- Không rõ ràng, ta chỉ nhớ rõ một ngày kia, chúng ta cảm nhận được bản nguyên Phượng Hoàng đột nhiên biến mất, mấy người chúng ta cho rằng nàng muốn Niết Bàn, lần lượt chay vào trong một căn miếu đổ nát
- Trong miếu đổ nát trống rỗng, chỉ có một đứa trẻ vốn nên đáng chết đi bị vứt bỏ, trải qua một phen tranh đoạt kịch liệt, đứa trẻ bị vứt bỏ cuối cùng rơi vào trên tay Ngô Phong. Cũng là tới lúc đó, chúng ta mới biết rõ Ngô Phong đến tột cùng khủng bố cỡ nào
Ngô Tuấn nghe, trong đầu nổi lên một chút hình ảnh vô cùng không ăn khớp
trong miếu đổ nát mờ tối, sư phụ của hắn Ngô Phong lộ ra thần sắc kiệt ngạo, trên người phóng xuất ra một cỗ khí đen kinh khủng đủ để thôn phệ thiên địa, dọa lùi ba người Lưu chưởng quỹ, tay phải nắm lại, hút một đứa trẻ toàn thân dính máu vào trong tay
sau khi thất thần một lát, biểu lộ trên mặt Ngô Tuấn trở nên phức tạp không gì sánh được:
- Thì ra là thế, đứa trễ bị bỏ rơi cướp đoạt bản nguyên Phượng Hoàng kia, hẳn là ta
đối mặt với câu hỏi của Ngô Tuấn, trên mặt Lưu chưởng quỹ lộ ra vẻ thốn thức nồng đậm, cảm khái nói:
- Ngươi chỉ đoán đúng một nửa, khi chúng ta đuổi tới miếu hoang, đứa trẻ bị bỏ rơi kia đã chết từ lâu, cuối cùng Ngô Phong dùng hết toàn lực cũng không thể cứu sống nó
Ngô Tuấn nghe xong không khỏi sửng sốt, nửa ngày nói không ra lời, đành phải đợi ông ta tiếp tục mở miệng
Lưu chưởng quỹ dừng lại một chút, trên mặt lộ ra một tia buồn bã, nói tiếp:
- Mấy người chúng ta thấy đứa trẻ đã chết, trải qua một phen thương nghị nghiêm cẩn, cuối cùng chôn đứa trẻ, sau đó nhặt cuống rốn lên, ngậm đắng nuốt cay nuôi nó thành người
Ngô Tuấn sau khi nghe xong, trên mặt lộ ra một nụ cười thoải mái:
- Không nghĩ tới chân tướng lại là dạng này, hoá ra ta là cuống rốn nuôi lớn... cái rắm! Loại lời nói quỷ quái này ngay cả con nít ba tuổi cũng không lừa được!
Ngô Tuấn tức giận đến nổi trận lôi đình, câm lấy chiếc thìa sắt bên cạnh, định đánh vào đầu Lưu chưởng quỹ, Tần Nguyệt Nhi tay mắt lanh lẹ kéo hắn lại, khuyên lơn:
- Bớt giận, bớt giận
tiểu Mi Ma cũng nhảy tới trên ghế, uyển chuyển khuyên bảo:
- Đúng vậy, đúng vậy! Cho dù ngươi thật sự là cuống rốn nuôi lớn, chúng ta cũng sẽ không cười nhạo ngươi, phốc phốc... huống chỉ so với ngươi, Nguyệt nhi tỷ mới càng giống là cuống rốn nuôi lớn!
Tân Nguyệt Nhi mặt tối đen, làm ra tư thế rút kiếm
Ngô Tuấn vội vàng giữ lại cánh tay nàng:
- Đừng xúc động! Ngươi nếu thật sự tức giận, đánh cho mông nàng nở hoa là được, tuyệt đối đừng dùng kiếm!
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Tiểu Mị Ma bị dọa chạy tới sau lưng Y Thánh, nâng quai hàm lên, lòng tràn đầy bi phẫn trừng mắt lên: "..."
Động một chút lại muốn đánh mông người ta, thời gian này quả thực không sống nổi!
- Trước tiên buông Hạch Đạn Thiên Tôn trong tay ngươi xuống, sau đó lại nói lời này!
Sau một phen làm ầm ï, mấy người đàng hoàng ngồi xuống vị trí của mình
Y Thánh nhíu mày, nghiêm túc phân tích nói:
- Kỳ thật dùng huyết nhục tái tạo thân thể là có thể được, ta trước kia từng nghiên cứu đạo này, nhưng cuối cùng thất bại, chẳng lẽ là nguyên nhân bản nguyên Phượng Hoàng sao?
- Không hổ là Y Thánh!
Trên mặt Lưu chưởng quỹ lộ vẻ kính nể tán thưởng một tiếng, tiếp tục nói:
- Như lời ngươi nói, đây chính là áo nghĩa Phượng Hoàng Niết Bàn!
Nói xong, trên mặt ông ta lộ ra thần sắc nhớ lại xen lẫn một tia sợ hãi, tiếp đó nói:
- Lúc ấy ở trong miếu đổ nát, bản nguyên Phượng Hoàng giáng lâm, muốn dùng huyết nhục hài nhi tái tạo chân thân Phượng Hoàng của nàng, nhưng ngay tại thời khắc nàng sắp hoàn thành, chuyện ngoài ý muốn phát sinh...
Ông ta đưa mắt nhìn về phía Ngô Tuấn, tiếp tục nói:
- Một cỗ lực lượng huyền diệu bỗng nhiên giáng lâm, cướp đi bản nguyên Phượng Hoàng, khiến Phượng Hoàng Niết Bàn thất bại trong gang tấc. Sau đó, một sinh mệnh hoàn toàn mới ra đời!
- Loại lực lượng sáng tạo sinh mệnh này, không chỉ có khiến cho mấy người chúng ta rất là chấn kinh, còn dẫn tới Nho Thánh cùng với thiên đạo thăm dò, trải qua một phen thương nghị, chúng ta cuối cùng quyết định để Ngô Phong nuôi dưỡng sinh mệnh mới kia, ta cùng với mấy người lão Hứa, Trân Mục thay phiên dạy bảo. Đợi đến khi hắn lớn lên lại để hắn tự lựa chọn con đường tương lai cho mình
nghe Lưu chưởng quỹ giảng thuật xong, đám người lộ vẻ mặt khiếp sợ nhìn về phía Ngô Tuấn
Y Thánh cầm cổ tay của Ngô Tuấn, dò xét thân thể của hắn, lộ vẻ mặt vô cùng nghỉ hoặc nói:
- Lực lượng trong cơ thể Ngô Tuấn mặc dù vô cùng hỗn tạp, nhưng cũng không có cỗ lực lượng huyền diệu mà ngươi nói...
Ngô Tuấn suy tư một trận, chậm rãi mở miệng nói:
- Đại khái là một loại lực lượng trùng sinh cùng loại với Phượng Hoàng Niết Bàn nào đó, có khả năng dùng qua một lần liền sẽ biến mất