống, phủ lên gương mặt từng người.

“Nhất định là Thần Nữ nương nương phù hộ!”

“Thần Nữ nương nương phù hộ!” 

Đám lưu dân mừng rỡ khôn xiết vì đàn châu chấu đã bay đi, nhưng Thẩm Dục lại chẳng thể vui nổi.

Bởi vì phương hướng đàn châu chấu bay tới chính là thành Tín Đô!  

Châu chấu quét qua, ngàn dặm đất khô.

Xưa nay chưa từng là lời nói quá.

Một trận châu tai quy mô khủng khiếp như vậy, một khi ập xuống thành Tín Đô, hoa màu ngoài đồng sẽ chỉ trong chớp mắt hóa thành hư không, vỏ cây cũng bị gặm sạch, đến cả một cọng cỏ khô cũng chẳng thể giữ lại.