Ta Dựa Vào Hệ Thống Thay Trang Phục Để Giả Thần Nữ Trong Loạn Thế

Chương 14: Cũng nên cho bọn họ một phen chấn động mới rồi



Nghe tiếng bước chân đang dần áp sát, nam t.ử khép mắt lại.

Năm người.

Có lẽ là sáu.

Gió trong rừng bỗng lặng đi, chim ch.óc cũng im bặt.

Một mũi tên xé gió lao tới, sượt qua vành tai hắn rồi ghim phập vào thân cây phía sau.

Hắn động. 

Thủ pháp g.i.ế.c người sạch sẽ gọn gàng đến đáng sợ.

Tên thích khách đầu tiên bị hắn dùng khuỷu tay đ.á.n.h nát yết hầu.

Tên thứ hai bị cướp mất đao, rồi bị chính thanh đao ấy đ.â.m ngược vào tim.

Tên thứ ba lao tới cực nhanh, lưỡi đao quét ngang bên hông hắn. Hắn nghiêng người xoay mạnh, bằng một tư thế gần như muốn bẻ gãy chính cơ thể mình mà đ.â.m ngược thanh đao vào cổ đối phương.

Máu nóng b.ắ.n tung tóe lên cằm hắn.

Tên thứ tư quay đầu bỏ chạy.

Hắn ném mạnh thanh đao vừa đoạt được, lưỡi đao ghim thẳng vào sau lưng đối phương.

Đang định giải quyết tên thích khách thứ năm, hắn bỗng quỳ một gối xuống đất, sắc mặt trắng bệch.

Không phải vì vết thương. 

Mà là do mất m.á.u quá nhiều.

Rìa tầm mắt bắt đầu tối sầm lại, giống như mực đen loang trên giấy tuyên thành.

Cách đó mấy chục trượng, tán cổ thụ sum suê như mây phủ.

Vân Xu ngồi trên cành ngang cao nhất, lưng tựa vào thân cây, hai mắt khép hờ, hơi thở dài và đều như đang nhập định.

Ánh trăng lạnh nhạt xuyên qua khe lá rơi xuống người cô, phủ lên một tầng ánh sáng mờ ảo, đẹp đến hư thực khó phân. 

“Ký chủ, chúng ta thật sự không cứu sao?” Tiểu hồ ly ngồi xổm trên vai cô, cái đuôi khẽ quét qua bên tai: “Nam chính hình như sắp c.h.ế.t thật rồi.”

“Không cứu.” Vân Xu đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên. 

Để khiến vùng đất xung quanh trở nên màu mỡ, cô mặc bộ thời trang này chạy khắp nơi từ sáng tới tối, chẳng khác nào một con quay biết đi.

Lúc này đã mệt đến mức sắp c.h.ế.t rồi, chỉ muốn ngủ một giấc cho đã. 

Huống hồ nam chính chẳng phải luôn có hào quang nam chính sao?

Cho dù cô không cứu, chắc hắn cũng không c.h.ế.t được đâu.

“Nhưng mà… ký chủ…” Hệ thống lo lắng bất an. 

“Nếu nam chính c.h.ế.t thật, nhiệm vụ thất bại, thế giới này sẽ sụp đổ, tất cả mọi người đều c.h.ế.t hết.”

“Cái gì? Sao ngươi không nói sớm?!”

Vân Xu lập tức bật thẳng người dậy. 

Dưới gốc cây, tiếng binh khí va chạm lại vang lên ch.ói tai. 

Sau một tiếng rên nặng nề, Thẩm Quyết phun ra một ngụm m.á.u lớn, hiển nhiên đã là nỏ mạnh hết đà.

Tên thích khách thứ năm cầm đao tiến lại gần.

“Thẩm tướng quân, muốn trách thì trách ngươi đắc tội với người không nên đắc tội.”

“Rốt cuộc La Đạo Thanh cho các ngươi lợi ích gì, đáng để các ngươi bán mạng cho hắn như vậy?”

Tên thích khách cố nhịn đau, giơ đao lên: 

“Quốc sư đại nhân là tiên nhân chuyển thế, đương nhiên đáng để bọn ta thề c.h.ế.t đi theo!”

Thẩm Quyết bật cười khẽ.

Tiếng cười làm động đến vết thương, hắn lại ho ra thêm vài ngụm m.á.u.

“Tiên nhân chuyển thế?” Hắn lau m.á.u nơi khóe môi: “Tiên nhân sẽ sai khiến các ngươi làm chuyện ám sát bẩn thỉu thế này sao?”

“Hơn nữa, cái kẻ tiên nhân trong miệng ngươi — La Đạo Thanh — còn vì tư d.ụ.c của bản thân mà bóc lột dân chúng, mua quan bán chức, thuế má nặng nề ép bách tính đến mức bán con bán cái. Đám phương sĩ các ngươi rõ ràng chỉ là lũ yêu nhân mê hoặc quân tâm, làm loạn triều cương!”

