- Việc này đơn giản, nhưng vào trước đó, Ngô đại phu có thể chữa lành cuống họng cho phu nhân ta hay không
- Hiện tại mỗi lần phu nhân nói chuyện với ta, cũng đều có cảm giác đang đối mặt với... một đầu cẩu hùng thành tỉnh
Ngô Tuấn vui về cười nói:
- Dễ nói, chẳng qua trị liệu cuống họng là bệnh khác, phải thêm tiên! Thiếu Lăng Quân ngoài cười nhưng trong không cười nói:
- Tiền xem bệnh nhất định để Ngô đại phu hài lòng
Ngô Tuấn hài lòng cười một tiếng, nói tiếp:
- Thành chủ, có muốn mua thuốc mọc tóc cho thuộc hạ của ngươi không, giá rẻ cực kì, ngươi cũng không muốn bọn hắn mỗi ngày mang theo cái đầu trọc chứ?
Thiếu Lăng Quân lòng tràn đầy phiền muộn nói:
- Ta xem như đã nhìn ra, ngươi là cơ hội kiếm tiền một tơ một hào cũng không buồng tha
sau khi tán tài, Thiếu Lăng Quân lấy được phương thuốc trị liệu cuống họng, phân phó người phân phát thuốc mọc tóc cho những bộ hạ bị cạo đầu trọc kia, Ngô Tuấn thì là cất kỹ tiền xem bệnh, vui vẻ trở về phòng
lúc này, bọn người Tân Nguyệt Nhi giống như lâm đại địch tụ trong phòng
Đại Trí Tuệ Phật đang ngồi ở bên trên bồ đoàn niệm kinh, trên đầu chẳng biết lúc nào có thêm một cái vòng kim cô vàng óng ánh, thấy Ngô Tuấn trở về, mở mắt ra nói: - Ngô đại phu, ta đã sắp không áp chế nổi Thạch Hầu, vòng kim cô này của ngươi thật sự có thể khống chế nó sao?
Ngô Tuấn tự tin nói:
- Tuyệt đối không có vấn đề, ta đã khắc chú văn phong ấn của Phật Tổ các ngươi ở bên trên kim cô, đồng thời tăng thêm ma văn Ma Giới, chỉ cần vừa chạm vào kim cô, hoặc là ta niệm kim cô chú, ba các ngươi liền sẽ đau đầu muốn nứt
Đại Trí Tuệ Phật giật giật khoé miệng:
- A Di Đà Phật, xem ra bần tăng phải câu thông thật tốt với Thạch Hầu, tránh cho bị Thạch Hầu liên lụy
nói xong, Đại Trí Tuệ Phật nhắm mắt lại
một lát sau, đôi mắt mở ra một lần nữa, bên trong đôi mắt hiển hiện hung quang, chưởng khống thân thể đã đổi thành Thạch Hầu
Thạch Hầu phảng phất như không tin tà, giơ tay lên bóp kim cô, trong một cái chớp mắt tiếp theo, một cỗ đau đớn thẳng tới linh hồn đánh tới, đau đến thân thể của gã co rút lại, cuộn mình ngã xuống đất, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu nhỏ giọt xuống từ trên trán
Ngô Tuấn thấy thế, nói:
- Tư vị này hẳn là không dễ chịu, vê sau tốt nhất đừng rời khỏi ta quá xa, nếu không ta sẽ đọc kim cô chú
Thạch Hầu nằm rạp trên mặt đất há miệng thở hổn hển, lộ vẻ oán khí nói:
- Nhân loại ghê tởm, so với ma quỷ còn ác độc hơn...
Bảo Bất Bình chậc một tiếng:
- Ma quỷ cũng không có ác độc bằng Ngô đại phu
Ngô Tuấn im lặng đeo găng tay sắt, vung vào khoảng không, một tiếng nổ vang lên, cười mỉm nói với Bảo Bất Bình:
- Bảo huynh, chúng ta đánh cờ đi, loại thua sẽ bị đánh nổ đầu kial
Bảo Bất Bình hít vào một hơi thật sâu:
- Như vậy không tốt! I
Một lát sau, Ngô Tuấn nhìn quân cờ của mình sắp bị ăn sạch, không khỏi rơi vào trầm tư: Chẳng lẽ Bảo Bất Bình là một thiên tài cờ vây?
Ngô Tuấn đang vắt óc suy nghĩ cách nào để không bị đánh nổ đầu, chợt thoáng nhìn thấy Tần Nguyệt Nhi đang ăn hạt dưa, linh cơ khẽ động nói:
- Nguyệt nhi, ta đã sắp thẳng rồi, ngươi giúp ta phần còn lại đi
- Nhal
Tân Nguyệt Nhi đang gặm hạt dưa, bốc một quân cơ đen đặt lên trên bàn cờ, sau khi chơi qua lại với Bảo Bất Bình một lúc, nàng ngửa mặt lên cười nói:
- Thật sự thẳng!
Ngô Tuấn không dám tin trợn tròn tròng mắt: Chẳng lẽ Nguyệt nhi cũng là thiên tài cờ vây? !
Diêm Quân mỉm cười, tán dương: - Sự phụ tài đánh cờ cao thâm, thật sự là Kỳ Thần
Huỳnh Khang ở bên cạnh nhíu mày đảo qua bàn cờ, cảm thấy ba người này không thể nói là dốt cờ, chỉ có thể nói là không biết gì
Đánh cờ thành dạng này, còn có thể vô lương tâm tán dương, quả nhiên, mình còn có rất nhiều đồ vật phải đi theo vị sư huynh này học!
Ngô Tuấn bị khen mặt mo đỏ ửng, ho khan nhìn vê phía Thạch Hầu buồn bã ïu xìu một bên, nói sang chuyện khác:
- Thạch Hầu, ngươi có danh tự không?
Thạch Hầu tức giận nói:
- Ta liền gọi là Thạch Hầu, Thạch Hầu chính là danh tự của ta
Ngô Tuấn lắc đầu nói:
- Không thể như vậy được, danh tự này của ngươi hẳn là có rất nhiều người nghe qua, dễ dàng gây nên phiền phức, để ta đặt một cái khác cho ngươi
thấy Thạch Hầu không có phản ứng, Ngô Tuấn trầm ngâm nói:
- Ngươi chính là linh thạch hóa hình, mặc tăng y, lại đeo kim cô, hình tượng giống như tiểu đầu đà, không bằng ngươi về sau liên gọi là phát tài điI
Thạch Hầu: "..."
Ta ít đọc sách, ngươi không nên gạt ta, danh tự này cùng với đầu đà có bất kỳ quan hệ gì sao?
Trong đôi mắt trắng dã của Thạch Hầu, bọn người Ngô Tuấn đã chỉnh đốn tốt một lần nữa lên đường, được Thiếu Lăng Quân một đường tiễn ra ngoài thành