- Liên quan gì tới ta? Những quả táo này là mẫu hậu đưa tới cho ta án!
- Ách...
Tần Nguyệt Nhi sững sờ, nhìn quả táo trong tay nói không ra lời
Ngô Tuấn rộng lượng tha thứ cho sự vô lễ của Đế Hạo, không thèm để ý nói:
- Đừng để ý đến y, bên trong Hoàng Cung còn có thể thiếu mấy quả táo này sao, đợi chút nữa ta đi đến vườn trái cây kiếm chút hạt giống, mang về nhà thử gieo trông
nhìn Ngô Tuấn vừa ăn vừa mang về, Đế Hạo có chút giận không chỗ phát tiết, cười lạnh nói:
- Ngươi có gan thì đi đi, chỉ sợ ngươi có đi không vê!
Ngô Tuấn nghi hoặc nhìn y:
- Nghe ý tứ này của ngươi, trong vườn trái cây có nguy hiểm sao?
Đế Hạo hừ lạnh một tiếng, quay mặt qua chỗ khác không nói thêm gì nữa
Đế Hạo từ chối cho ý kiến, chỉ là hung hằng cười lạnh, Ngô Tuấn càng thêm khẳng định suy đoán của chính mình, cười nói:
- Nguyệt nhi, đi theo ta, chúng ta đi kiện gia trưởng!
- Ngôi
Tần Nguyệt Nhi vội vàng nhổ lõi táo ra, bước nhanh đi theo ra ngoài
kiện gia trưởng? ? Nghe được từ ngữ xa lạ này, Đế Hạo đột nhiên sống lưng mát lạnh, dự cảm được giống như sắp có đại họa lớn hơn giáng xuống mình!
Một lát sau, Ngô Tuấn dùng Vọng Khí Thuật tìm được vị trí vườn trái cây, mang theo Tần Nguyệt Nhi đi đến một vườn trái cây lớn tràn đầy hương thơm
trong vườn trái cây, trồng rất nhiều cây ăn quả cành lá sum suê, tất cả các cây đều ra trái trái mùa, rất bất thường
hoa quả đủ mọi màu sắc, chủng loại phong phú, ngay cả loại sành ăn như Tân Nguyệt Nhi cũng đều chỉ có thể nhận ra ba thành
Tân Nguyệt Nhi lòng tràn đầy vui vẻ, phảng phất như đi tới thiên đường lý tưởng, hưng phấn hái trái cây
Ngô Tuấn đi một lúc, thấy Tần Nguyệt Nhi không có đuổi theo, xoay mặt nhìn lại, thấy nàng đang ăn một loại trái cây trong mờ tràn đầy nguyên khí, không khỏi bật cười
- Đó là Nguyên Linh Quả, ba trăm năm mới nở hoa, ba trăm năm mới kết quả, hơn nữa mỗi lần chỉ kết một quả, có lẽ là linh quả quý giá nhất trong vườn trái cây này, ngươi ăn như thế thự quá lãng phí
Tân Nguyệt Nhi nuốt thịt quả xuống, nghỉ ngờ nói:
- Trái cây không phải trông ra để ăn sao?
- Không sai, nha đầu này nói đúng, trái cây trông ra chính là để ăn
một giọng nói ôn nhu vang lên, ngay sau đó, đi ra từ trong rừng là một thiếu phụ đầu quấn khăn vải xanh, mặc y phục xám
thiếu phụ thoạt nhìn khoảng chừng ba mươi tuổi, da trắng nốn nà, mặt như bạch ngọc, trên mặt mang theo nụ cười ôn nhu, tràn đầy sức sống khiến Ngô Tuấn lấy làm kỳ
- Tiền bối ngươi tu luyện hẳn là công pháp thuộc tính Mộc, loại sinh cơ bừng bừng này, ta chỉ từng thấy ở trên người Thần Long
thiếu phụ mỉm cười gật đầu, tiếp đó hiếu kì đánh giá Ngô Tuấn:
- Nhãn lực của ngươi không kém, mặc dù ta biết rõ ngươi không có ác ý, nhưng ta còn từ trên người ngươi cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc khiến cho ta e ngại... ngươi là đệ tử Độc Thánh?
Ngô Tuấn nghiêm sắc mặt:
- Tiền bối nhìn lầm, tại hạ Ngô Tuấn, chính là truyền nhân Y Thánh!
Thiếu phụ ngạc nhiên một lát, tiếp đó cổ quái cười một tiếng, hỏi:
- Đã đến nơi này, thân phận của ta chắc hẳn ngươi đã rõ ràng, nói đi, các ngươi tới đây tìm ta cân làm chuyện gì?
Ngô Tuấn ân nói:
- Ta cần xác nhận lại một lần nữa, Đế Hạo là con của tiền bối sao?
Thiếu phụ khẽ vuốt cằm:
- Ta chính là mẫu thân của Đế Hạo, Dao Trì
Ngô Tuấn sau khi đạt được câu trả lời chắc chắn, thở phào một hơi, tiếp lấy nghiêm mặt nói:
- Dao Trì tiền bối, Đế Hạo lấy mạnh hiếp yếu, nhốt đoàn người chúng ta ở Đế Đô, muốn bức bách ta mở ra phong ấn Thiên Giới, thúc đẩy lưỡng giới hợp nhất, hành động làm tổn thương tính mệnh sinh linh như vậy, ngươi quản hay là mặc kệ Dao Trì nghe thế, sắc mặt cũng dần dần trở nên nghiêm túc, sau khi nghe xong, có chút giận dữ nói:
- Lại có việc này! Hạo nhi những năm này, thật sự là càng ngày càng không tưởng nổi
Ngô Tuấn trầm giọng phụ họa nói:
- Há lại chỉ có từng đó là không tưởng nổi, quả thực là ngu ngốc vô đạo! Đáng hận hơn chính là, ta hảo tâm chữa bệnh cho y, y thế mà không lĩnh tình, sau khi tỉnh táo lại liên không đồng ý cho ta tiếp tục chữa trị
- Sự tình ngu ngốc như thế y cũng làm được, ai biết rõ y vê sau có thể làm ra sự tình làm cho người ta càng thêm oán trách hay không!
- Hả?
Dao Trì nghe xong, biểu lộ đột nhiên trở nên có chút ngơ ngẩn... đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Ngô Tuấn khoát tay chặn lại, nói:
- Chuyện này không trọng yếu, trọng yếu là nhất định phải nghiêm trị Đế Hạo!
Trong khi nói chuyện, hắn từ bên trong túi bách bảo lấy ra một chiếc thắt lưng da, tiếp tục nói: