- Người kia tự xưng là hoàng tử Viên tộc, tên là Họa Thiên, nói mình là cơ duyên xảo hợp, ngộ nhập Thiên Đình
Thiên Đế cười lạnh một tiếng:
- Tốt cho một cái ngộ nhập, nếu như Thiên Môn cũng có thể ngộ nhập, ta làm sao đến mức bị mắc kẹt ở nơi đây! Bảo gã nói tình hình thực tế, ta tự có biện pháp nghiệm chứng!
Đại Thái Tử nói: - Phụ hoàng anh minh, nhi thần cáo luil
nhìn đại Thái Tử cung kính rời khỏi đại điện, Thiên Đế không khỏi hừ lạnh một tiếng
nói dối rõ ràng như thế, cũng lấy ra thăm dò chính mình
tu vi con trai trưởng của chính mình ngày càng cao thâm, xem ra đã rất nóng lòng muốn thay thế chính mình
cũng may gã đã sớm chuẩn bị xong chuẩn bị ở sau, mặc dù chuẩn bị ở sau kia là một kẻ đần
sau khi làm bác sĩ thú y được vài ngày, Ngô Tuấn mang theo bọn người Diêm Quân và đại quân xuất phát, lao tới Xi Vưu bộ lạc
- Rốt cục cũng không cần lại ăn rau quả...
Trên mặt Tần Nguyệt Nhi lộ ra một tia nhẹ nhõm, nhìn lại Đại Tế Ti Ma Ngưu tộc đứng đưa tiễn, tiếc nuối nói:
- Thật đáng tiếc, chất thịt lại già hơn nữa liền ăn không ngon...
Diêm Quân giật giật da mặt, ta liền biết rõ ngươi thèm thân thể Đại Tế Ti¡l
Ngô Tuấn nhìn qua mảng lớn đầm lầy phương xa, nói:
- A Vĩ, bên trong đầm lầy phía trước, hẳn là có các loại Ma Ngư đúng không?
Diêm Quân gật đầu:
- Hoàn cảnh nơi đây so với đầm lầy Ma Giới cơ hồ giống như đúc, bên trong hẳn là có không ít ma thú đầm lầy, đại khái còn có thể nhìn thấy Liên Hoa Ma Ngư
- Loại cá này tự mang theo mùi hoa sen, thịt mềm và ngon
- Đợi lát nữa bắt mấy con nếm thử, xem thử có công hiệu chữa bệnh hay không Ngô Tuấn lấy ra số ghi chép, chuẩn bị về sau khi ôn tập « Y Kinh » lại thêm vào, một đoàn người xuyên qua vùng núi, rất nhanh liên tiến vào rìa đầm lầy
Diêm Quân quan sát một lát, tay phải vung ra một chưởng, một chùm nước bùn nổ lên ở phía xa, một đầu ma ngư toàn thân trắng như tuyết bị nổ bay lên không trung, bị Diễm Quân khẽ hấp bay vào trong tay
nghe trên thân cá phát tán ra mùi hoa sen thơm ngát, Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên, rút bảo kiếm sau lưng ra xử lý sạch sẽ, cắt một mảnh thịt cá để vào trong miệng, nói:
- Liên Hoa Ma Ngư, Long Tu Bạch Lân, ăn vào có thể hạ hoả
ở một bên khác, Tần Nguyệt Nhi cùng với tiểu Mị Ma cùng nhau chạy tới bắt cá, tiểu Mị Ma phụ trách chỉ vị trí, Tân Nguyệt Nhi không ngừng dùng chân khí oanh tạc, bên trong tiếng nổ ầm âm, nổ mấy chục đầu ma ngư ra khỏi vũng bùn
tại thời điểm tiểu Mị Ma vỗ tay nhỏ, nở nụ cười hưng phấn, Ngô Tuấn chợt biến sắc, nói:
- Dừng tay, phía dưới đầm lầy có gì đó Ì Tân Nguyệt Nhi vội vàng dừng lại, lôi kéo tiểu Mị Ma lui trở về, cảnh giác hộ vệ ở bên người Ngô Tuấn
tiếng nói rơi xuống đất, đầm lầy giống như sôi trào, bọt khí ùng ục toát ra từ đáy đầm
không bao lâu, một lão nhân râu tím được bao phủ bởi một tầng ma khí màu tím chậm rãi xuất hiện trong đầm lầy
lão nhân mặt như hàn sương, lạnh lùng nhìn chăm chú đám người quấy rầy lão ngủ đông, một cỗ uy áp mạnh mẽ không thể tưởng tượng nổi đánh tới, khiến cho đám người không tự chủ được thân thể cứng đờ
Liêu Hóa cùng với Hoa Đà run lẩy bẩy ôm nhau, cơ hồ sắp không áp chế nổi bản năng chạy trốn
Ngô Tuấn đánh giá lão nhân râu tím trước mắt, có chút chấn kinh nói:
- Thật cao, chưa bao giờ thấy qua người cao như vậy...