Nói xong đi đến trước, đè đầu Vương Đại Cát xuống, rót thuốc vào trong miệng gã
một lát sau, Vương Đại Cát co quắp thân thể kịch liệt ngừng lại, khóe miệng chảy một tia dược dịch, nấc một cái, hai mắt vô thần nói:
- Ngô đại phu, vừa rồi ta gặp được Thiên Ma, gã còn ngoắc ta tới nói chuyện...
Ngô Tuấn kinh ngạc nói:
- Gã nói với ngươi cái gì? Vương Đại Cát lộ vẻ mặt ngây ngô nói:
- Gã nói gã không muốn báo thù, chỉ cần ta có thể sống sót, chính là an ủi lớn nhất đối với gã...
Ngô Tuấn nghe vậy, lộ ra bộ dáng tràn đầy thành tựu, kiêu ngạo nói:
- Xem ra ở phía dưới y thuật xuất thần nhập hóa của ta, bệnh của ngươi đã triệt để chữa khỏi!
Rốt cục không cần lại chịu tội!
Vương Đại Cát nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, trái lương tâm đáp: - Ừm! Ngô đại phu diệu thủ hồi xuân, liền xem như Y Thánh tái thế cũng bất quá như thế!
Y Thánh đi đến từ bên trong sân nhỏ, mở miệng cười nói:
- Y Thánh sao có thể so với Ngô Tuấn chứ, tài nấu nướng của hắn, thế nhưng mạnh hơn Y Thánh nhiều...
Ngô Tuấn mặt mũi tràn đầy mừng rỡ nói:
- Đúng, tài nấu nướng của ta thế nhưng là... không đúng, rõ ràng là y thuật mới đúng chứ!
Hắn nói được một nửa lấy lại tỉnh thần, hung dữ nhìn chằm chằm Y Thánh một cái, tức giận nói:
- Nhàn rỗi không có chuyện gì đi ra bên ngoài kéo khách nhân đi, ở chỗ này âm dương quái khí cái gì
Y Thánh liếc mắt nói:
- Ta ngược lại là muốn đi ra ngoài kéo bệnh nhân, người ta cũng phải dám đến mới được...
Nói xong, Y Thánh bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục nói:
- Họa Thiên cùng với Ngọc Linh Lung cũng đã sắp khỏi, chúng ta liền chờ lão đại tới cửa sao? Trong mắt Ngô Tuấn chứa ý cười nhìn vê phía Họa Thiên, nói:
- Ta có một đề nghị không chín chắn, chúng ta có thể để Họa Thiên làm mồi, dẫn Độc Thánh ra
- Ngô đại phu ngươi ngụy trang thành ta, đi dẫn Độc Thánh hiện thân
Ngô Tuấn suy tư nói:
- Ta đi dẫn Độc Thánh hiện thân, ngươi mai phục ở một bên đánh lén sao? Dạng này cũng không tệ...
Họa Thiên có chút câu khóe miệng lên, nói:
- Không, kế sách của ta là sau khi ngươi dẫn xuất Độc Thánh, lập tức cho thấy thân phận tự sát ở trước mặt Độc Thánh, để tất cả mưu đồ của Độc Thánh thất bại trong gang tấc! Độc Thánh nhìn thấy ngươi chết, nhất định tâm thần đại loạn, tại thời điểm này ta lại đánh lén, cam đoan tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn!
Ngô Tuấn mỉm cười:
- Chủ ý này không tệ, bất quá còn có thể lại sửa chữa một chút, ngươi có thể ngụy trang thành ta ngụy trang ngươi ta, đi đến trước mặt Độc Thánh tự sát!
Họa Thiên cười ha ha, không thèm để ý nói:
- Chúng ta hoàn toàn không cần thiết đặt mình vào nguy hiểm, người mà Độc Thánh muốn giết, cũng không chỉ có một mình ta
Ngô Tuấn nhãn tình sáng lên:
- Thiên Đết
Họa Thiên vuốt cằm nói:
- Đúng, để Thiên Đế đi dẫn Độc Thánh hiện thân, chúng ta làm ngư ông đắc lợi!
Hai người liếc nhau, đồng thời lộ ra một nụ cười ngầm hiểu lẫn nhau
Ngô Tuấn cảm giác, dù sao chính mình hố Thiên Đế nhiêu lần như thế, lại hố thêm một lần cũng không quan trọng đồng dạng, Họa Thiên một lần lâm trận phản chiến, một lần vứt bỏ Thiên Đế làm bia đỡ đạn, cảm giác Thiên Đế tuyệt đối sẽ không buông tha cho mình
nếu không trảm thảo trừ căn, ngày sau tất bị thanh toán!
Ý nghĩ của hai người ăn nhịp với nhau, đồng thời, bên trong ánh mắt nhìn về phía đối phương còn mang theo một tia xem thường
tiểu Mị Ma thấy bọn hắn cười âm hiểm như thế, mặc dù không hiểu, nhưng cũng lộ ra nụ cười âm hiểm theo:
- Khặc khặc, đến lúc đó chúng ta chia mứt quả của gãi
Không khí âm mưu nồng đậm lập tức bị phá hư, Ngô Tuấn liếc nàng một cái, một quả mận bắc đánh vào trong miệng nàng, khiến nàng đàng hoàng ngậm miệng lại
- Ngươi có biết Thiên Đế ở nơi nào không?
- Ừm
Họa Thiên khẽ gật đầu, nói:
- Lúc ấy ta và Thiên Đế ước định cùng nhau đối phó Độc Thánh, nếu như hành động thất bại, liền đi Bí Ma Nhai tại Nhạn Đãng Sơn gặp mặt
- Sự phụ, Bí Ma Nhai là động phủ của Tử Vi Thiên Quân trước kial
Ngô Tuấn cau lông mày lại:
- Danh tự Nhạn Đãng Sơn này có chút quen tai, giống như đã nghe qua ở nơi nào. Bất quá, hiện tại hẳn là có thể xác định giúp đỡ của Thiên Đế chính là Tử Vi Thiên Quân
- Việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức xuất phát, tiến về Bí Ma Nhai đi âm... đi tìm Thiên Đế!
Lưu lại Huyết Ưng giữ nhà, Ngô Tuấn gọi Hiệp Khôi, Đạo Tổ cùng với Lưu chưởng quỹ đi theo, ngồi lên đại bàng, mang theo đại quân đợi xuất phát