Phương t.h.u.ố.c đã không thể thay đổi, vậy chỉ còn cách tiếp tục hoàn thiện d.ư.ợ.c thiện — hơn nữa còn phải chiều theo khẩu vị của kẻ nào đó, phải nấu cho thật ngon!
Oái oăm thay, kẻ đầu sỏ lại hoàn toàn mù tịt về độ khó hầu hạ của bản thân.
"Điểm tâm!" Ngu Dung Ca vui mừng hớn hở: "Tốt quá, ta muốn ăn điểm tâm."
Tiêu Trạch Viễn tức giận đến mức hai mắt trợn trừng. Hắn căm phẫn lườm nàng một cái, hừ mạnh một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.
Thẩm Trạch bước vào phòng vừa vặn bắt gặp cảnh tượng này.
Ngu Dung Ca không trả lời thẳng, nàng thở dài một tiếng, tựa như đang hoài niệm chuyện cũ: "Nhớ ngày đầu tiên gặp Trạch Viễn, đệ ấy vẫn là một thiếu niên cao ngạo, kiệm lời, phong thái như bậc khiêm khiêm quân t.ử. Chẳng giống bây giờ, đệ ấy như quả ớt nhỏ, tính tình ngày càng bốc hỏa."
Thẩm Trạch bất đắc dĩ lắc đầu: "Tiêu y tu vốn mang tính cách xa lánh cõi trần, vậy mà nàng luôn biết cách chọc đệ ấy nổi giận, đó cũng được xem là một loại bản lĩnh đấy."
Ngu Dung Ca xem lời hắn như một lời khen ngợi, rồi cất tiếng hỏi: "Cặp song sinh ta mang về đâu rồi?"
Đêm qua nàng ngủ vùi quá gấp gáp, chưa kịp sắp xếp ổn thỏa cho hai người họ.
Thẩm Trạch nghiêng người, để lộ Thù Từ và Mặc Ngọc đang ló đầu ra từ phía sau, vui vẻ gọi: "Tiểu thư!"
Ngu Dung Ca vẫy gọi chúng lại gần: "Đêm qua ta chưa kịp dặn dò các ngươi, mọi chuyện đã quen dần chưa?"
Thù Từ và Mặc Ngọc bước tới, ngồi xuống bên cạnh Ngu Dung Ca, dăm ba câu tường thuật lại những việc xảy ra sau khi nàng thiếp đi tối qua.
Bao gồm cả chuyện Thương Thư Ly hù dọa chúng không được ở cùng sân với Ngu Dung Ca, bắt chúng phải dọn xuống chân núi. Vừa hay, hắn lại thấy chướng mắt Liễu Thanh An, kẻ đang dẫn cặp song sinh đi tìm Lý Nghi - người vừa mới làm xong việc và được nghỉ tay.
Lý Nghi đã thu xếp cho hai huynh muội nghỉ ngơi ở những gian phòng trống trong viện, sau đó...
Đang lúc họ nói dở câu chuyện, Thẩm Trạch bưng khay trà đã pha xong mang đến, ngồi xuống bên cạnh bàn. Cặp song sinh bỗng khựng lại, sống lưng dần căng cứng.
"Rồi sao nữa?" Ngu Dung Ca thắc mắc hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sau đó ta kiểm tra qua trình độ của chúng một chút." Thẩm Trạch vừa rót trà vừa điềm đạm nói: "Chúng căng thẳng quá, có vẻ sợ người lạ."
Cặp song sinh tiu nghỉu, không còn vẻ hớn hở như ban nãy nữa.
Đêm qua khi chạm mặt Thẩm Trạch, chúng nghe nói nam t.ử trước mặt là Phó tông chủ, liền quyết chí muốn dò xét thực hư để định hình thái độ ứng xử sau này.
Nào ngờ Liễu tiên sinh lại là hảo hữu của hắn. Cặp song sinh chỉ còn biết trơ mắt nhìn hai kẻ ác ma luận bàn về vấn đề tu luyện của chúng, thậm chí chẳng thể xen vào một lời, mọi việc cứ thế bị xếp đặt rõ ràng.
Sau khi cho chúng nghỉ ngơi một chốc, đúng như lời đã nói, Thẩm Trạch dùng phương thức giao đấu để kiểm tra trình độ của hai huynh muội. Chuyện này cũng chẳng có gì to tát, nhưng ngay khi trận giao đấu kết thúc, hắn bất ngờ lên tiếng: "Hai huynh muội các ngươi đều từng g.i.ế.c người rồi sao?"
Một câu trần thuật bâng quơ lại khiến Thù Từ và Mặc Ngọc sởn gai ốc.
Chúng muốn tạo vỏ bọc ngoan ngoãn, cũng ý thức rõ thân phận mình khác biệt, tốt nhất là nên giữ cho bản thân được "sạch sẽ", nếu không rất dễ bị tu sĩ tiên môn bài xích, và điều chúng sợ nhất là Ngu Dung Ca sẽ vì thế mà ghét bỏ chúng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hai huynh muội hoàn toàn không ngờ được, chỉ qua vài chiêu giao đấu, ngọn ngành gốc gác của chúng đã bị Thẩm Trạch nhìn thấu tường tận!
Đối diện với tên kiếm tu mặt lạnh hiếm khi nở nụ cười, Thù Từ lần đầu tiên cảm nhận được áp lực nặng nề đến thế. Đối phương không giống những người khác, hắn là Phó tông chủ. Nếu hắn không có thiện cảm với chúng, liệu có làm lung lay quyết định của tiểu thư hay không?
Bắt gặp ánh mắt của Thẩm Trạch, Thù Từ buột miệng nói theo bản năng: "Không có!"
Cậu ta đã nói dối. Lời vừa tuột khỏi miệng liền cảm thấy hối hận, dường như đó chẳng phải là một lựa chọn sáng suốt.
Thẩm Trạch nhìn hai huynh muội như sắp xù lông nhím, bèn nhẹ nhàng trấn an: "Đừng căng thẳng, ở Thiên Cực tông, các ngươi không cần phải giấu giếm điều gì cả."
Chẳng biết hai con tiểu hồ ly lại suy diễn ra điều gì mà sắc mặt nhợt nhạt không còn giọt m.á.u, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh. Thẩm Trạch vốn dĩ còn muốn tìm hiểu thêm về chúng, nhưng thấy vậy đành phải từ bỏ, bảo hai người về nghỉ ngơi trước.
Đó là chuyện đã xảy ra vào ngày hôm qua.
Ngu Dung Ca nghe xong, bật cười đáp: "Các ngươi sợ Thẩm Trạch làm cái gì, người ta tốt hơn ta nhiều, đệ t.ử trong tông môn ai cũng quý đệ ấy."
Thẩm Trạch hồi tưởng lại hình ảnh đám đệ t.ử tu tiên trong môn phái hễ thấy mình là hai chân run rẩy lập cập. Dùng sự tĩnh lặng của mình, hắn quyết định giữ im lặng, thay vào đó lấy ra một bản thiên địa khế đã soạn sẵn.