thân thể Huỳnh Khang run lên, trong con mắt xuất hiện chín cây kim châm, theo kim châm đâm vào huyệt vị, thân thể của gã như bóng da thoát hơi, nguyên khí cùng với sinh cơ tự thân như là nước sông vỡ đê, điên cuồng xói mòn!
Cùng lúc đó, Ngô Tuấn bóp thủ ấn, tiên huyết Xi Thỉ trong bình bay tới không trung, hóa thành một chữ Vạn lấp lóe huyết quang, phi tốc xoay tròn ở trước người Ngô Tuấn
cùng lúc đó, Xạ Nhật Cung dùng vải bọc phía sau Ngô Tuấn bỗng nhiên có ánh sáng đỏ sáng lên
bầu trời ngoài phòng đột ngột thay đổi, trong khi gió nổi mây phun, một đạo hư ảnh cự nhân bắp thịt cuồn cuộn, cầm thiết chùy trong tay xuất hiện ở trên bầu trời
cự nhân phảng phất như bừng tỉnh trong ngủ mê, nhìn hằm hằm Ngô Tuấn, giơ thiết chùy trong tay lên cao cao, trên thân tản mát ra cơn giận dữ ngập trời, làm bộ muốn vung một chùy nên bọn người Ngô Tuấn thành thịt nát! Nhưng mà, không đợi thiết chùy rơi xuống, chữ Vạn huyết quang trong suốt bỗng nhiên thả ra một cỗ hấp lực, toàn bộ hư ảnh cự nhân trong khoảnh khắc bị xoắn vào trong
trong chốc lát, bâu trời ngoài phòng lại khôi phục tường hòa
cảm nhận được huyết chú bài trừ, Ngô Tuấn có chút thở phào một hơi, pháp ấn trong tay biến ảo, chữ Vạn tan rã, tiên huyết Xi Thỉ một lần nữa tụ hợp vào trong bình
đậy chặt nắp bình, Ngô Tuấn đi đến trước, rút kim châm ở trên người Huỳnh Khang ra Huỳnh Khang phảng phất như bị rút sạch lực khí, lảo đảo rút lui hai bước, sắc mặt tái nhợt ngồi liệt ở trên giường
Ngô Tuấn cẩn thận quan sát gã một lát, trên mặt nở nụ cười:
- Đại Thái Tử, Ma Tiễn ngươi trúng đã được ta chữa khỏi, ngươi xem tiên thuốc men này... có phải hay không nên kết toán rồi?
Huỳnh Khang phảng phất như không có nghe được, toàn thân run nhè nhẹ, con mắt trừng trừng nhìn chằm chằm sau lưng Ngô Tuấn, nghiến răng nghiến lợi nói: - Xa Nhật Cung —— một tiễn này hoá ra là ngươi bắn! !
Ngô Tuấn hơi sững sờ, lập tức mỉm cười nói:
- Cái gì mà Xạ Nhật Cung, Đại Thái Tử ngươi bởi vì được chữa khỏi tổn thương cho nên quá khích động, xuất hiện ảo giác!
Nói xong, Ngô Tuấn lấy Xạ Nhật Cung từ phía sau lưng xuống, tiếp tục giải thích:
- Cây cung sau lưng ta này chỉ là nhìn giống Xạ Nhật Cung mà thôi, kỳ thật nó...
Vào thời điểm đang nghĩ ngợi làm sao lừa dối Huỳnh Khang, Ngô Tuấn bỗng nhiên sửng sốt, chỉ thấy bên trên cây trường cung xưa cũ trong tay hắn, thình lình xuất hiện ba chữ máu —— Xa Nhật Cungl
Đây là tình huống gì, làm sao đột nhiên liền toát ra chữ, như vậy mẹ nói ta làm sao lừa dối!
Tại thời điểm Huỳnh Khang tỉnh lại một lần nữa, phát hiện ra mình nằm ở dã ngoại hoang vu, cái ót còn đau nhức một trận, tài vật trên người cũng bị cướp sạch không còn, giống như gặp giặc cướp vậy
nhưng... người nào có dũng khí cướp Đại Thái Tử Thiên Đình?
Gã đầu tiên là đờ ra một lúc, sau đó chu vi nhìn quanh, nhìn thấy bọn người Ngô Tuấn cách đó không xa đang vây quanh đống lửa ăn cơm
cố gắng hồi tưởng lại, gã phát hiện ra trí nhớ của mình xuất hiện một đoạn thiếu thốn, hình ảnh sau cùng trong đầu, chính là Ngô Tuấn trị thương cho gã
- Ta tại sao lại ở chỗ này?
Huỳnh Khang nhìn Ngô Tuấn, có chút không rõ hỏi
Ngô Tuấn nhìn thấy phản ứng của gã, dưới đáy mắt không khỏi hiện lên vẻ vui mừng
ngày hôm qua sau khi bị Huỳnh Khang phát hiện ra Xạ Nhật Cung, tiểu Mị Ma tiên hạ thủ vi cường, thi triển bản lĩnh thi pháp không cần trượng, cầm Xa Nhật Cung đập một phát 'quên đi tất cả' vào đầu gã
hiện tại xem ra, hiệu quả của ma pháp này thế mà vô cùng xuất chúng?
Ngô Tuấn vội ho một tiếng, hắng giọng một cái, nói:
- Ngươi quên rồi sao, ngày hôm qua ta chữa khỏi cho ngươi, tiếp đó ngươi liên đã ngủ mê man Huỳnh Khang nghe vậy, hơi nhíu mày:
- Vậy tài vật trên người ta vì sao lại biến mất?
Sắc mặt của Ngô Tuấn lập tức trở nên lạnh lùng:
- Tài vật gì của ngươi, đó rõ ràng là tiền thuốc men của ta, chẳng lẽ ngươi muốn trốn nợ? !
- 1a...
Huỳnh Khang nhất thời nghẹn lời, cố nén xúc động xé xác Ngô Tuấn, suy nghĩ bắt đầu phi tốc chuyển động
hiện tại thân thể gã hết sức yếu ớt, tám thành là đánh không lại Hắc Hùng liên thủ với Xi Thỉ, hơn nữa Họa Thiên cũng không ở phụ cận, hiển nhiên là có âm mưu gì đó
tình thế còn mạnh hơn người, vì kế hoạch hôm nay, đành phải nén giận trước
Huỳnh Khang thở dài ở trong lòng, nói:
- Một chút vật ngoài thân, liên tặng cho Ngô đại phu
thấy Huỳnh Khang không muốn thu hồi tài vật nữa, Ngô Tuấn một lần nữa triển lộ ra nét mặt tươi cười, nói:
- Yên tâm, tiên này của ngươi tiêu rất đáng, thường nói đưa phật đưa đến Tây Phương, cứu người cứu đến cùng! Ta nhất định sẽ an toàn đưa ngươi đến Tây Thiên... khục, đưa về Thiên Đình!
Huỳnh Khang do dự nhìn hắn một cái, mặc dù không biết trong lòng Ngô Tuấn có ý đồ gì, nhưng việc này lại mười phần có lợi đối với gã, khẽ vuốt cằm: