- Vị sát thủ mặt lạnh kia tên là Tân Nguyệt Nhi, sát phạt quả đoán, có tư thái Võ Thánh!
Tân Nguyệt Nhi ăn một ngụm mì lạnh trong bát, gật đầu nói:
- Hạnh ngộ
- Bên cạnh nàng là đồ đệ của ta, Tống Thái cùng với A Vĩ, thiên phú dị bẩm, đều có tư thái Y Thánh!
- Bên kia là thủ hạ của ta Xi Thỉ và Hắc Hùng, hai người bọn họ đều là Thánh Cảnh, sự an toàn của chúng ta chuyến đi này chủ yếu liên dựa vào hai người bọn họ
- Người xấu xí kia tên là Bảo Bất Bình, rất có thể chịu đánh, có tư thái bao cát! Nếu ngươi cảm thấy buồn chán trên đường, ngươi có thể đánh hắn để giải tỏa sự nhàm chán
Bảo Bất Bình lộ vẻ mặt u oán nói:
- Người khác đều là Võ Thánh, Y Thánh, làm sao đến ta liên thành bao cát, ta thấy ngươi chính là ghen ghét dáng dấp ta anh tuấn Ngô Tuấn khinh thường hừ một tiếng:
- Năm đó ta cùng với Thiên Ma riêng phần mình đề cử mười người, tranh đoạt thiên hạ đệ nhất mười loại lĩnh vực, ta thế nhưng là dựa vào thực lực thắng được xưng hào thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử!
Diêm Quân lập tức gật đầu, phụ họa nói:
- Lúc ấy ta ở ngay hiện trường!
Bảo Bất Bình kinh ngạc trợn tròn con mắt, lộ vẻ mặt không dám tin:
- Ngô đại phu, ngươi có phải đã giết hết những người dự thi đẹp hơn ngươi?
Nhìn biểu lộ âm trâm của Ngô Tuấn, Huỳnh Khang thản nhiên cười, đột nhiên hiểu được vì sao Bảo Bất Bình là bao cát
Lúc này, tiểu Mi Ma nhảy nhảy nhót nhót từ đẳng xa chạy tới, trong ngực còn ôm một con thỏ trắng như tuyết, lớn bằng nửa người nàng
Thấy nàng cùng với La Thiên lão tổ cùng ra ngoài, lại chỉ có một người trở về, hỏi:
- Lão gia tử đâu?
Tiểu Mị Ma nói: - Lão chê chúng ta đi quá chậm nên đi trước, còn nói sẽ gặp chúng ta tại Thiên Cung
Tân Nguyệt Nhi nhìn con thỏ bị tiểu Mị Ma ôm sắp tắt thở trong ngực, có chút không đành lòng nói:
- Ngươi đừng có ghìm chết nó... thịt sẽ không ngon
Tiểu Mị Ma bĩu môi nói:
- Mới không cho ngươi ăn, ta bắt con thỏ này là để làm báo động, nó vô cùng mẫn cảm đối với nguy hiểm, ta tốn rất nhiều công sức mới có thể bắt được nói Tân Nguyệt Nhi kinh ngạc nhìn vê phía con thỏ béo kia, nửa ngày cũng không thấy nó có gì lạ
Huỳnh Khang mỉm cười, nói:
- Nguyệt Thỏ, nếu ngươi lại không hiện hình, sẽ thật sự bị án
ở trong một cái chớp mắt tiếp theo, trên thân con thỏ nổi lên một tâng ánh trăng sáng, một vị thiếu nữ mỹ lệ xuất hiện ở trước mắt mọi người, người khoác váy dài màu xanh nhạt, lông mi có chút rung động, thành thật nhìn về phía tiểu Mị Ma treo ở trên người mình
Tiểu Mị Ma kinh ngạc nhảy xuống từ trên người nàng, ngơ ngác nói:
- Hoá ra là yêu quái
trong lòng Nguyệt Thỏ tràn đầy sợ hãi, sợ hãi rụt rè cầu xin tha thứ:
- Đừng có ăn ta, ta một chút cũng đều không ngon, ta đã ba ngày không tắm rửa, thân thể rất bẩn...
Huỳnh Khang chậc chậc hai tiếng, cười giải thích nói:
- Tính toán, Nguyệt Thỏ còn lớn tuổi hơn ta. Nàng có thể hấp thu tỉnh hoa ánh trăng, lúc đầu tu vi hẳn là rất cao, nhưng nàng trời sinh nhát gan, ngay cả tu luyện cũng đều lén lút, đến mức vài vạn năm cũng đều không có đột phá Thánh Cảnh
Ngô Tuấn dò xét nàng vài lần, nói:
- Ngươi có bệnh
Nguyệt Thỏ: "..."
Ngô Tuấn lộ vẻ mặt thương hại nói:
- Ngươi thật sự có bệnh, ngươi quanh năm không tắm ánh ánh mặt trời, chỉ hấp thu ánh trăng tu luyện, nguyên khí trong cơ thể mất cân bằng, trong ba năm nếu không thể đột phá Thánh Cảnh, đến lúc đó ngươi liền sẽ bị âm hỏa thiêu chết
Nguyệt Thỏ bị dọa đến thân thể cứng đờ, run giọng nói:
- Ta còn có thể cứu sao?
Ngô Tuấn mỉm cười:
- May mắn mà ngươi gặp ta, trên đời này ngoại trừ ta, chỉ sợ không ai có thể chữa trị bệnh này của ngươi
- Vậy ngài có thể cứu ta không? Ngô Tuấn gật đầu một cái, nói:
- Yên tâm, ta thân là thây thuốc, sẽ không thấy chết không cứu!
Diêm Quân cũng mở lời an ủi nói:
- Ngươi yên tâm ởi, sư phụ của ta rất thích cứu người trị thương, trên đời này không có ai xứng đáng với bốn chữ diệu thủ nhân tâm hơn hắn!
- Dù sao cũng chỉ chết một lần, để Ngô đại phu thử một chút đi
Bảo Bất Bình nhìn thật sâu Nguyệt Thỏ, sau đó chắp tay trước ngực, trong miệng thấp giọng thì thâm
Nguyệt Thỏ nhìn phản ứng của Bảo Bất Bình, đột nhiên sinh ra mấy phần hoảng hốt:
- Ngươi đừng có bày ra bộ dạng tham dự tang lễ như vậy, ta rất sợ hãi, còn có... ngươi mau dừng lại kinh văn siêu độ trong miệng ngươi đil
Ngô Tuấn mỉm cười thu hồi ánh mắt từ trên thân Nguyệt Thỏ, cảm giác chuyến đi đến Thiên Đình này ngày càng phức tạp
Thiên Đế, Huỳnh Khang, La Thiên lão tổ, mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được, còn có cây gậy quấn phân heo Hoạ Thiên gây sóng gió ở bên trong, không nghĩ tới bây giờ lại tăng thêm một kẻ