Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 613: mất trí nhớ



Chương 613: mất trí nhớ

Chương 613: mất trí nhớ

- Pháp bảo này tên là Thất Thất Lang, là bảo vật được Y Thánh nhất mạch chúng ta truyền lại từ đời này sang đời khác, chuyên trị những đứa trẻ không nghe lời, ta đưa tặng nó cho Dao Trì tiền bối, dùng để quản giáo Đế Hạo!

- À, sau khi nhúng nước sử dụng hiệu quả càng tốt!

Dao Trì nhận 'chí bảo Y gia' từ trong tay Ngô Tuấn, quan sát tỉ mỉ một phen, cũng không nhìn ra chiếc thắt lưng này có chỗ thần kỳ gì, nhưng vẫn là gật đầu cám ơn Ngô Tuấn, mang theo bọn hắn đi ra vườn trái cây

đi đến trước tẩm cung của Đế Hạo, Ngô Tuấn cười làm lễ nói:

- Dao Trì tiền bối, chúng ta đã làm trễ nải không ít thời gian ở đây, không tiện ở lại nữa, hôm nay liền cáo từ

Dao Trì gật đầu, hướng về phía Thanh Y Thánh Tướng một bên nói:

- Thanh Y, thay ta đưa bọn ngời Ngô đại phu ra khỏi thành

- Thanh Y lĩnh mệnh!

Thanh YÐ Thánh Tướng cúi người nói xong, liền dẫn bọn người Ngô Tuấn xuất cung, thu dọn hành lý rời đi

Dao Trì đưa mắt nhìn bóng lưng bọn hắn biến mất, ngay sau đó đánh xuống Thất Thất Lang trong tay, mặt lạnh lùng đi vào tẩm cung của Đế Hạo

Đế Hạo nhìn thấy mẫu thân đến đây thăm mình, lập tức kinh hỉ nói:

- Mẫu hậu ngài đã tới, vị Ngô Tuấn kia đã bị ngài thu thập chưa? Tên gia hỏa kia lòng dạ hiểm ác, hại nhi tử thật thể thảm... ách, mẫu hậu ngươi gì thế!

-Á—— Ở bên trong âm thanh thê lương bi thảm của Đế Hạo, danh hào chí bảo Y gia Thất Thất Lang, từ đây lưu truyền ra tại Thiên Giới

theo truyền thuyết của hậu nhân, Thất Thất Lang chính là chí bảo Y gia, có thể đánh Nhân Hoàng, người đạt được Thất Thất Lang, cũng sẽ có thiên hạ!

Ở một bên khác, Ngô Tuấn bị đưa ra thành vội vàng chạy vội trên đường lớn, đột nhiên cảm giác được cái gì, xoay mặt nhìn phương hướng Hoàng Cung, nhanh chóng quay đầu trở lại nói: - Đế Hạo đã khôi phục tu vi, chúng ta phải đi nhanh lên, vứt bỏ hết thảy những đồ vật vô dụng, chúng ta quần áo nhẹ xuất phát!

- Đồ vật vô dụng...

Tiểu Mị Ma lập tức hành động, nhanh chóng quét qua đồ đạc trên xe, lần lượt vứt bỏ những thứ vô dụng trên xe như chân đèn, Lang Nha Bổng, Bao Bất Bình

Bảo Bất Bình: ...

Khi Bảo Bất Bình đuổi kịp đoàn người, sắc trời đã tối

Ngô Tuấn đang nướng cá ở bãi sỏi bên bờ sông, lấy khoai lang nướng trong đống lửa ra chia cho mọi người, nhìn đống khoai lang nướng còn lại rơi vào trầm tư

- Này, hình như còn thiếu người?

Bảo Bất Bình lộ vẻ bi phẫn đi đến trước:

- Ngô đại phu, ngươi bây giờ mới phát hiện ra saol

Ngô Tuấn xoay mặt nhìn về phía đám người:

- A Vĩ đâu?

Bảo Bất Bình: "..."

Tiểu Mi Ma nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhất chuyển, ở dưới ánh lửa chiếu rọi lộ ra một nụ cười âm trầm:

- Khặc khặc, A Vĩ đã chết!

Ngô Tuấn vỗ vào sau ót nàng, quát lớn:

- Miệng qua đen, nói mò cái gì

Bảo Bất Bình phiên muộn đi qua, nhặt lên một con cá nướng gặm, vừa nói:

- A Vĩ là và ta lần lượt bị tiểu Mị Ma vứt xuống xe, gã giống như phát hiện ra cái gì, bỗng nhiên quay đầu đi về ngọn núi hướng bắc

Ngô Tuấn ngẩng đầu, nhìn về phía núi lớn ở đầu nguồn con sông, đập vào mắt là một mảnh đen kịt, giống như cũng không khác gì những địa phương khác

đột nhiên, một luồng ánh đỏ xé toang màn đêm, yêu khí nồng đậm dâng lên, hù dọa một đám phi điểu

ngay sau đó, một cỗ ma khí bộc phát, thân ảnh Diêm Quân bay lên cao cao, bay lên hạ xuống mấy lần, đi tới phụ cận bọn người Ngô Tuấn

một đạo thân ảnh màu đỏ theo sát phía sau, rõ ràng là Thiên Đình Yêu Soái —— Xích Xà bị Ngô Tuấn trị điên rồ Diêm Quân vừa trốn, vừa hướng về Ngô Tuấn hô:

- Sư phụ, ta đã tìm thấy bệnh nhân đi lạc!

Trong mắt Ngô Tuấn lóe lên tỉnh quang, rút ra mấy cây kim châm nói:

- Làm tốt lắm, lát nữa sẽ cho ngươi thêm đồ ăn!

Tiếng nói rơi xuống đất, Diêm Quân lao vào trong đám người, Ngô Tuấn vung tay phải lên, bảy câu kim châm tức thời biến mất, lúc xuất hiện một lần nữa, đã đi tới trước người Xích Xà

thân thể Xích Xà vặn vẹo quỷ dị, tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc tránh đi kim châm, tiếp tục vọt về phía trước

đúng lúc này, bảy cây kim châm bắn lên không trung đột nhiên va chạm vào nhau, sau khi va chạm sinh ra mấy tia lửa bỗng nhiên quay lại, lấy tốc độ nhanh hơn bắn vào sau lưng Xích Xà

thân thể Xích Xà run lên, tốc độ lập tức chậm lại, lảo đảo đi đến bên cạnh đống lửa, bịch một tiếng ngã xuống đất

nhìn Ngô Tuấn ngồi xổm nửa mình dưới, ân cần kiểm tra thân thể cho mình, Xích Xà nghi hoặc nói:

- Ngươi biết ta đúng không, ta giống như đã từng nhìn thấy vẻ mặt này của ngươi

Ngô Tuấn ừ một tiếng, nói:

- Hoá ra là mất trí nhớ, ừm... ngươi tên là Hồng Tố Trinh, một ngàn năm trước, ta cứu ngươi từ trong tay một người bắt rắn, vê sau ngươi liền thê muốn báo ân, mỗi ngày đều sẽ tìm một bệnh nhân đến Nhân Tâm Đường của ta xem bệnh