“Câm miệng! Không được vu khống quốc sư đại nhân!” 

Tên thích khách nghiến răng, giọng trầm thấp mà đầy chắc chắn:

“Ngươi căn bản không hiểu!”

“Đại nhân đã nói rồi, phá rồi mới lập. Thiên hạ đại loạn thì mới có thể đại trị, trả cho thế nhân một mảnh tịnh thổ. C.h.ế.t vài người thì có là gì?”

“Thẩm tướng quân, ngươi cứ an tâm lên đường đi.”

Gã không chút do dự bổ đao xuống.

Mắt Thẩm Quyết tối sầm. 

Ngay sau đó, hắn dùng chút sức lực cuối cùng còn sót lại, đ.â.m thanh đoản nhận trong tay áo vào bụng đối phương.

Lưỡi d.a.o xoáy ngược lên trên, nghiền nát nội tạng. 

Lúc tên thích khách ngã xuống, thanh đao cũng tuột khỏi tay hắn.

Mà hắn cũng ngã theo. 

Tấm lưng nặng nề đập xuống đất, chấn động khiến những vết thương còn chưa khép miệng trên người đồng loạt bật m.á.u.

Ý thức từng chút một tan biến.

Đúng lúc ấy, trong cơn mê man mờ mịt, hắn dường như nhìn thấy một bóng người từ trên trời hạ xuống.

Tựa như giữa màn chiều chợt trải ra một bức gấm hoa lộng lẫy. 

Khi người ấy đáp đất, váy áo xoay mở rồi lại khép về. 

Những sợi dây vàng mảnh buông hai bên chiếc tiểu kim quan cài tóc khẽ lay động theo từng cử động. 

Tim Thẩm Quyết bỗng hụt mất một nhịp. 

Ngay sau đó lại mất khống chế mà đập dồn dập, như thể trong l.ồ.ng n.g.ự.c vừa xông vào một con nai trắng vụng về.

Nữ t.ử đi ngang qua bên cạnh hắn.  

Cô không nhìn t.h.i t.h.ể dưới đất, cũng chẳng liếc hắn lấy một cái.

Vạt áo màu vàng nhạt lướt nhẹ qua đầu ngón tay đang buông thõng của hắn.

Chất vải tơ lụa lạnh mà mềm mịn. 

Theo bản năng, Thẩm Quyết chộp lấy, ngón tay siết mạnh, khiến vạt áo bị vò thành một nắm trong tay hắn.

Nữ t.ử dừng bước. 

“Buông ra.” Giọng cô không lớn, bình thản mà nhạt lạnh.

Thẩm Quyết không buông. 

“Cô nương…” Hắn mở miệng, thanh âm khàn đặc như bị cát đá mài qua: “Xin cứu Thẩm mỗ… Thẩm mỗ nhất định hậu tạ…”

Lời còn chưa dứt, hắn đã ngất đi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vân Xu: “……”

Ban đầu vốn còn định nhân cơ hội kiếm thêm chút điểm chấn động. 

Giờ người cũng ngất rồi, cô còn làm màu cho ai xem đây?

Trong thoáng chốc, cô thậm chí còn nảy ra ý nghĩ muốn đ.á.n.h thức Thẩm Quyết dậy trước rồi mới cứu hắn.

Đáng tiếc, thương thế của hắn thực sự quá nặng. 

Vân Xu khẽ thở dài. 

Sau đó đổi Cửu Tuệ Hòa trong tay thành Bích Lạc Tiên Lan.

Cánh lan trắng ngọc khẽ phát sáng. 

Cô xoay nhẹ cổ tay, đầu ngón tay lướt qua thân hoa, từng điểm kim quang liền rung rơi khỏi đầu cánh, lả tả bay xuống rồi chìm vào thân thể đầy m.á.u trên mặt đất.

Khoảnh khắc kim quang nhập thể, những vết thương trên người Thẩm Quyết bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Da thịt lật mở dần dần liền lại như cũ. 

T.ử khí trên gương mặt hắn cũng từng chút một tan biến, hô hấp từ yếu ớt dần trở nên ổn định.

Vân Xu thu tay về. 

Bích Lạc Tiên Lan biến mất nơi đầu ngón tay. 

Đang định đứng dậy, vành tai cô bỗng khẽ động.

Là tiếng bước chân. 

Rất nhẹ, rất xa. 

Đang men theo hướng này mà tới.

Hệ thống nói: “Ký chủ, là Thẩm Nhị tìm tới.”

Sắc mặt Vân Xu lập tức thả lỏng, tay áo khẽ phất, xoay người rời khỏi nơi thị phi này.

