Lương thực thời cổ đại vô cùng thiếu thốn, sản lượng lại thấp đến đáng thương. Mà Cửu Tuệ Hòa cứ mỗi bốn tháng sẽ ngẫu nhiên nhận được một loại hạt giống cây trồng, tính bất định quá lớn, chẳng biết đến năm nào tháng nào mới có thể đổi ra được những loại cây cho sản lượng cao như khoai lang hay khoai tây.
Huống hồ cho dù thật sự đổi ra được, cô cũng hoàn toàn mù tịt về cách trồng khoai lang, khoai tây. Đến lúc ấy, cô phải dạy đám lưu dân chưa từng thấy qua những loại cây này gieo trồng thế nào đây?
Suy nghĩ hồi lâu, Vân Xu quyết định đ.á.n.h cược một phen.
Cô thật sự quá cần kỹ năng của bộ “Khôn Dư Ti Nông” này.
Ba mươi lần rút liên tiếp, hồ thưởng bùng lên kim quang rực rỡ.
Nhìn những tấm thẻ bài xếp thành hàng trước mắt, Vân Xu căng thẳng đến mức hai tay siết c.h.ặ.t.
Lần trước bản thân hồi hộp như vậy… vẫn là trong buổi lễ trao huân chương đầu tiên ở đội cảnh sát.
Xin hãy để cô đỏ vận một lần đi!
Cô nguyện dùng toàn bộ nhân duyên cả đời để đổi lấy.
Cho dù phải vĩnh viễn cô độc, chỉ có thể làm một kẻ lẻ loi không chồng không con, cả đời không cảm nhận được tình yêu hay niềm hạnh phúc khi sinh con dưỡng cái, cô cũng cam lòng.
Vân Xu âm thầm cầu nguyện trong lòng.
【Chúc mừng ký chủ nhận được bộ kiện trang sức thuộc bộ “Khôn Dư Ti Nông” (2/4): Phong Niên Giác.】
【Mô tả bộ kiện: Mang vật này bên người, trong phạm vi tám trăm mét, lúa tốt chín sớm, thời vụ có thể thay đổi.】
【……】
【Chúc mừng ký chủ nhận được bộ kiện y bào thuộc bộ “Khôn Dư Ti Nông” (3/4): Gia Tuệ Doanh Xa.】
【Mô tả bộ kiện: Khoác lên bộ y phục này, nơi đi qua, đất khô hóa ẩm, đất cằn sinh màu mỡ.】
【……】
Có lẽ lời cầu nguyện của Vân Xu thật sự phát huy tác dụng.
Hai mươi lần rút đầu tiên đã ra được hai bộ kiện của bộ “Khôn Dư Ti Nông”.
Chỉ còn mười lần cuối!
【Chúc mừng ký chủ nhận được bộ kiện cầm tay thuộc bộ “Thạch Lựu Đa Tử” (1/4): Cành Lựu Đa Bảo.】
【Mô tả bộ kiện: Ăn hạt của quả sẽ giúp sinh sôi hưng thịnh, con cháu đầy đàn (thời gian hồi chiêu: một tháng)】
【Kỹ năng bộ trang phục: Thu thập đủ toàn bộ bộ kiện sẽ mở khóa kỹ năng “Ban Tử”. Có thể khiến người tuyệt tự sinh con dưỡng cái.】
“Trả tiền đây, ta không chơi nữa.”
Vân Xu chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm: “Hệ thống, ta có thể xin hoàn tiền cho trẻ vị thành niên không?”
Hệ thống: “……”
“Ký chủ, cô là người trưởng thành.”
Vân Xu đau lòng đến mức tâm như tro tàn. Ngay khi cô cho rằng phen này mình đã cược đến trắng tay, tấm thẻ cuối cùng chậm rãi lật mở.
【Chúc mừng ký chủ nhận được bộ kiện phát quan thuộc bộ “Khôn Dư Ti Nông” (4/4): Thần Nông Di Vận.】
【Mô tả bộ kiện: Đội chiếc quan này có thể gia tăng sinh lực cho cây trồng xung quanh.】
【……】
Vân Xu lập tức sống lại tại chỗ.
Cô ôm tiểu hồ ly lên hôn một cái: “Quả nhiên chơi tất tay chính là trí tuệ!”
Tiểu hồ ly dùng móng vuốt lông xù che mặt, ngượng ngùng nói: “Ôi nha, ký chủ, sao đột nhiên lại hôn người ta chứ~”
Vân Xu căn bản chẳng thèm để ý tới nó, chỉ đầy hào hứng thay bộ thời trang “Khôn Dư Ti Nông” vừa mới rút được.
