Chương 570: Bày tiệc tiểu Mị Ma có chút khẩn trương kéo tay áo Ngô Tuấn, nói:
- Ta nói thật
Huỳnh Khang dò xét tiểu MỊị Ma vài lần, trong mắt lộ ra hoài nghi nồng đậm
Ngô Tuấn khẽ gật đầu, nói giúp vào:
- Đại Thái Tử, có thể để nàng thử một chút, thực sự không dám giấu giếm, nàng cũng là cường giả Thánh Cảnh. Dù sao cũng chỉ là nhổ mũi tên, cho dù không thành công, cũng sẽ không tạo thành tổn thương gì đối với ngươi
Huỳnh Khang cân nhắc một phen ở trong lòng, hướng về phía tiểu Mị Ma chắp tay, nói:
- Vậy liên làm phiền!
Tiểu Mị Ma hít vào một hơi thật sâu, đi ra từ sau lưng Ngô Tuấn, đặt hai tay ở phía trên Ma Tiễn, nhắm mắt lại, thử hòa tan ma khí bên trên Ma Tiễn
một lát sau, tiểu Mị Ma cảm giác ma khí trên tên đã bị mình tan rã không còn một mảnh, bỗng nhiên mở mắt: - Xong rồi!
Huỳnh Khang nhìn vê phía đầu gối, Ma Tiễn thình lình biến mất không thấy gì nữa, tiểu Mi Ma giữ chặt tay Ngô Tuấn, vui về khoe khoang nói:
- Ngô Tuấn, ta thành công, nhanh cho ta ban thưởng!
lúc này, Ngô Tuấn đã thấy ngây người, nhìn chằm chằm vết thương trên đầu gối của Huỳnh Khang, lộ ra biểu lộ phức tạp nói:
- Ngươi thật sự đã thành công, ngươi đã thành công hoà tan Ma Tiễn vào kinh mạch gã, cho dù ta về sau muốn phong gã làm Thái Tử, e rằng cũng là truy phong...
Ngay khi chẩn đoán của Ngô Tuấn được đưa ra, bâu không khí trong cả căn phòng lập tức trở nên quái dị
Đại Thái Tử Huỳnh Khang sắc mặt xanh xám, trong mắt lộ ra sát khí nông đậm
đám người Y Các giựt giựt mí mắt, nhìn Huỳnh Khang lúc nào cũng có thể nổi khùng, làm xong chuẩn bị rút lui, tránh cho bị tai họa ảnh hưởng
ánh mắt của Diêm Quân thì trở nên vô cùng ngưng trọng, thấp giọng nói: - Trong nửa năm thời gian ngắn ngủi, Mị Ma thế mà đã đạt được chân truyền của sư phụ, đây là thiên tư kinh khủng bực nào!
Tống Thái hơi giật má nói:
- Chân truyền cái quỷ, đây đã là sắp chữa chết người ta...
Diêm Quân quay mặt lại, trịnh trọng nói:
- Sư tỷ ngươi trước đừng để ý tới gã có chết hay không, ta liên hỏi ngươi Ma Tiễn có phải không còn hay không?
Tống Thái khẽ giật mình, lập tức hít vào một hơi thật sâu: - Thật đúng là chân truyền của sư phụ!
Ngô Tuấn ở một bên nghe được sắc mặt biến thành màu đen, hung hăng trừng hai đồ đệ một cái, lập tức nhấc tiểu Mị Ma lên ném cho Tân Nguyệt Nhi
hít vào một hơi thật sâu, hắn lộ vẻ áy náy chắp tay nói với Huỳnh Khang:
- Đại Thái Tử, thương thế của ngươi ta nhất định sẽ chữa khỏi, cho ta ba ngày thời gian, trong ba ngày không chữa khỏi cho ngươi, ta... ta sẽ miễn phí giúp ngươi bày tiệc!
Huỳnh Khang: "... ˆ Bày tiệc? Ta thấy ngươi rõ ràng là muốn bày nát!
Lửa giận của Huỳnh Khang cơ hồ muốn xuất hiện từ trong mắt, liền muốn hiện ra nguyên hình, há miệng nuốt Ngô Tuấn
lúc này, thị nữ bên cạnh đặt ngón tay mảnh khảnh lên vai Huỳnh Khang, nhẹ giọng nói với Ngô Tuấn:
- Ngô đại phu, không phải chúng ta không tin được ngươi, nếu như ngươi chạy chúng ta đi đâu tìm ngươi ởi, ngươi xem có phải hay không lưu lại đồ vật gì đó làm bảo đảm
Ngô Tuấn nghe vậy nhíu mày, do dự nói:
- Ta làm nghề y nhiều năm, thời gian qua vô cùng kham khổ, trên thân không có gì cả, muốn nói trân quý, cũng chính là tình hữu nghị trân quý giữa ta cùng với mấy người đồng bạn...
Nói xong, Ngô Tuấn nhìn về phía Bảo Bất Bình ngẩn người ở một bên, nói:
- Vị Bảo Bất Bình này, là bằng hữu cùng chung sinh tử cùng chung hoạn nạn với ta, là anh em khác cha khác mẹ, không bằng ta để y ở lại chỗ này mấy ngày?
Bảo Bất Bình lập tức tê rân da đầu, kinh hoảng nói:
- Ngô đại phu, để ta lại làm gì, chúng ta không phải vừa mới móc ra một xe bảo bối saol
Ngô Tuấn sắc mặt đột biến, hung dữ trừng mắt liếc y một cái, dùng thanh âm nhỏ giọng mà tất cả mọi người nghe được quát lớn:
- Những bảo bối kia rất đáng tiền, chúng ta lại không biết rõ bản tính của vị Đại Thái Tử này, vạn nhất gã tình nguyện chịu chết, cũng muốn câm bảo bối chạy trốn thì làm sao bây giời
Ngô Tuấn lộ bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, sau đó lộ vẻ mỉm cười chào hàng Bảo Bất Bình:
- Đừng nhìn Bảo Bất Bình dạng này, kỳ thật y rất cơ linh, không riêng đói bụng biết rõ hô đói, mưa rơi còn sẽ biết chạy vào trong phòng! Các ngươi liền giữ y lại đi
Đây không phải chính là phế vật saol
Huỳnh Khang chỉ còn lại ba ngày tính mệnh bóp ngón tay vang lên ken két, gã gao nhìn chằm chằm Ngô Tuấn, lộ ra bộ dáng muốn cắn chết hắn ở trong sắc mặt đen như mực của gã, thị nữ tại trên bả vai hắn võ nhẹ một cái, mỉm cười nói:
- Ngô đại phu, còn xin xuất ra mấy món bảo bối đi
- Các ngươi thật sự không muốn Bảo Bất Bình?
Ngô Tuấn lộ vẻ không tình nguyện thở dài, từ bên trong túi bách bảo móc ra một món đồ vật bọc vải vàng, không yên lòng dặn dò:
- Tuyệt đối đừng làm hư, bảo vật này trân quý, trên đời này chỉ có mộtl