- Không tệ, mấy ngày nay ngươi không có lười biếng, Thái Vi Ngự Cực Công đã coi như là luyện thành. Tiếp theo chính là Chư Thiên Tinh Lực, xung kích Thánh Cảnh
Ngô Tuấn lắc đầu nói:
- Còn kém xa lắm, dựa theo loại tốc độ tu luyện này, nói ít còn phải mười năm. Chẳng qua ngươi yên tâm, ta là kỳ tài võ học vạn năm mới có một, để ta xem thử có thể cải tiến công pháp hay không, tranh thủ rút ngắn thời gian tu luyện!
Sắc mặt của Thiên Đế biến hóa, nói:
- Công pháp này tuyệt đối không thể sửa chữa, hơi cải biến một tí xíu, cũng có nguy hiểm bạo thể mà chết! Ngô Tuấn hít vào một hơi thật sâu:
- Nguy hiểm như vậy?
Thiên Đế khẽ ừ, thản nhiên nói:
- Ngươi cứ tu luyện từng bước là được, mười năm thời gian ngắn ngủi, chỉ là một cái búng tay mà thôi. Đúng rồi, ta có một chuyện hỏi ngươi. Gần đây Thiên Giới có một tiểu yêu tên là Họa Thiên phi thăng lên, ngươi đã từng nghe qua danh tự của gã?
Dưới đáy mắt Ngô Tuấn hiện lên một tia ngưng trọng, giả bộ ra bộ dáng kinh ngạc, nói: - Đã nghe qua, Họa Thiên, Cửu hoàng tử Yêu tộc! Thầy tướng đệ nhất thiên hạ Nhân giới từng coi số mạng cho gã, nói gã là tai tỉnh chuyển thế, ưng liếc sói nhìn, đồng thời trời sinh phản cốt, chỉ cân là thế lực gã đầu nhập vào, liền khó có thể thoát khỏi vận mệnh diệt vongl
- Bệ hạ, kẻ này tuyệt đối không thể lưu, vẫn là tranh thủ thời gian giết đi thì tốt hơn!
Thiên Đế nghe vậy, không khỏi có chút sợ run
mặc dù gã liếc mắt liền nhìn ra Họa Thiên không phải đèn đã cạn dầu, nhưng nghe được miêu tả của Ngô Tuấn đối với đối phương, vẫn là có chút kinh ngạc
Trời sinh phản cốt... tai tỉnh?
Nói như vậy cũng không sai, dù sao gã đầu nhập vào Huỳnh Khang không có mấy ngày, Huỳnh Khang liền bị bắt, hơn nữa hiện nay còn có nguy cơ mất mạng
Thiên Đế khẽ nhíu mày, nói:
- Vị thầy tướng kia mà ngươi nói kia hữu duyên với ta, về sau gặp lại hắn, có thể truyền thụ « Thái Vi Ngự Cực Công » hai tâng trước cho hắn Ngô Tuấn cười một tiếng:
- Bệ hạ, chuyện này rất không cần, vị thây tướng đệ nhất thiên hạ anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong kia, chính là tại hại
Thiên Đế ngạc nhiên nhìn về phía Ngô Tuấn, một lần xem xét lại hắn, ánh vàng trên thân tán đi, lộ ra chân dung ở trước mặt Ngô Tuấn
- Không nghĩ tới ngươi còn tính thông tướng mệnh chỉ thuật, ngẩng đầu lên, xem thử một chút mệnh số của trẫm
Ngô Tuấn ngưng tụ ánh mắt, một vị trung niên nhân mặt trắng không râu tiến vào trong tầm mắt, mày kiếm mắt ưng, miệng rộng mũi thẳng, dáng dấp có ba bốn phần tương tự với Huỳnh Khang
nhìn khuôn mặt của đối phương một hồi, Ngô Tuấn không khỏi hít vào một hơi thật sâu:
- Ngũ quan này thật không thể tin được, bệ hạ ngươi có khí chất Đế Vương, ngày sau phong hầu bái tướng, cũng chưa biết chừng!
Thiên Đế: "..."
Ta mẹ nó đã làm đến Thiên Đế, còn cần ngày sau phong hầu bái tướng? Thiên Đế giựt giựt khoé mắt nhìn Ngô Tuấn, hỏi:
- Ngươi còn nhìn ra cái gì nữa?
Ngô Tuấn lộ vẻ trịnh trọng nói:
- Bệ hạ, xin hỏi ngài thế nhưng là mất con tuổi trung niên?
Thiên Đế chậm rãi gật đầu:
- Không sai, trẫm sinh ra chín đứa con, bây giờ chỉ còn lại một đứa, còn có gì khác không?
Ngô Tuấn mở miệng nói:
- Ta còn nhìn ra phế khí của bệ hạ suy nhược, âm khí tiêu tan, hiển nhiên là do ưu sầu nhiều năm gây nên, bệ hạ nên uống vài thang Bách Thảo Hóa Phế, bảo trì tâm tình bình thản, không thể quá mức tức giận
Thiên Đế: "..."
Đây mẹ nó là xem tướng hay là xem bệnh, nói chuyện với loại gia hỏa không hợp thói thường như ngươi, ta mẹ nó làm sao có thể bảo trì tâm tình bình thản! !
Một trận phiên muộn qua đi, Thiên Đế nghiêm mặt dặn dò:
- Ngươi tại nhân gian lưu ý thêm tin tức vê truyền nhân Xích Đế, có cơ hội nhất định phải trảm thảo trừ căn, tránh cho tạo thành nhân gian sinh linh đồ thán! Ngô Tuấn gật đầu mạnh một cái, nói:
- Bệ hạ cũng nên lưu ý Họa Thiên nhiều hơn, gã không riêng trời sinh phản cốt, còn tỉnh thông hãm hại lừa gạt trộm cắp, ngay cả phân trâu ta tỉ mỉ chuẩn bị cho bệ hạ cũng suýt nữa bị gã lừa gạt đil