- Ngô đại phu, mấy ngày nay ta liên ở tại Y Các, bất cứ lúc nào cũng xin đợi đại giá
Ngô Tuấn nhìn bảo bối kia không dời mắt, nói:
- Đừng lo lắng, ta sẽ mau chóng tìm ra phương pháp trị liệu thương thế của ngươi. Sắc trời không còn sớm, cáo từi
Nói xong, mang theo bọn người Tân Nguyệt Nhi đi ra ngoài cửa
một lát sau, đám người trong phòng tán đi, chỉ còn lại Đại Thái Tử Huỳnh Khang cùng với thị nữ của gã
một vệt ánh đỏ sáng lên từ đáy mắt thị nữ, ngay sau đó, toàn bộ con ngươi của thị nữ cũng biến thành đỏ như máu yêu dị
Huỳnh Khang lộ sắc mặt nghiêm túc nhìn về phía thị nữ, nói:
- Ngươi cảm thấy vị Ma Hoàng này thật sự có thể chữa khỏi thương thế cho ta sao?
Thị nữ há miệng ra, thình lình phát ra thanh âm Họa Thiên, ý cười dạt dào nói:
- Điện hạ yên tâm, hắn không chỉ có thể chữa khỏi thương thế của ngài, còn có thể giúp ngài trèo lên vị trí Thiên Đế!
Huỳnh Khang kinh ngạc nói:
- Ö? Nghe ý tứ trong lời nói của ngươi, giống như đã có kế hoạch?
Họa Thiên tính trước kỹ càng cười một tiếng:
- Luận võ lực vị Ma Hoàng này có lẽ không tính là gì, nhưng luận đến mưu triều soán vị, trên đời này e rằng không ai có kinh nghiệm hơn so với hắn
đối với năng lực tạo phản của Ngô Tuấn, Họa Thiên tín nhiệm không gì sánh được, dù sao kẻ tạo phản chuyên nghiệp này, phát điên lên thế nhưng là ngay cả chính hắn cũng tạo phản
Huỳnh Khang nhìn Họa Thiên mặt mỉm cười, không rõ ràng cho lắm nhíu mày, chẳng qua từ sự tín nhiệm đối với trí tuệ của Họa Thiên, vẫn là hơi gật đầu trước đây khi Họa Thiên vừa tới Thiên Giới, thế nhưng là đùa nghịch xoay quanh gã một đoạn thời gian thật dài, cuối cùng chủ động quy hàng, lúc này mới khiến cho gã đỡ đau đầu
nhìn Huỳnh Khang đã trấn định lại, Họa Thiên nhếch miệng nở một nụ cười thản nhiên
đối với sinh tử của Huỳnh Khang, gã cho tới bây giờ liền chưa từng để ở trong lòng
nhường gã vui sướng là, lần này gã thành công lừa gạt được một món bảo bối của Ngô Tuấn, cuối cùng cũng gỡ được một ván! Đợi đến khi Ngô Tuấn chữa khỏi thương thế cho Huỳnh Khang, lại phát hiện ra bảo bối của mình bị trộm đi, biểu lộ nhất định hết sức đặc sắc!
Nghĩ tới đây, ý cười trên mặt gã càng thêm nồng nặc
cùng lúc đó, bọn người Ngô Tuấn rời khỏi Y Các, trăng sáng treo trên đỉnh đầu, đi dạo quanh chợ đêm trong khi đi bộ trở về khách điếm
Diêm Quân mang trên mặt mấy phần không hiểu, thỉnh giáo Ngô Tuấn:
- Sư phụ, thương thế của Huỳnh Khang còn có thể. trị được hay không? Ngài để vòi nước ở nơi đó, là chuẩn bị chạy trốn sao?
Ngô Tuấn tức giận nhìn vị đồ đệ này của mình, nói:
- Ngươi cảm thấy vi sư là loại lang băm trị bệnh nhân không được liền chạy trốn kia?
Thần sắc của Diêm Quân nghiêm lại, nói:
- Dĩ nhiên không phải, sư phụ y đức, thiên hạ vô song!
Ngô Tuấn lúc này mới lộ ra khuôn mặt tươi cười, gật đầu nói:
- Ừm, chính là như vậy, thương thế của Huỳnh Khang, vi sư nhất định sẽ chữa khỏi. Về phần vòi nước, ta chỉ là giao đến địa phương cần đến
- Địa phương vòi nước cần đến...
Diêm Quân nhíu mày một hồi, một lát sau con ngươi run lên, nói:
- Họa Thiên!
Ngô Tuấn cười ha ha, đắc ý nói:
- Trẻ con dễ dạy! Tên tiểu tử Họa Thiên kia, cho rằng mặc nữ trang ta sẽ không nhận ra được! Ngươi nhìn ánh mắt xem trò vui vừa rồi của gã, thị nữ nào dám như vậy ở trước mặt chủ nhân!
Diêm Quân nhớ lại tràng cảnh vừa rồi, gật đầu nói:
- Thị nữ kia xác thực có vấn đề, thị nữ phổ thông cũng không dám quyết định thay cho chủ nhân, ngài là làm sao nhận ra thị nữ là Họa Thiên giả trang?
Ngô Tuấn cười nói:
- Đương nhiên là hô hấp của gã, mặc dù gã cải biến khí tức, che đậy công pháp, nhưng hô hấp lại không có ngụy trang. Tại thời điểm ngươi luyện toàn bộ bốn môn bài tập Vọng Văn Vấn Thiết mà vi sư dạy ngươi đến lô hỏa thuần thanh, ngươi cũng có thể làm được tình trạng này
Diêm Quân lộ vẻ tán thưởng nói:
- Sự phụ thật là thân nhân, nếu như kiếp này có thể học được bản lĩnh của sư phụ, đồ nhi đời này liên không tiếc!
Tiểu Mi Ma lộ vẻ ghét bỏ quay mặt:
- Liếm Mail
Diêm Quân hơi híp mắt lại, bỗng nhiên xoay mặt chỉ về hướng quán nhỏ bên cạnh:
- Mứt quải
Tiểu Mi Ma nuốt một ngụm nước bọt, hưng phấn xoay mặt nhìn lại, sau đó nghe Diêm Quân thăm thẳm nói:
- Ô, nhìn lầm, hoá ra là một người nhặt phân
- AI
Tiểu Mi Ma quát to một tiếng, vung tay xông lên trước, đánh nhau cùng với Diễm Quân một chỗ
sáng sớm hôm sau, Ngô Tuấn mang theo quầng thâm mắt đi ra cửa lớn khách điểm