Chỉ trong chớp mắt, cô đã hoàn toàn đổi khác.
Cô mặc trường bào tay rộng màu vàng nhạt, thân áo thêu hoa văn kim sắc tinh xảo, dùng đai lưng đỏ thẫm dệt chỉ vàng làm điểm xuyết nơi eo cùng viền áo, tổng thể vừa cao quý vừa phiêu dật.
Bên hông đeo một khối ngọc bội tinh xảo, lấy bạch ngọc ôn nhuận làm nền, trên mặt chạm nổi hoa văn ngũ cốc.
Phát quan là một chiếc kim quan màu đỏ vàng, thân quan khắc hoa văn lúa thóc, hai bên buông xuống những sợi dây vàng mảnh, đính đầy hạt châu nhỏ li ti, lúc cử động tựa như lúa mới khẽ lay trong gió.
Mà Cửu Tuệ Hòa trong tay cô, thân được đúc bằng vàng ròng, lá làm từ thanh ngọc, hạt kết bằng hồng bảo thạch, từng bông lúa căng đầy trĩu nặng.
Khoảnh khắc thay xong bộ trang phục, lấy Vân Xu làm trung tâm, toàn bộ thực vật trong phạm vi tám trăm mét quanh đó đều âm thầm phát sinh biến hóa.
Rau dại từng đợt từng đợt nhú lên khỏi mặt đất.
Một cây đào vốn sắp kết trái, vậy mà lại sớm mọc ra những quả đào dại xanh non, rồi chậm rãi chín dần…
Thấy cảnh ấy, Vân Xu kinh ngạc mở to đôi mắt phượng.
Đến khi hoàn hồn, cô đưa tay hái xuống một quả đào dại trên cây: “Kỹ năng của bộ thời trang này đúng là bá đạo thật!”
Hệ thống đáp: “Ký chủ, không phải bộ thời trang này quá mạnh, mà là những bộ thời trang cao cấp khi mặc nguyên bộ và chỉ mang một hai bộ kiện… hiệu quả chênh lệch rất lớn.”
“Nếu cô gom đủ cả bộ ‘Phù Sinh Nhất Mộng’, mặc nguyên bộ rồi dùng Linh Chuông Nhập Mộng cùng Bích Lạc Tiên Lan, hiệu quả chữa trị và nhập mộng cũng sẽ tăng gấp đôi.”
Vân Xu gật đầu: “Ra là vậy.”
Hôm nay vận khí có vẻ không tệ.
Hay là thử xem có thể đổi ra cây lương thực năng suất cao hay không?
Nghĩ vậy, cô khẽ vung Cửu Tuệ Hòa.
Ngay giây tiếp theo.
Một đống khoai lang xuất hiện trên khoảng đất trống trước mặt.
Vân Xu: “……”
Sao vận khi của cô đột nhiên tốt đến vậy?
Muốn gì được nấy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chẳng lẽ là tiêu trước vận may của cả quãng thời gian sau này rồi?
Tiểu hồ ly chớp chớp mắt.
“Ký chủ, là khoai lang đó! Chúng ta mau nhóm lửa nướng ăn đi!” Nó l.i.ế.m môi.
Khoảng thời gian này ngày nào cũng không cháo trắng thì cá nướng với quả nướng, nó ăn đến phát ngán rồi.
Vân Xu giữ c.h.ặ.t cái móng vuốt đang vươn về phía đống khoai lang của nó: “Ngươi là hệ thống mà sao tham ăn thế?”
Tiểu hồ ly ngượng ngùng đáp: “Trước kia ta chỉ là một quả cầu sáng, chẳng ăn được gì cả. Giờ cuối cùng cũng có thể ăn đồ ăn rồi, nên nhìn thấy gì cũng muốn thử…”
Nói tới cuối, giọng nó càng lúc càng nhỏ.
Vân Xu đưa tay xoa đầu tiểu hồ ly: “Đống khoai lang này không thể ăn được, ta muốn dùng chúng làm giống.”
Hệ thống cũng không nghĩ nhiều.
Nó chỉ cho rằng Vân Xu định trồng hết số khoai lang này trước, đến lúc đó cả hai sẽ có khoai lang ăn mãi không hết.
Đúng là ký chủ nhìn xa trông rộng.
Quả nhiên là cách nghĩ của nó quá nông cạn, chỉ chăm chăm nhìn lợi ích trước mắt.
“Ký chủ, cô còn biết trồng khoai lang nữa sao?” Trong mắt nó lấp lánh vẻ sùng bái dành cho Vân Xu.
Vân Xu nhất thời nghẹn lời.
“Ta tốt nghiệp học viện cảnh sát, chứ có phải tốt nghiệp đại học nông nghiệp đâu, sao có thể biết trồng khoai lang?”
