trong khi nói chuyện, Hồng Bà Bà đã đánh nhào từng người áo đen đổ nhào trên mặt đất, đi đến bên người A Lâm, khẩn trương nói:
- A Lâm, nơi này không an toàn, nhóm kẻ xấu rõ ràng là muốn bắt cóc ngươi uy hiếp tông chủ, mau đi cùng với tal
A Lâm nghiêm mặt, dùng sức gật đầu xuống
nàng vừa muốn nhấc chân, đi theo Hồng Bà Bà rời đi, Ngô Tuấn liên đặt tay ở trên bờ vai nàng, thản nhiên nói:
- Đi theo bà ta, ông nội ngươi mới sẽ thực sự bị uy hiếp
Hồng Bà Bà biến sắc, quát lên:
- Ngươi nói bậy bạ gì đó!
Ánh mắt của Ngô Tuấn trở nên nghiêm túc, âm vang mạnh mẽ nói:
- Ta đang nói, ngươi cùng với những người này vốn là cùng một bọn!
Thân thể A Lâm run: lên, không dám tin nói:
- Không có khả năng, Hồng Bà Bà là nhìn ta lớn lên, bà ấy làm sao có thể là người xấu? Ngô Tuấn giải thích:
- Hồng Bà Bà trước hết để cho người đến tập kích ngươi, sau đó đứng ra làm người tốt cứu ngươi, sau khi lấy được tín nhiệm của ngươi, lại dụ dỗ ngươi đến một cái bí ẩn địa phương bắt lại
- Bà ta ở bên trong sự kiện từ đầu đến cuối giữ chức người tốt, sau khi bắt ngươi, bà ta lại dùng khổ nhục kế đối với mình, trở về báo tin cho ông nội ngươi, tiếp tục ở bên người ông nội ngươi
trong khi nói chuyện, đám người áo đen trên đất kia đã bò dậy từ dưới đất, đứng ở sau lưng Hồng Bà Bà
Hồng Bà Bà mặt âm trầm, lộ ra ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Ngô Tuấn:
- Ngươi làm sao lại biết rõ kế hoạch của chúng ta, ngươi đến tột cùng là ai?
Ngô Tuấn ngưng tụ ánh mắt, khí tức trên người bắt đầu trở nên sắc bén
- Nếu ngươi đã thành tâm thành ý hỏi, vậy ta liên từ bi nói cho ngươi. Vì phòng ngừa Thiên Môn Tông bị ép hại, vì giữ gìn hòa bình trên đảo, quán triệt lý niệm nhân từ của thầy thuốc! - Ngô Tuấn!
- Tiểu Mị Mal
- Gầu Gâu!
Tiểu Mị Ma cùng với Vượng Tài câm xẻng nhỏ cùng nhau nhảy ra ngoài, tạo thành hình lõm trước mặt Ngô Tuấn
sau một lát tính mịch, một người áo đen sau lưng Hồng Bà Bà bỗng nhiên phát ra một tiếng thét lên thê lương, không chút do dự xoay người chạy ra ngoài cửa, vừa chạy, còn vừa hét lên một tiếng đứt quãng
- Hắn là Lạt Thủ Độc YI Giáo chủ Ma giáo, thiên hạ đệ nhất đại ma đầu—— Lạt Thủ Độc YI
Nhìn người áo đen hoảng sợ bỏ chạy kia, trong lòng Giác Ma Vương có chút tán thưởng
Hỏa Linh, Diêm Quân, Lý Mộ Thiền, Bằng Ma Vương, U Quân, thậm chí là Ma Hoàng, gã đã hợp tác cùng với vô số người, trải qua giáo huấn huyết lệ liên tiếp, mới rốt cục tỉnh ngộ, đối nghịch cùng với Ngô Tuấn là không có quả ngon để ăn
nhưng người trước mắt này, thế mà trong nháy mắt liền có thể hiểu thông đạo lý này, tuyệt đối là kỳ tài ngút trời!
Nhưng... đắc tội Ngô Tuấn còn muốn đi?
Quả nhiên, vào lúc người này sắp chạy ra tiểu viện, thân ảnh Cửu Anh ngăn chặn cửa ra vào, hư ảnh chín đầu hung điểu thoáng hiện, chỉ là một cái ánh mắt, uy áp cường đại liền khiến cho đối phương ngã nhào trên đất
cùng lúc đó, thân ảnh ẩn tàng của bọn người Niệm Nô, Thần Long, Bán Sơn Cư Sĩ lần lượt hiện thân, bao vây mấy người bịt mặt cùng với Hồng Bà Bà
Ngô Tuấn cắn răng, lộ ra sắc mặt không vui nhìn chằm chằm người chạy trốn kia, nói: - Tháo miếng che mặt trên mặt đối phương xuống
người kia không dám phản kháng, run run rấy rấy tháo miếng che mặt trên mặt xuống, Tân Nguyệt Nhi rất nhanh nhận ra đối phương, a một tiếng nói:
- TỬ Hương, bại hoại Nho môn, tiếng xấu rõ ràng, bị triều đình truy nã hơn mấy chục năm, nghe nói ngay cả Ma giáo cũng không thu gã
Tử Hương quỳ xuống đất cầu xin tha thứ:
- Ngô giáo chủ, tha cho tiểu nhân một mạng đi, tiểu nhân một mực ngưỡng mộ phong thái của Thiên Mệnh Giáo, chỉ hận nhập giáo không cửa. Chỉ cần giáo chủ tha cho tiểu nhân, tiểu nhân nguyện ý kiếp sau làm trâu ngựa, báo đáp đại ân của giáo chủ đại nhân
Bán Sơn Cư Sĩ xì một tiếng khinh miệt, khinh bỉ nói:
- Thứ đồ nhát gan của ngươi cũng xứng làm trâu!
Ngô Tuấn búng một ngón tay, một cỗ dị hương thổi qua, người bịt mặt sau lưng Hồng Bà Bà lần lượt tê liệt ngã xuống, mất đi năng lực phản kháng
lúc này, đám người này rốt cục biết rõ Tử Hương vì sao sợ hãi đối với Ngô Tuấn như thế, nhưng đã quá muộn, mắt thấy chính mình biến thành cái thớt gỗ để co người ta làm thịt cá, nhao nhao lộ ra vẻ hoảng sợ
Ngô Tuấn nhìn qua Hồng Bà Bà còn có thể chèo chống, thở dài nói:
- Vảnh giới Thiên Tôn đỉnh phong, cho dù tại Thiên Môn Tông cũng hẳn là tương đương có địa vị. Vì sao muốn ăn cây táo rào cây sung, làm sự tình bỉ ổi như thế?
Hồng Bà Bà khẽ nhúc nhích gương mặt, không nói một lời chuyên tâm trừ độc Ngô Tuấn khua tay nói: - Giác Ma, đi ra nhận thức, xem có phải bà ta hay không