Bảo Bất Bình cong khóe miệng lên, mặt mũi tràn đầy kiêu ngạo nói:
- Đó là đương nhiên, ta dùng ngực đánh cho ta y cũng sưng lên! Còn khiến cho y mệt mỏi thở không ra hơïil
Ngô Tuấn: "..."
BỊ người treo lên đánh cũng nói rõ ràng thoát tục như thế, mẹ nó thật sự là một thiên tài!
Bảo Bất Bình nói xong, tức giận bất bình nói:
- Ta chỉ nói một câu, hoá ra con lừa trọc cũng có tóc, y không nói hai lời, liền cùng với một vị hòa thượng cùng nhau vây công ta, thật sự là một chút cũng không giảng võ đức!
Ngô Tuấn co giật khóe miệng nói:
- Cái miệng này của ngươi... lần sau đi làm việc, nhớ kỹ báo tên của ta trước
Bảo Bất Bình nghe vậy, lộ vẻ mặt xoắn xuýt nói:
- Ngô đại phu, báo tên ngươi, sẽ bị người đánh chết đó... Ngô Tuấn hít sâu hai lần, buông lỏng nắm đấm nắm lại trong tay áo, hỏi:
- Lấy hồ sơ của sư phụ ta ra đi
Bảo Bất Bình ừ một tiếng, để một chồng hồ sơ lên bàn, giảng thuật nói:
- Tà y Ngô Phong, được người xưng Ngô Phong Tử, ghi chép liên quan hai vạn lẻ ba dòng, y giết người đều xem tâm tình, có thể nói là nợ máu từng đống. Nhưng y đã từng lần lượt tiêu trừ mấy chục trận ôn dịch tại các vùng Kinh Thành, Thiên Nam, cứu vô số người, bị một số bách tính gọi là Bồ Tát sống, cho đến nay còn có người cung phụng bài vị Trường Sinh của y
- Hai mươi năm trước y bỗng nhiên quy ẩn, đi đến Kim Hoa, theo phỏng đoán là vì chờ đợi Phượng Hoàng Niết Bàn
Ngô Tuấn nghe thế, lộ vẻ mặt phức tạp nói:
- Sự phụ ta, dường như là tẩu hỏa nhập ma rồi...
Bảo Bất Bình sửa sang hồ sơ của Ngô Phong, chợt thấy trên bàn có một bộ Mặc Bảo mới viết, hiếu kì nhìn thoáng qua, thì thâm:
- Chỉ mong thế gian không khó khăn, ngại gì trên kệ dược sinh bụi. Ngô đại phu, đây là ngươi viết?
Ngô Tuấn khe khẽ thở dài:
- Sư phụ ta viết, năm đó lúc y chính thức truyền thụ y thuật cho ta, viết xuống đôi câu đối này, không đến mấy ngày y liên giả chết chạy trốn
Bảo Bất Bình khẽ giật mình, đồng tình nhìn vê phía Ngô Tuấn, lập tức, y bỗng nhiên dựng đứng lông tơ, hoảng sợ trừng ánh mắt lên:
- Ngô đại phu, ngươi cái gì cũng không có học, liền dám mở y quán chữa bệnh cho người ta? I
Ngô Tuấn trợn mắt nói:
- Ta làm học đồ tám năm tại Nhân Tâm Đường, cả ngày mưa dầm thấm đất, toàn bộ y thư cũng đã đọc mấy lần, sao có thể kêu cái gì cũng không có học!
Bảo Bất Bình lộ ra biểu lộ cổ quái nhìn hắn, rụt rè sợ hãi nói:
- Ngô đại phu, ngươi nói xem liệu có một loại khả năng hay không, sư phụ ngươi là nhìn thấu thiên phú y học của ngươi, sợ sau khi ngươi làm nghề y hủy thanh danh của sư phụ ngươi, hù dọa sư phụ ngươi chạy trốn trong đêm? Ngô Tuấn cười ha ha, lộ vẻ mặt hiền lành nói:
- Bảo Bất Bình, cơm tối của ngươi mất rồi! l
Vào thời điểm buổi tối, Bảo Bất Bình mặc dù không ăn cơm tối, nhưng y tuyệt không ai oán
bởi vì ngoại trừ Ngô Tuấn, những người khác cũng đều không ăn cơm tối
nguyên nhân là do “thùng cơm lớn" Triệu Lan được nghỉ một ngày, cùng với Tân Nguyệt Nhi, hai mẹ con trong nháy mắt quét sạch thức ăn phong phú trên bàn Lưu chưởng quỹ lộ vẻ mặt chết lặng cầm đũa, vẫn còn duy trì tư thế gắp thức ăn, xoay mặt nhìn về phía Ngô Tuấn:
- Ngươi hôm nay đặc biệt mời ta đến, chính là vì để cho ta tới nhìn các ngươi ăn cơm?
Ngô Tuấn nuốt xuống bào ngư trong miệng, nói:
- Dĩ nhiên không phải, ta lần này mời ngươi tới, chủ yếu là muốn hỏi một câu sự tình Phượng Hoàng năm đó. Sư phụ ta năm đó ẩn cư Kim Hoa, chính là vì Phượng Hoàng sao?
Lưu chưởng quỹ nao nao, trên mặt dần dần lộ ra thần sắc nhớ lại, chậm rãi nói:
- Đã là sự tình hơn hai mươi năm trước, Phượng Hoàng có thể trùng sinh vô hạn, đạt được Phượng Hoàng liền có thể hiểu thấu đáo áo nghĩa trùng sinh, làm cho vô số người vì đó điên cuồng
- Năm đó ta chịu nỗi khổ hàn độc, cũng muốn tìm kiếm biện pháp giải quyết, không tiếc tiêu hao tuổi thọ, dùng bí thuật đánh cắp thiên cơ, tính được Phượng Hoàng sẽ Niết Bàn tại Kim Hoa, tiến đến nơi đó...
- Sau đó, ta liền gặp được lão Hứa, Trân Mục Chi, còn có sư phụ ngươi Ngô Phong
- Mặc dù cảnh giới của ta cùng với lão Hứa so với sư phụ ngươi Ngô Phong cao hơn một đoạn, nhưng hắn dù sao cũng là truyền nhân Độc Thánh, hai chúng ta ai cũng không có nắm chắc có thể bắt được y. Y tựa hồ cũng sợ chúng ta vây công y, bởi vậy, mấy người chúng ta một mực duy trì một loại cân bằng quỷ dị, thẳng cho đến một ngày...
Lưu chưởng quỹ ngừng lại, dùng nhãn thần hiền hòa nhìn vê phía Ngô Tuấn, khóe miệng có chút câu lên nói: - Thẳng cho đến có một ngày, Phượng Hoàng chết!