Ngọc Linh Lung nằm ở bên cạnh gã, bị gã lải nhải có chút đau đầu:
- Ngươi câm miệng cho ta ởđi, ta còn thảm hơn ngươi nhiều, ngươi tốt xấu là bị thương thật, ta liền ăn một viên Bổ Khí đan, quỷ mới biết rõ thân thể làm sao lại không thể động!
Ngô Tuấn quay đầu lại nhìn nàng một cái, giải thích nói:
- Bổ Khí đan của ta tuyệt đối không có vấn đề! Tiểu Mị Ma chui đầu ra từ trong tấm thảm quấn thành một đoàn, phụ họa nói:
- Đúng, dược hoàn rõ ràng đã có hiệu lực, liên hỏi ngươi hiện tại có tức hay không!
Ngọc Linh Lung tràn ngập bi phẫn: "..."
Ta muốn bổ chính là khí (tức giận) này saol
Một đám người cãi nhau, rất nhanh liên trèo đèo lội suối, đi tới chỗ vị trí Thiên Cung trước kia
sau khi thiên địa kịch biến, Thiên Cung đã từng huy hoàng không gì sánh được, giờ phút này đã biến thành một vùng biển lớn mênh mông
bờ biển kéo dài về phía đối diện, tạo thành hình lưỡi liềm, liên thông với phần cuối đường ven biển, khiến cho Ngô Tuấn cảm thấy có chút nhìn quen mắt, hắn cẩn thận hồi tưởng một lát, hai mắt tỏa sáng nói:
- Nơi này dường như là ven bờ Đông Hải?
Tân Nguyệt Nhi gật đầu nói:
- Đúng vậy, chúng ta còn từng tổ chức tiệc ở đây. Tiệc gồm có cua lớn, cá viên, cá mú, bào ngư và... gà quay! Nói xong, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía Huyết Ưng một bên
Huyết Ưng bị dọa đến run một cái, dùng cánh che lại trái tim gà trong ngực, cảm giác trong lòng có chút sợ hãi
mỗi lần bị Tần Nguyệt Nhi nhìn chăm chú, gã đều sẽ không tự chủ được sợ hãi, gã nghĩ không rõ ràng, mình chẳng qua chỉ là đổi trái tim, làm sao lá gan cũng nhỏ theo chứ!
Tiểu Mị Ma sờ cái đầu trụi lủi của gã, nói:
- Không cần sợ nàng, chỉ cần ngươi nhổ đi những chiếc lông vũ mới mọc trên người, gom góp cho ta một chiếc váy lông chim xinh đẹp, về sau tại Nhân Tâm Đường ta sẽ bảo kê ngươi!
Diêm Quân cười nói:
- Đúng vậy, nàng là người có bản sự nhất bên trong Nhân Tâm Đường. Nàng bị đánh cái mông xưa nay không kêu la cầu xin tha thứ, muốn ăn mứt quả cũng xưa nay cũng không nằm rạp trên mặt đất lăn lộn, đây là cần bản sự lớn cỡ nào chứ, ngươi lăn lộn cùng với nàng chắn chắn không sail
Huyết Ưng nhìn tiểu Mị Ma một cái, lặng lẽ tiến lại gần Diêm Quân
so sánh với tiểu Mị Ma, bất luận nhìn thế nào, đều là Diêm Quân trông càng đáng tin cậy hơn!
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Tiểu Mị Ma mắt thấy váy lông chim bay mất, tức giận giậm chân, nắm lại nắm tay nhỏ hướng về Huyết Ưng nói:
- Đầu Thiểm Ma này không có nhân tính, vì vỗ mông ngựa Ngô Tuấn, gã có thể ghi chép sự tình ngươi đổi tim vào nhật ký cũng không chớp mắt, ngươi nhất định muốn lăn lộn với gã? Ánh mắt của Huyết Ưng biến đổi, nhìn về phía bách bảo nang mà Diêm Quân cống
gã nhớ kỹ Diêm Quân hoàn toàn chính xác có thói quen ghi nhật ký, hơn nữa còn thường thường 'lơ đãng' cho bọn người Ngô Tuấn nhìn thấy
gã cũng thấy qua nội dung vài trang nhật ký, cơ hồ tất cả đều là lão sư y thuật cao minh, hôm nay lại chữa khỏi bệnh này bệnh này, có thể so với Y Thánh tái thế, ta quyết tâm trở thành một y sư giỏi như lão sư của mình
nghĩ đến đây, Huyết Ưng lòng đầy căm phẫn trừng mắt nhìn Diêm Quân, xê dịch thân thể lui lại, chủ động cách xa Diêm Quân một chút
người đứng đắn ai viết nhật ký chứ!
Thấp hèn!
Đông vực trải qua trải qua hỗn loạn Ma Hoàng, cho đến nay cũng chưa có khôi phục nguyên khí, Huỳnh Khang mang tới tám vạn thiên binh, vừa vặn giải quyết vấn đề Đông Vực khan hiếm sức lao động
sau khi giới thiệu Huỳnh Khang cho Tư Mã Nguyên nhận biết, Tư Mã Nguyên kinh hỉ vạn phần, lập tức dẫn bọn hắn vào trong quá trình kiến thiết
mấy ngày sau, bọn người Ngô Tuấn về tới Kinh Thành, nhìn cửa thành gần trong gang tấc, tiểu Mi Ma khắp khuôn mặt là hưng phấn, nhấc chân giẫm ở bên trên càng xe, lớn tiếng kêu lên:
- Quán mứt quả Kinh Thành, Ngô mứt quả của ta lại trở về!
Diêm Quân nhìn nàng một cái, giội nước lạnh nói:
- Đừng cao hứng quá sớm, ngươi lâu như vậy không có đi thư viện, bài tập để dành lại, hẳn đã cao hơn ba thước tiểu Mị Ma thân thể cứng đờ, suýt nữa ngã xuống xe, sau đó tội nghiệp nhìn vê phía Ngô Tuấn:
- Có thể không làm không?
Ngô Tuấn cười lạnh:
- Ngươi cảm thấy thế nào?
Tiểu Mị Ma lập tức xụ mặt, nhãn thân mất đi hào quang ngồi phịch ở trên xe, lẩm bẩm nói:
- Loại đồ vật diệt tuyệt nhân tính bài tập này, tranh thủ thời gian hủy diệt đi...
Tống Thái an ủi nàng nói:
- Đừng lo lắng, mặc dù ta cũng không giải quyết được bài tập của ngươi, nhưng ta có thể giúp ngươi tiêu diệt người giao bài tập cho ngươi. Đây là nhiệm vụ ám sát đầu tiên của ta, ta có thể bớt hai mươi phần trăm cho ngươi
Ngô Tuấn liếc nhìn vị khai sơn đại đệ tử không an phận này của mình, sắc mặt đen như mực nói: