Ngu Dung Ca thở dài một tiếng, cất lời: "Đúng rồi, Mục tiền bối, chuyện ta không thưa qua ngài mà tự ý thu nhận cặp song sinh hồ tộc kia..."
"Thu nhận bọn họ có gì là không thể, ngươi là tông chủ, mọi việc trong Thiên Cực tông không cần phải thỉnh thị ta." Mục Từ Tuyết ngước mắt nhìn ánh ban mai sắp hửng sáng ngoài cửa sổ, ánh mắt ánh lên vẻ hoài niệm: "Tỷ tỷ năm xưa sáng lập Thiên Cực tông, chẳng phải cũng vì muốn cứu giúp càng nhiều người trong thiên hạ hay sao."
Đôi kim mâu của nàng chuyển hướng về phía Ngu Dung Ca, mỉm cười nhạt: "Năm đó tỷ ấy có thể cứu ta, ngươi tự nhiên cũng có thể cứu hồ tộc, cứu giúp muôn vàn chúng sinh."
Việc tông môn, Ngu Dung Ca có thể không cần hỏi ý kiến bất cứ ai, nhưng Mục đại lão chắc chắn giữ một vị trí vô cùng quan trọng đối với nàng, rốt cuộc Mục Từ Tuyết chính là biểu tượng của Thiên Cực tông.
Khi một lần nữa xác định được Mục Từ Tuyết hoàn toàn ủng hộ mình, Ngu Dung Ca mới thực sự an tâm.
Bất chợt nhớ ra điều gì, nàng chớp chớp mắt, thì thầm với vẻ giảo hoạt: "Đúng rồi Mục tiền bối, ta có một việc cần ngài giúp đỡ..."
Vì vậy, Thương Thư Ly – kẻ đang kiếm một đỉnh núi cao trong môn phái để thức trắng đêm đọc cuốn sách nhỏ tổng hợp những chuyện thị phi mới nhất của Tu chân giới – vừa định đứng lên vươn vai thư giãn thì đã vô tình bước hụt một chân vào trong ảo cảnh.
Thương Thư Ly quay phắt đầu lại, liền nhìn thấy một nữ t.ử tóc bạc, mắt vàng đang ngồi chễm chệ ở vị trí cao nhất. Ánh nhìn vàng rực quét tới, mang theo vẻ uy nghiêm không cần tỏ ra giận dữ. Chẳng biết có phải hắn hoa mắt hay không, mà hắn thậm chí còn cảm nhận được cả Long uy từ người nàng, và chính hắn dường như đã trở thành con mồi bị một thợ săn ở đẳng cấp tối thượng nhắm trúng.
Thương Thư Ly: ...
Đây chẳng phải là vị Nguyên Anh tôn giả được giấu kỹ trong kim ốc, người chuyên nhận đơn đặt hàng đ.á.n.h đập hắn đó sao?
Thương Thư Ly lùi lại một bước, cười gượng: "Tiền bối, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Ta và Dung Ca chỉ nói đùa với nhau, ta... A!"
Ngày hôm đó, Thương Thư Ly dốc hết mọi thủ đoạn trong ảo cảnh, nhưng vẫn bị vị đại lão Nguyên Anh đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá. Hắn bị nện đến mức khí chất toát ra cũng trở nên đơn thuần, vô hại hơn rất nhiều.
Vốn tưởng chỉ bị đ.á.n.h một trận là xong, ai dè khi màn "luận bàn" kết thúc, Long đại lão lại buông lời bình phẩm: "Tâm cơ xảo quyệt thì nhiều, nhưng chẳng dùng vào chính đạo. Thay cuốn bí kíp nội công này đi, bế quan tu luyện một tháng rồi lên lớp lại."
Đôi kim mâu của nàng dán c.h.ặ.t vào Thương Thư Ly.
"Nếu giở trò gian dối, ắt sẽ bị trừng phạt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thương Thư Ly ôm khư khư cuốn bí kíp nội công, mặt mày xanh như tàu lá chuối.
Đổi lại là kẻ khác, việc được một vị đại lão từ vạn năm trước tặng bí kíp hẳn là chuyện hỉ sự tày đình, nhưng Thương Thư Ly thà không nhận cái phúc khí này còn hơn.
Hắn đã cần mẫn tu luyện suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng, chỉ mong sớm ngày đạt đến Kim Đan kỳ để tự do làm càn. Từ khi bước vào ngưỡng Kim Đan, hắn đã có gần chục năm không đoái hoài gì đến việc tu luyện!
Muốn oán than vài câu, nhưng toàn thân xương cốt đều đau nhức rã rời.
Ôi, cái chuỗi ngày thê t.h.ả.m này của hắn đến bao giờ mới kết thúc đây.
·
Tại phòng ngủ, Tiêu Trạch Viễn bắt mạch cho Ngu Dung Ca, lần này sắc mặt hắn cuối cùng cũng khá hơn đôi chút.
"Thể trạng đã ổn định, nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi thật tốt." Tiêu Trạch Viễn buông lời u oán: "Mới ra ngoài đi dạo khoảng mười ngày thôi, mà ba tháng điều dưỡng trước đó coi như công cốc."
Hắn vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu tại sao lại có người ốm yếu đến mức độ này. Rõ ràng lúc trên thuyền, nàng không nằm thì cũng ngồi, chỉ khi lên Cực Lạc đảo mới đi lại một chút, thế mà lại tiêu hao sức lực đến mức đó sao?
Tiêu Trạch Viễn cũng không ngờ có một ngày, bản thân mình lại vì một người mà phải nâng lên đặt xuống, sửa đổi phương t.h.u.ố.c không biết bao nhiêu lần. Nhưng hiện tại, ngay cả phương t.h.u.ố.c cũng không thể điều chỉnh thêm được nữa, liều lượng t.h.u.ố.c hiện tại đã chạm đến giới hạn chịu đựng của nàng.
Hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt. Ngu Dung Ca thấy hắn có ý định rời đi, liền tò mò hỏi: "Ngươi đi đâu vậy?"
"Đi làm d.ư.ợ.c thiện!" Nhìn bộ dạng vô tội vạ của nàng, Tiêu Trạch Viễn lại sôi m.á.u: "Ngươi... ngươi liệu mà chú tâm một chút đi!"
Nửa năm qua, hắn cũng lục tục khám bệnh cho một số người. Bọn họ dù uống t.h.u.ố.c đắng chát đến đâu cũng nhắm mắt ực một cái là xong, chưa đầy hai tháng đã đi lại khỏe mạnh nhẹ nhàng. Nhìn lại Ngu Dung Ca xem, nàng làm cách nào mà hao tâm tổn trí của hắn nhiều đến thế, lại hồi phục chậm chạp đến vậy?