Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 632: tâm như tro tàn



Chương 632: tâm như tro tàn

Chương 632: tâm như tro tàn

Huỳnh Khang vui vẻ gật đầu:

- Ừm! Sư phụ nói có lý, đồ nhỉ sẽ lập tức ởi làm!

Công việc hợp nhất Thiên Đình diễn ra thuận lợi đến kỳ lạ, Thiên Đế chẳng biết đi đâu, cao tâng chết thì chết, hàng thì hàng, chỉ còn lại có rải rác mấy vị Thánh Cảnh Bắc Thiên Vương, Thiên Lang, Tổng Quản Hoa Bái, nếu ngoan cố chống, sẽ khó thoát khỏi cái chết

biết được Huỳnh Khang đến đây hợp nhất, bọn hẳn rất nhanh liên tiếp nhận hiện thực, riêng phần mình dâng lên sự trung thành của mình đối với Huỳnh Khang

đi vào trong Ma La Thành, Hoa Bái liếc mắt một cái liền để mắt tới Ngô Tuấn, tuy nói đến đây hợp nhất bọn hắn chính là Huỳnh Khang, nhưng Ngô Tuấn mới thật sự là người cầm quyền, điểm này không thể nghi ngờ

đi đến trước mặt Ngô Tuấn, Hoa Bái cúi đầu liền bái, lộ vẻ mặt kích động nói:

- Bái lang thang nửa đời, chưa gặp được minh chủ, công nếu không vứt bỏ, nguyện bái làm tôn chủ!

Thiên Lang bị cử động đột ngột của gã làm cho sửng sốt, kinh ngạc nói:

- Hoa Bái, ngươi tốt xấu cũng là tổng quản Thiên Đình, sao có thể như thế... như thế...

- Vô sỉ?

Huyết Ma mỉm cười nói thay gã, nhìn Hoa Bái quỳ trên mặt đất, trong mắt tràn đầy bộ dạng của chính mình lúc trước

bất quá chính mình so sánh với Hoa Bái là thông minh hơn nhiều, Hoa Bái chỉ là nhận chủ, chính mình thế nhưng là nhận chal

Quân Bất Kiến, Tâm Ma và gã cùng nhau bị bắt còn đang bị nhốt trong bình, mà gã cũng đã được phụ hoàng trọng dụng!

Đây là chênh lệch cảnh giới!

Tên Hoa Bái trước mắt này, rốt cuộc vẫn hơi non một chút

Hoa Bái không để ý tới nhãn thân khinh bỉ của đám người, đứng dậy đứng ở bên cạnh Ngô Tuấn, lộ ra bộ dáng không coi mình là ngoại nhân

Huỳnh Khang bất mãn nhìn chằm chằm gã vài lần, sau đó hướng Ngô Tuấn báo cáo:

- Sư phụ, Thiên Đình bây giờ chỉ còn lại tám vạn binh mã, ngoại trừ Đông Thiên Vương cùng với Họa Thiên đang lẩn trốn, còn lại đã thu thập xong xuôi

Ngô Tuấn cau mày nói:

- Ta nhớ được Thiên Đế là mang đến mười vạn binh mã, làm sao tổn thất lớn như thế?

Huỳnh Khang nghiến răng nghiến lợi nói:

- Họa Thiên trước khi đi, hút khô chân nguyên của Hắc Hổ, còn giết sạch sành sanh một vạn binh mã gã suất lĩnh. Gã khốn này, ta tuyệt đối không buông tha cho gã!

Nếu như những người này còn sống, có một người tính một người, tất cả thế nhưng đều là thủ hạ của Huỳnh Khang gãi

Ngô Tuấn nghe vậy nhíu mày:

- Họa Thiên hẳn là thân thể đạt đến cực hạn tiếp nhận chân nguyên, dùng phương thức giết chóc, phát tiết ra chân nguyên không hấp thu được

- Cho dù ngươi ngày sau hoàn toàn khôi phục tu vi, e rằng cũng không phải là đối thủ của gã

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Huỳnh Khang tức giận chửi mắng một tiếng:

- Gã khốn này, chẳng lẽ thật sự không có biện pháp bắt gã sao...

Bảo Bất Bình lên tiếng nói:

- Đó cũng không phải, chỉ cần để Ngô đại phu trị bệnh cho gã, ta cam đoan gã sẽ qua đời tại chỗ

Ngô Tuấn hung hăng trừng mắt liếc y một cái:

- Bảo Bất Bình, cơm tối của ngươi lại mất rồi! Bảo Bất Bình mở miệng muốn phản bác, nhưng còn chưa kịp nói gì, liền bị Đạo Tổ dùng bí pháp cấm ngôn, lộ vẻ mặt thổn thức nói:

- Bất bình ngươi nói rất đúng, vê sau đừng nói nữa. Đồ tử đồ tôn của Thái Ất thật đúng là nhất mạch tương thừa, thiên phú cao, tâm tính cũng tốt, đáng tiếc chính là miệng dài

Bảo Bất Bình lộ ra nhãn thần u oán, phảng phất như đang nói, nếu không có miệng thì chính là quái vật!

Nhìn bộ dạng có miệng nhưng không thể nói của y, tâm tình của Ngô Tuấn tốt lên không ít, khá hứng thú nói:

- Đạo Tổ, pháp thuật này không tệ, tranh thủ thời gian dạy ta một chút!

Đạo Tổ mỉm cười gật đầu:

- Được, vừa vặn ta muốn về Nhân Giới, cùng đường với các ngươi

Ngô Tuấn nghe vậy, trên mặt hiện ra một tia lo âu:

- Không biết Nhân Giới xảy ra chuyện gì, hy vọng hai thế giới dung hợp sẽ không tạo thành tổn hại quá lớn đối với Nhân Giới Đạo Tổ bấm ngón tay tính toán, nói:

- Vị đệ tử quan môn trông coi Thiên Môn kia của ta còn sống, xem ra Nhân Giới hẳn là bình yên vô sự

Bán Diện Phật nói:

- Tiểu tăng lúc đến đây, nhìn thấy hai người đang dùng địa khí vững chắc đại địa, bất quá tiểu tăng cũng không nhận ra bọn hẳn

- Vậy là tốt rôi, Bán Diện Phật, ngươi trở vê Nhân Giới trước thông tri cho bọn người Xương Bình đi, báo tin bình an cho bọn hắn Ngô Tuấn nhẹ nhàng thở ra, đảo mắt nhìn đám người, nói:

- Nghỉ ngơi một đêm, chúng ta ngày mai lên đường về nhài

Sáng sớm hôm sau, Ngô Tuấn dẫn đầu đại quân xuất phát

Ngô Tuấn lái xe gấu đi ở phía trước, trên xe ngoại trừ bọn người Ngô Tuấn, còn có mấy thương binh bị Ngô Tuấn lôi kéo... mời đến

Tộc trưởng Man tộc tâm như tro tàn nằm trên xe, trên thân buộc dây thừng, trong ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng:

- Ta liền không nên tới Ma La Thành, ta không đến Ma La Thành liền sẽ không bị Thiên Đế đả thương, không bị Thiên Đế đả thương, liên sẽ không mất đi tu vi, không mất đi tu vi, ta liền sẽ không bị người trói lại rót thuốc...