Đây cũng chính là vấn đề khiến cô đau đầu nhất.
Ở triều Ung, phương bắc lấy đại mạch, kê vàng và đậu nành làm lương thực chính, còn phương nam lấy lúa nước làm chủ.
Cho dù là năm tháng thái bình, sản lượng mỗi mẫu của đại mạch hay lúa nước cũng chỉ khoảng hai trăm cân.
Mà hiện giờ thiên tai nhân họa liên miên, sản lượng lương thực e rằng một mẫu được nổi một trăm cân cũng đã khó khăn.
Trong khi đó, sản lượng khoai lang một mẫu có thể lên tới hai ngàn cân.
Nhưng chỉ biết sản lượng thì có ích gì?
Cô căn bản không biết phải trồng thế nào!
Cảm giác này chẳng khác nào ôm cả núi vàng núi bạc trong tay, nhưng lại không có chỗ để tiêu dùng, khiến người ta vô cùng bất lực.
“Ký chủ, ta có cách!” Hệ thống đột nhiên lên tiếng: “Trước đây có một ký chủ từng viết một bản hướng dẫn trồng khoai lang. Ban đầu cô ấy định dùng nó làm lễ gặp mặt dâng cho nam chủ để tăng hảo cảm, kết quả phát hiện thế giới này vốn không hề có khoai lang.”
“Cuối cùng chuyện đó cũng chìm xuồng.”
“Ta nhớ lúc ấy hình như mình đã cất tài liệu vào ba lô hệ thống. Cô chờ chút nhé, để ta tìm xem.”
Nó lục lọi trong ba lô hệ thống một hồi.
“Tìm thấy rồi! Chính là cái này!”
“Ký chủ, cô xem đi.”
Vân Xu nhìn hàng chữ trên giấy, đôi mắt càng lúc càng sáng.
“Hệ thống, ngươi đúng là bảo bối tâm can của ta.” Cô ôm tiểu hồ ly vào lòng, cúi xuống hôn thêm một cái thật mạnh.
Tai tiểu hồ ly lập tức đỏ bừng.
Vân Xu đặt nó xuống, rồi nhặt đống khoai lang quý giá dưới đất lên, ngồi bên bờ suối trầm ngâm suy nghĩ.
Cô phải nghĩ cách đem số khoai lang này cùng phương pháp trồng khoai lang truyền lại cho đám lưu dân.
Sau đó, lại hung hăng thu hoạch thêm một đợt điểm chấn động.
Vận đen thì có làm sao?
Chỉ cần đủ nhiều điểm chấn động, cô muốn rút thứ gì mà chẳng rút được?
Kiếm điểm chấn động lúc này đã là chuyện cấp bách!
-----
Cùng lúc đó, trong một khu rừng nhỏ âm u phía nam.
Nam t.ử dựa người vào gốc cây thô ráp.
Chiếc đoản y màu xám tro trên người, nửa bên trái sẫm màu hơn bên phải một mảng lớn, vệt ẩm loang từ bả vai kéo dài tới tận eo.
Là m.á.u.
Áo hắn có một vết rách rõ ràng do đao kiếm xé toạc, mép vải cuộn lên, lộ ra da thịt bên trong.
Vết thương không hề nông.
Có kẻ từ phía sau chếch sang đ.â.m tới, lưỡi d.a.o lệch nửa tấc nên không lấy mạng hắn, nhưng cũng khiến hắn mất m.á.u quá nhiều, rất khó rời khỏi cánh rừng này.
Đây đã là lần ám sát thứ năm hắn gặp phải.
Kể từ lúc rời kinh thành, những kẻ truy sát hắn chưa từng ngừng lại.
Hơn nữa, đối phương dường như nắm rõ hành tung của hắn như lòng bàn tay.
Bất kể hắn cải trang thế nào, hay ẩn náu ở nơi kín đáo ra sao, đối phương đều có thể nhanh ch.óng tìm tới.
Nam t.ử cúi đầu xuống, cằm gần như chạm vào n.g.ự.c.
Mái tóc xõa xuống càng thêm rối loạn, vài lọn bị mồ hôi dính vào cổ và gò má.
Bùn đất trên gương mặt tuấn mỹ bị mồ hôi xối thành từng vệt, để lộ làn da tái nhợt bên dưới. Dưới gò má còn có một vệt m.á.u b.ắ.n lên đã khô cứng.
Hô hấp hắn rất khẽ, gần như không nhìn ra l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.
Hắn đang tiết kiệm từng hơi thở một.
Đột nhiên, trong rừng vang lên tiếng cành cây gãy vụn cực khẽ.