võ sư Diệp sư phó bị cạo đầu trọc hít vào một hơi thật sâu, đáp lời nói:
- Chỉ mong vậy
nói xong, Diệp sư phó bước ra một bước, thân ảnh đi tới trước người Thạch Hầu, gia nhập chiến đoàn
quyên thế của Diệp sư phó trầm ổn hùng hồn, nặng nề như núi, phòng thủ kín không kẽ hở, mỗi lần vào lúc gậy sắt của Thạch Hầu rơi xuống đều có thể thành công tá lực Thạch Hầu bị Diệp sư phó triền đấu làm cho hơi không kiên nhẫn, nổi giận gầm lên một tiếng, quơ gậy lại nhanh mấy phần
côn ảnh như bài sơn đảo hải đến, lập tức mang đến áp lực nặng nề cho Diệp sư phó, trán lập tức đổ mồ hôi, động tác cũng có vẻ hơi chậm chạp ở dưới tiến công nhanh như điện chớp của Thạch Hầu
Ngô Tuấn mắt không chớp nhìn chằm chằm trên biến hóa chiến trường, nhắc nhở:
- Diệp sư phó, không nên so quyên với gã, thử đánh bụng đi! Diệp sư phó nghe vậy, thoáng giả một quyền, nắm đấm quỷ dị cải biến phương hướng, đánh vê phía bụng Thạch Hầu
Thạch Hầu quét ngang gậy sắt, tỉnh chuẩn ngăn cản nắm đấm của Diệp sư phó, đắc ý nói:
- Hắc hắc, ta cũng nghe thấy!
Diệp sư phó thừa cơ bứt trở ra, toàn thân mồ hôi đầm đìa, miệng lớn bắt đầu thở hồng hộc
- Hẳn là không sai biệt lắm
cùng lúc đó, phát giác được khí thế của Thạch Hầu yếu bớt, ánh mắt của Ngô Tuấn run lên, cắn nát ngón tay vẽ bùa trong hư không, vung ra huyết dịch lơ lửng giữa không trung, ngưng tụ thành mấy cái phù văn màu máu, vừa tụng niệm chú ngữ
- Đại Quang Minh Chú!
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, trên thân Ngô Tuấn dâng lên một trận phật quang, trong chốc lát đại phóng quang minh
bên trong quang minh, đám người cảm giác mọi thứ trước mắt đều biến mất, giữa thiên địa phảng phất như chỉ còn lại có Ngô Tuấn
sau khi bị mù ngắn ngủi, thị giác của đám người từ từ khôi phục, chỉ thấy Thạch Hầu không nhúc nhích đứng tại chỗ, phía trên trán, một cây kim châm có chút rung động
trong lúc kim châm rung động, lệ khí trên người dần dần biến mất, ánh mắt dần dần trở nên nhu hòa
- A Di Đà Phật, Ngô đại phu, chúng ta lại gặp mặt
Thạch Hầu mở miệng, thanh âm biến ảo một lần nữa, biến thành thanh âm của Đại Trí Tuệ Phật
Ngô Tuấn nới lỏng một hơi, hỏi:
- Ngươi có thể áp chế Thạch Hầu bao lâu?
Đại Trí Tuệ mỉm cười, nói:
- Có ngươi tương trợ, đại khái khoảng chừng ba ngày. Ngô đại phu, ngươi thật đúng là hữu duyên với phật, không chỉ tu thành công pháp của ta, ngay cả Phật Tổ Xá Lợi cũng bị ngươi tìm được
Ngô Tuấn khẽ nhíu mày nói:
- Ba ngày, thời gian có chút gấp...
Đại Trí Tuệ cười nói:
- Ngô đại phu không cần phải lo lắng, ngươi có Phật Tổ Xá Lợi trong tay, đủ để phối hợp với Niết Bàn của ta, chỉ cân xóa đi ý thức của ta, Thạch Hầu cùng với Phạn Thiên đều sẽ bị trọng thương, trong vạn năm cũng không có cách nào lại gây sóng gió
- Trị ngọn không trị gốc...
Ngô Tuấn lắc đầu, vỗ bả vai y an ủi:
- Ngươi yên tâm, ta sẽ trị tốt cho ngươi. Ngươi có thể không biết rõ, ở trong đoạn thời gian ngươi ngủ say này, y thuật vốn đã Siêu Phàm Nhập Thánh của ta đột nhiên tăng mạnh, hiện tại đã là thiên hạ vô địch!
- Ngay cả Y Thánh cũng nói, ta là từ khai thiên tích địa đến nay, một đóa kỳ hoa lớn nhất giới y học! Sau khi luận đạo với ta, y cười to ba tiếng liên đi ra cửa, đủ để thấy y vui mừng đến cỡ nào!
Bảo Bất Bình giật giật khoé miệng nhìn Ngô Tuấn, không nhịn được nói:
- Ngô đại phu, Y Thánh kia là bị ngươi làm cho tức đến cười...
Ngô Tuấn mặt tối đen, cắn răng nghiến lợi xoay người qua:
- Bảo Bất Bình, cơm tối của ngươi lại không còn!
Phạn Thiên nổi loạn, hủy hoại trang viên cùng với mấy trăm mẫu ruộng tốt phụ cận, đã không có cách nào ở lại
Thiếu Lăng Quân mang bọn người Ngô Tuấn vào trong phủ thành chủ, để Ngô Tuấn tiếp tục trị liệu cho thê tử, thái độ đối với đám người Ngô Tuấn cũng biến thành hiền lành
Sau khi quen thuộc phương pháp khống chế Phật Tổ Xá Lợi, Ngô Tuấn vào lúc ban đêm liền rút pháp lực của Phạn Thiên từ trong cơ thể nàng ra, khiến cho nàng tỉnh lại
Sau khi uống hai viên thuốc, nội thương của phu nhân thành chủ khỏi hẳn hơn phân nửa, ngoại trừ giọng nói trở nên có chút thô kệch, trở nên ồm ồm giếng như Hắc Hùng, đã nhìn không ra vấn đề gì
Ngô Tuấn đối với thành quả lần trị liệu này tương đối hài lòng, tâm tình rất tốt đi tìm Thiếu Lăng Quân:
- Thành chủ, bệnh của tôn phu nhân đã trị bảy tám phân, tiếp theo chính là chậm rãi điều dưỡng. Chúng ta muốn đi về phía đông, trên đường ởi có nhiều cửa ải, còn xin thành chủ bảo đảm, viết cho chúng ta văn thư thông quan Thiếu Lăng Quân nhìn chằm chằm cờ thưởng màu đỏ trong tay Ngô Tuấn, nghi ngờ nói:
- Viết ở phía trên cái này?
Ngô Tuấn ân gật đầu:
- Đúng vậy, liền viết diệu thủ hồi xuân, Y Thánh tái thế, Thiếu Lăng Quân tặng thần y Ngô đại phul