“Ký chủ, sao cô không ở lại?” Hệ thống khó hiểu: “Cô cứ đi như vậy, nam chính sẽ chẳng biết là cô cứu hắn đâu.”

Vân Xu chỉ đáp một câu:

“Chưa đến lúc.”

Thực ra là vì cô buồn ngủ muốn c.h.ế.t rồi.

Cô phải đi ngủ đây. 

Ngày mai còn có một vở kịch lớn chờ diễn nữa, cô không muốn lúc xuất hiện lại mang theo hai quầng thâm mắt đâu.

“À phải rồi.” 

“Hệ thống tiểu bảo bối, giao cho ngươi một nhiệm vụ.” 

Cô đưa bản thảo hướng dẫn trồng khoai lang cho hệ thống. 

“Dựa theo nội dung bên trên, làm thành một đoạn video dạy học đơn giản.”

“Loại trí tuệ nhân tạo đỉnh cấp như ngươi, chút chuyện nhỏ này chắc không khó đâu nhỉ?” Vân Xu đầy mong đợi nhìn nó.

Hệ thống hoàn toàn không có sức chống cự.  

“Ký chủ yên tâm đi, cứ giao cho ta!”

Có được lời đảm bảo của hệ thống, Vân Xu an tâm tìm một chỗ nằm ngủ ngon lành.

Chỉ để lại hệ thống thức trắng đêm cày video. 

Cùng lúc đó, trong rừng, Thẩm Nhị bước tới, liếc mắt đã thấy Thẩm Quyết nửa dựa vào gốc cây, toàn thân đầy m.á.u nghiêng ngả ở đó.

Sắc mặt gã đại biến. 

“Đại công t.ử!” 

Thẩm Nhị ba bước nhập một lao tới, quỳ một gối xuống đất, vội vàng đưa tay thăm dò hơi thở của Thẩm Quyết. 

Đến khi đầu ngón tay cảm nhận được hơi ấm mỏng manh nơi ch.óp mũi, trái tim treo lơ lửng của gã mới miễn cưỡng hạ xuống một nửa.

------

Tin tức Thần Nữ hạ phàm ban cháo tựa như mọc cánh, nhanh ch.óng truyền khắp các thôn xóm quanh thành Tín Đô.

Trời còn chưa sáng hẳn, sương núi vẫn chưa tan hết, khoảng đất trống trước miếu thần nữ đã kín đặc người quỳ.

Phóng mắt nhìn sơ qua, vậy mà đã gần tới ba trăm người.

Đều là lưu dân từ bốn phương tám hướng kéo tới.

Phần lớn quần áo rách rưới, thần sắc vừa thành kính vừa thấp kém.

Ánh bình minh vừa ló rạng.

Phía chân trời xa xa, một bóng người xé mây mà đến.

Bạch y tựa tuyết, tay áo tung bay.

Thần Nữ đạp lên một vệt sớm mai, từ đỉnh núi phía đông lướt xuống. 

Sương mù bên cạnh cô tản ra, lại bị cuồng phong cuốn lên, kéo thành một dải dài phía sau.

Tiên nhân giáng thế. 

Dù đã nhìn bao nhiêu lần, vẫn khiến người ta rung động đến nghẹt thở.

Chẳng bao lâu sau, cô đáp xuống bậc đá trước miếu thần nữ. 

Mũi chân khẽ chạm đất, bụi trần chẳng dậy nổi một hạt.

Tay áo chậm rãi rũ xuống, ánh ban mai vừa vặn xuyên qua màn sương mỏng, phủ quanh Thần Nữ một tầng hào quang vàng nhạt.

Dung nhan thanh lãnh, hàng mi khẽ cụp, nơi đáy mắt thấp thoáng một tia thương xót như có như không.

“Thần Nữ nương nương…”

“Thần Nữ nương nương hiển linh rồi…”

“Thần Nữ nương nương đại từ đại bi…”

Dân chúng đồng loạt dập đầu, trán nện mạnh xuống đất, tiếng cầu khấn cùng tiếng va đập trầm đục nối tiếp không dứt.

Vân Xu cũng không chậm trễ, như thường lệ dùng kỹ năng “cháo trắng vô hạn” của bộ Tố Tuyết Hàm Hương.

【Giá trị chấn động của Tôn Thiết Sơn +100】  

【Giá trị chấn động của Triệu Nhị Nương +100】

【Giá trị chấn động của Ngô Ma T.ử +100】 

【……】

【Điểm chấn động hiện tại: 3550】 

Liếc nhìn bảng hệ thống bán trong suốt, thấy điểm chấn động lại ít hơn hôm qua một nửa, Vân Xu cũng chẳng lấy làm bất ngờ.

Ngày nào cũng diễn cảnh ban cháo, người ta dần quen mắt là chuyện bình thường. 

Đã đến lúc cho bọn họ một phen chấn động mới rồi.