Động tác trên tay Bảo Bất Bình cứng đờ, kinh hoảng lắc đầu liên tục:
- Vẫn là quên đi, ta cũng không muốn con nhỏ tuổi, liền từ trong tay sư phụ tiếp nhận chức chưởng môn...
Ngô Tuấn nhìn Bảo Bất Bình ôm thành kiến đối với y thuật của hắn, tức giận tới mức mài rắng:
- Bảo Bất Bình, bữa ăn khuya của ngươi mất rồi!
Huỳnh Khang ở một bên thấy thế như có điều suy nghĩ, phát hiện ra Họa Thiên quả nhiên không có lừa gạt mình
vừa nghe Ngô Tuấn mở miệng, liền biết rõ hắn là một cựu phản tặc
trong lúc lơ đãng, loại khí tức đặc biệt, rất thích giúp người mưu triều soán vị của hắn liền toát ra
hiện tại tu vi của chính mình rút lui, nếu như tu luyện từng bước trở về, e rằng là xa xa khó vời. Cho dù có thể khôi phục tu vi, nhưng gã không được phụ thân yêu thích, lại làm sao có thể trèo lên bảo toạ Thiên Đế?
Nếu như được Ngô Tuấn tương trợ, chính mình giống như còn có một tĩa hi vọng?
Trong khi suy nghĩ phát tán, ánh mắt gã liếc xéo sang Diêm Quân cùng với tiểu Mi Ma đang đoạt linh thực, không khỏi nao nao
theo quan sát của gã, Ngô Tuấn chiếu cố đối với đám người này, cũng là chia xa gần thân sơ
được sủng ái nhất, vẫn là tiểu Mị Ma cùng với hai vị đồ đệ của Ngô Tuấn! Biến thành trẻ con, gã là không cần suy nghĩ, nhưng làm đồ đệ của Ngô Tuấn
do dự một lát, Huỳnh Khang cắn răng một cái, cất bước đi đến trước người Ngô Tuấn, cúi đầu xuống bái:
- Sư phụ ở trên, xin nhận đồ đệ cúi đầu!
Ngô Tuấn đang bực bội Bảo Bất Bình lúc này sửng sốt, nhìn Huỳnh Khang quỳ gối trước người, biểu lộ đờ đẫn nói:
- Đây là tình huống gì?
Những người khác phản ứng gần giống như hắn, đều là đầu óc mơ hồ nhìn về phía Huỳnh Khang
tại thời điểm mọi người lộ vẻ mờ mịt, Diêm Quân bỗng nhiên co rụt con ngươi lại, ánh mắt nhìn chăm chú về phía Huỳnh Khang trở nên sắc bén ——
không tốt, lại có một kẻ tới đoạt vị trí Thái Tử!
Cùng lúc đó, Huỳnh Khang chậm rãi ngẩng mặt, lộ ra biểu lộ kiên định nói:
- Sư phụ, tâm nguyện của ta, trong thiên hạ e rằng chỉ có ngươi có thể giúp ta hoàn thành! Cho dù con đường phía trước long đong, ta cũng muốn vượt mọi chồng gai, dùng hai tay của mình mở ra một con đường!
Ngô Tuấn lấy lại tỉnh thần, kinh ngạc đánh giá Huỳnh Khang một trận, không nghĩ tới vị Đại Thái Tử Thiên Đình này, cư nhiên... say mê y học như thết!
Hạt giống tốt hiếm thấy!
Trên mặt Ngô Tuấn toát ra mấy phần kích động, mấy phần mừng rỡ, dìu dắt gã đứng lên, nói:
- Đã như vậy, vậy ta liên nhận vị đồ đệ ngươi!
Huỳnh Khang thấy Ngô Tuấn nhận gã, trong lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra, đỡ cánh tay Ngô Tuấn đứng dậy
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
quỳ là Thiên Đế, không mất mặt!
Ngô Tuấn nhìn vị đồ đệ mới thu trước mặt, trên mặt trong bụng nở hoa, ngẩng mặt lên Cười nói:
- Hiếm thấy ngươi thành tâm như thế, vi sư cũng không che giấu, chỉ cân ngươi muốn học, vi sư nhất định dốc túi tương thụ!
Trên mặt Huỳnh Khang toát ra một tia kích động, âm vang mạnh mẽ nói:
- Thỉnh sư phụ truyên ta bí thuật mưu triều soán vị, lật đổ phụ hoàng!
Nụ cười của Ngô Tuấn lập tức cứng đờ, biểu lộ trên mặt từ đờ đẫn, đến chấn kinh, lại đến mờ mịt, chỉ tốn ba giây đồng hồ ngắn ngủi
vị đồ đệ mới thu này của mình, đi đường hoang dã như thế? ?!1
Ở trước đống lửa, Ngô Tuấn tiếp nhận hiện thực chính mình lại thu một vị đồ đệ không đáng tin cậy, nhưng nhìn mấy vị đồ đệ kỳ hoa bên cạnh, hắn vẫn là cảm nhận được một cỗ cảm giác bị thất bại thật sâu
tam đồ đệ Huỳnh Khang, Đại Thái Tử Thiên Đình Thượng Cổ, muốn đi theo bên cạnh mình học tập thuật tạo phản
đại đồ đệ Tống Thái, mộng tưởng là trở thành sát thủ đệ nhất thiên hạ
nhị đồ đệ A Vĩ
Ngô Tuấn chợt sững sờ, có chút hiếu kỳ hỏi Diêm Quân:
- A Vĩ, giấc mộng của ngươi là cái gì? Diêm Quân nghiêm mặt, nói:
- Giấc mộng của ta, là đi theo bên người sư phụ học tập y thuật, một ngày kia trở thành thân y được vạn người kính ngưỡng, được người tôn kính giống như sư phụ!
Nỗi u buồn trong lòng Ngô Tuấn quét sạch sành sanh, dùng sức đập vào đầu vai Diêm Quân, trên mặt lộ ra vẻ an ủi, khích lệ nói:
- A Vĩ, vi sư tin tưởng ngươi nhất định có thể làm được!
- Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là đồ đệ ruột của tal Diêm Quân cảm động cơ hồ muốn rơi lệ, run giọng nói:
- Sư phụ —— -
- Đồ nhi —— -
- Sư phụ ——
- Khạc!
Tiếng khác nhổ của tiểu Mi Ma vang lên, cắt ngang màn thể hiện tình cảm sâu nặng giữa hai sư đồ, khinh thường cười lạnh một tiếng:
- Hừ, thiểm ma
Diêm Quân quay mặt lại, ánh mắt va chạm vào nhau, tạo ra một tia lửa vô hình Ngô Tuấn nâng cao tỉnh thần, nhìn ánh sao đầy trời trên đỉnh đầu, khoanh chân nhằm mắt, một lần nữa tu luyện « Thái Vi Ngự Cực Công »