lấy tốc độ chớp mắt vạn dặm của Bằng Ma Vương, trưa hôm đó, đám người liền đi đến bên trên Bí Ma Nhai
Bí Ma Nhai cực kì dốc đứng, cao hàng nghìn mét, trên sườn núi quái thạch lởm chởm, không thấy tung tích chim thú
Ngô Tuấn đứng ở trên sườn núi, dò xét chung quanh một vòng, nói:
- Nơi này đã bị người bày ra kết giới
Y Thánh thả ra một cỗ tông khí như là sóng biển bành trướng, từng đợt từng đợt tán ra phía chung quanh, một lát sau, cảm nhận được kết giới tôn tại, khẽ di một tiếng nói:
- Ô, trong núi lại có hai tầng kết giớil
Lời còn chưa dứt, ầm một tiếng thật lớn, cả ngọn núi bỗng nhiên chấn động một cái
theo sát đó, bên trong Nhạn Đãng Sơn, bùn đất dưới mặt đất bỗng nhiên bắt đầu nhúc nhích
vô số bóng người chui ra từ dưới đất, trên thân phát ra khí đen nồng đậm, xông ra từ lòng đất! Y Thánh ngưng tụ hai mắt, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng:
- Độc thil
Ngô Tuấn nhìn lít nha lít nhít độc thi, rốt cục cũng nhớ lại mình đã từng nghe cái tên Nhạn Đãng Sơn này ở đâu!
- Hỏng bét, chúng ta trúng kế rồi! Những độc thi này, là mười vạn tên quần phi Nhạn Đăng Sơn bị Tuyết Sơn Quỷ Y cùng với sư phụ ta tiêu diệt năm đói
Trên mặt Ngô Tuấn lộ vẻ khẩn trương, dùng tốc độ nói thật nhanh giải thích: - Độc Thánh đã sớm biết rõ Tử Vi Thiên Quân còn sống, suy đoán Thiên Đế sẽ đi đến nơi này! Y hai mươi năm trước liền đã sớm mai phục độc thi, cố ý dẫn chúng ta tới nơi này, hốt gọn chúng ta trong một mẻ!
Đám người nghe vậy, lập tức trở nên khẩn trương, trên thân Họa Thiên tuôn ra một cỗ chân nguyên màu đỏ, hóa thành một đôi cánh, đã làm xong chuẩn bị rút lui
sắc mặt của Y Thánh âm trầm như nước, hít sâu một hơi, hai con ngươi phủ một lớp tông khí màu trắng mỏng, nhìn xuống độc thi như bầy kiến dưới núi, lạnh giọng quát:
- Nghiệt đồ, mau đi ra gặp ta! !1
- Y Thánh!
Trong động phủ trong kết giới, Tử Vi Thiên Quân ngưng tụ nhãn thần, trên thân toát ra một cỗ sát khí không đè nén được
Thiên Đế thấy thế, lên tiếng khuyên nhủ:
- Không nên vọng động, đợi song phương bọn hắn lưỡng bại câu thương, chúng ta lại ra ngoài thu dọn tàn cuộc, đến thời điểm đó ngươi có thể tùy ý xử trí Y Thánh
sắc mặt của Tử Vi Thiên Quân hơi hoà hoãn, khẽ vuốt cằm, vừa định nói chuyện, dưới mặt đất đột nhiên truyền đến một trận vang động, thanh âm xèo xèo vang lên, nham thạch dưới chân trong nháy mắt bị ăn mòn thành từng cái hố sâu, mấy chục cỗ độc thi chui ra từ dưới đất!
Tử Vi Thiên Quân vung tay phải lên, một đạo tỉnh nhận hình vòng cung lướt qua, độc thi trong nháy mắt bị chém thành hai đoạn, không động đậy được nữa - Những độc thi này tựa hồ cũng không khó đối phó...
Ả mới vừa thở phào một hơi, đột nhiên một cỗ khí đen toát ra từ trong thi thể đứt làm hai đoạn, khuếch tán ra toàn bộ động phủ
Thiên Đế biến sắc, kinh sợ kêu lên:
- Đừng đụng vào những khí đen này!
Nói xong duỗi tay bắt lấy bả vai Tử Vi Thiên Quân, thân hình lóe lên, xuất hiện ở bên trên Ma Thiên Nhai
cùng lúc đó, Ngô Tuấn cũng đè xuống Hiệp Khôi rút kiếm, trâm giọng nói:
- Bá phụ đừng nhúc nhích, bên trong độc thi chứa đựng tông khí của Độc Thánh! Chỉ cần phá hư thi thể, tông khí liền sẽ phát ra
nói xong, hắn nhìn về phía Đạo Tổ cùng với Lưu chưởng quỹ:
- Dùng Định Thân Thuật!
Hai người gật đầu một cái, Lưu chưởng quỹ vẽ bùa trong hư không, bóp chỉ quyết, một tấm phù văn trong nháy mắt hóa thân ngàn vạn, tay phải vung lên, như là mưa to bắn về phía độc thi lít nha lít nhít dưới núi
Đạo Tổ khuếch tán ra một thân mênh mông linh khí, ngưng tụ thành một cái lồng khí màu xanh hơi mờ, tay phải đẩy một cái, lông khí rơi vào dưới núi, một mảng lớn độc thi bị bao trùm lập tức đình chỉ động tác
hai người vừa ra tay, liền chế trụ hơn vạn cỗ độc thi, tại thời điểm còn muốn tiếp tục, biến cố phát sinh!
tiếng 'phanh phanh' vang lên liên tục không ngừng, đám độc thi bị chế trụ kia lần lượt tự bạo, khí đen tuôn ra, lồng khí màu xanh của Đạo Tổ vỡ vụn trong nháy mắt, tông khí màu đen xen lẫn khí tức tịch diệt bao trùm cả ngọn núi
ở dưới khí đen bao phủ, toàn bộ sinh linh lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được tàn lụi!
- Khô Mộc Phùng Xuân!
Y Thánh khẽ quát một tiếng, tông khí màu trắng tuôn ra từ quanh thân
những nơi tông khí đi qua, cỏ cây tàn lụi một lần nữa toả ra sự sống, đối chọi với khí đen, hình thành hai thế giới đen trắng rõ ràng
trên mặt Ngô Tuấn lộ ra biểu lộ hồ nghi, tiếp đó bừng tỉnh đại ngộ, lộ vẻ mặt kính nể nói:
- Không hổ là tổ sư gia của ta, một bên hô Khô Mộc Phùng Xuân, một bên dùng chiêu thức khác, khiến cho người ta khó lòng phòng bị! Quả nhiên là gừng càng già càng cay!