cùng lúc đó, La Thiên lão tổ hững hờ quét mắt nhìn gã một cái, nói:
- Ta muốn tiến về Thiên Cung, vừa vặn cùng đường với các ngươi
Diêm Quân cảm giác được đối phương triệt hồi uy áp, lập tức nới lỏng một hơi, dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn vê phía Ngô Tuấn
Ngô Tuấn gật đầu, móc ra ngân châm nói:
- Chuyện này không vội, lão gia tử, ta giúp ngươi hạ huyết áp trước! Tiếp tục như Vậy, ngươi rất dễ dàng bị đột quy!
La Thiên lão tổ giật khóe mắt một cái, nói:
- Không cần, chỉ cần ngươi bớt nói, ta liền vô sự
Ngô Tuấn nhìn thấy một bức tường không khí dâng lên trước mặt cản đường mình, buồn bực thu hồi ngân châm, đi qua một bên xử lý Liên Hoa Ma Ngư
không bao lâu, một bữa tiệc cá được làm ra, Ngô Tuấn bưng một bát canh cá đến trước mặt La Thiên lão tổ, nói: - Lão gia tử ngươi cũng nếm thử đi
La Thiên lão tổ uống mấy ngụm canh cá, khẽ gật đầu nói:
- Không tệ, thế mà hoàn toàn không có mùi vị ma ngư, ta còn là lần đầu tiên uống loại canh cá này
Ngô Tuấn cúi đầu nhìn cặn bã trong bát, vỗ vỗ trán như chợt bừng tỉnh:
- Ách, vô tình cầm nhầm, bát này là thuốc hạ huyết áp, canh cá còn chưa nấu xong đâu!
La Thiên lão tổ trừng con mắt một cái, cảm thụ được huyết dịch trong cơ thể chậm rãi nguội đi, tức giận đến huyết áp lại bắt đầu tăng vọt một lần nữa: "..."
Vô tình nấu ra một bát thuốc hạ huyết áp?
Ngươi định lừa dối kẻ ngốc à!
Uống xong canh cá chân chính, La Thiên lão tổ mặt đen lên đi theo bọn người Ngô Tuấn lên đường, dọc theo rìa đầm lầy xuất phát vê hướng Xi Vưu bộ lạc
Ngô Tuấn quan sát đầm lầy hai bên đường, hiếu kỳ nói:
- Đầm lầy này nhìn cũng không có gì nguy hiểm, vì sao Ma Ngưu đi vào liền không ra được?
La Thiên lão tổ nửa khép nửa mở mí mắt, thăm thẳm nói:
- Có lẽ là lời đồn nhằm, ta đây chẳng phải là bình yên vô sự ra...
Ngô Tuấn gật đầu nói:
- Nói cũng đúng, trước đó ta còn bị bọn hắn dọa cho phát sợ. Mặc kệ bọn hắn, dù sao chúng ta cũng không đi vào
Diêm Quân lườm hai người này, cảm giác hai người này một người dám nói, một người dám tin
sư phụ, kê câm đầu khiến Ma Ngưu mất tích, rõ ràng là ở ngay bên cạnh ngươi!
Diêm Quân yên lặng thở dài, mở miệng hỏi:
- Sự phụ, chúng ta lần này đi đến Xi Vưu bộ lạc dùng cái cớ gì?
Trên mặt Ngô Tuấn tản mát ra một cỗ quang mang thánh khiết, lộ ánh mắt kiên định nói:
- Tự nhiên là làm nghề y. Nơi này tràn đây chướng khí cùng với khí ẩm, căn bản không thích hợp cho người ở lại. Cuộc sống của bách tính Xi Vưu bộ lạc thật sự là quá khổ, chúng ta thân là thây thuốc, há có đạo lý thấy chết không cứu!
Bộ dáng thân thánh trang nghiêm, khiến cho Liêu Hóa cùng với Hoa Đà lộ vẻ mặt sùng bái, không tự chủ được bị nhân cách mị lực cao thượng của Ngô Tuấn làm cho tin phục
tiểu Mị Ma dụi dụi con mắt, bò lên trên đầu vai Ngô Tuấn, lấy xuống trâm cài đầu Dạ Minh Châu trên đầu Ngô Tuấn xuống, ghét bỏ nói:
- Quá chói mắt
Ngô Tuấn trừng nàng một cái, cả giận nói:
- Cho nên ngươi liền đeo trên đầu mình?
tiểu Mị Ma không ngừng xoay đầu hấp dẫn ánh mắt của đám người, hì hì cười nói:
- Ta đeo nhất định dễ nhìn hơn ngươi!
Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái, nhìn vê phía Xi Vưu bộ lạc đã ở trong tầm mắt
Trong trang trại được bao quanh bởi những khúc gỗ, một nhóm nô lệ đang cặm cụi giã gạo, bên cạnh có những phụ nữ đang khâu da thú, còn có một đám trẻ con đang rượt đuổi đùa giỡn Ngô Tuấn từ trong đám người, phát hiện ra một thân ảnh có chút quen mắt, không khỏi có chút sợ run:
- Các ngươi nhìn kìa, người dán ở trên cột kia, dáng dấp có phải hay không có chút giống Bảo Bất Bình?
- Y đang biểu diễn tạp kỹ sao, thế mà đeo dây thòng lọng vào cổ mình, thật không nghĩ tới, y lại còn biết trò này...
Diêm Quân giật giật mí mắt nói:
- Sư phụ, ở quê hương của ta, chúng ta bình thường gọi loại này là —— treo cối I Ngô Tuấn kinh ngạc nhìn Diêm Quân:
- Hoá ra cái này gọi treo cổ, vậy sao ngươi còn không cứu người?
Diêm Quân sững sờ, lập tức hét lớn:
- Cứu người ——
Theo một tiếng hét, một đạo kiếm quang màu tím sáng lên trong tay Tân Nguyệt Nhi, phóng vê phía trang trại
dây thừng ở trên cổ Bảo Bất Bình đứt trong nháy mắt, thân thể rơi thẳng xuống
- Khu khu... Bảo Bất Bình ho khan hai tiếng, lộ vẻ bi thương nhìn Ngô Tuấn đi tới, sau đó ôm lấy chân Ngô Tuấn bắt đầu gào khóc:
- Ngô đại phu ——
Ngô Tuấn nhìn Bảo Bất Bình cơ hồ mập hơn một vòng trước mặt, lời an ủi kẹt ở bên miệng:
- Ách, ngươi... mập
Thân thể Bảo Bất Bình trì trệ, sau đó lau nước mắt, bi phẫn nói:
- Chuyện này không trọng yếu, trọng yếu là bọn hắn đánh ta cả ngày!
Bảo Bất Bình nói xong đứng dậy, duỗi ngón tay chỉ vào giám hình quan và những người bên cạnh:
- Ÿ, Y, ÿ... còn có y, còn có thủ lĩnh Xi Vưu bộ lạc, đứa trẻ trộn nước tiểu và bùn bên kia... tất cả bọn hắn đều đã từng đánh ta, còn nói cái gì không có đánh qua Bảo Bất Bình không tính người Xi Vưul