Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 529: cạm bẫy



Chương 529: cạm bẫy

Chương 529: cạm bẫy

Ngô Tuấn đánh giá Ngân Kiếm, hiếu kỳ nói:

- Tả hộ pháp, vậy Hữu hộ pháp của các ngươi không phải gọi là Kim Kiếm đó chứ?

Phương Lục Kim chậc một tiếng, tán dương:

- Ngô chủ sự có ngộ tính thật tốt, Hữu hộ pháp Kim Kiếm chính là tổ phụ của tại hạ, cùng với Ngân Kiếm hộ pháp từng làm Kiếm Thị của tông chủ!

Ngân Kiếm nghe hắn trái một câu Ngân Kiếm, phải một câu Ngân Kiếm, không khỏi mặt đen lại nói:

- Lục Kim, ngươi thật lắm lời

Ngô Tuấn cười một tiếng, nói với Ngân Kiếm:

- Danh tự chỉ là một cái xưng hô, Ngân hộ pháp không cần để ý như thế, ta có một vị bộ hạ danh tự còn gọi là Ngân Ma đây

Ngân Kiếm giật mình, lần đầu có cảm giác gặp người đồng bệnh tương liên, trong thanh âm mang theo vẻ kích động nói:

- Ngân Ma sao, có cơ hội dẫn tiến cho ta nhận biết một chút!

Ngô Tuấn mỉm cười gật đầu, hỏi:

- Ngân hộ pháp lần này là đặc biệt đến tìm chúng ta sao?

Ngân Kiếm lúc này mới nhớ tới chính sự, nói:

- Ở trên đảo có một gã ma đầu tới, tông chủ mệnh ta mở ra đại trận hộ sơn, tạm thời không có cách nào thả các ngươi rời đi. Chẳng qua các ngươi cũng không cần lo lắng, lần này có tông chủ tự thân xuất mã, ít thì ba năm ngày, nhiều thì một tháng, nhất định có thể bắt lấy ma đầu kia

- Hồng Bà Bà tu vi cao thâm, hơn nữa liền ở bên ngoài Bách Thảo Viên, Hồng Bà Bà sẽ bảo vệ tốt các ngươi

Ngô Tuấn gật đầu, tiếp đó nghĩ đến cái gì đó, từ bên trong túi bách bảo móc ra một ít thuốc bột bọc giấy dầu, nói:

- Đây là Thiên Vương Bảo Hộ Tâm Tán ta điều phối, vô luận trúng độc gì, chỉ cần kịp thời ăn nó, đều có thể bảo vệ tâm mạch miễn bị độc dược xâm lấn

A Lâm ở một bên nói giúp vào:

- Thuốc này ta đã thử qua, mặc dù có chút tác dụng phụ, sẽ cho ý chí người trở nên yếu kém, hỏi gì đáp nấy, nhưng xác thực có tác dụng!

Ngân Kiếm sững sờ nói:

- Thứ này nghe làm sao giống thuốc chuyên môn dùng để bức cung đây...

Ngô Tuấn lập tức giận dữ:

- Nói xấu, thuần túy là nói xấu! Phương thuốc tổ truyền nhà ta làm sao lại dùng để bức cung chứ, đây hoàn toàn là do nguyên nhân người sử dụng thể chất tự thân quá yếu, ta cùng với Niệm Nô cũng đã thử, hoàn toàn không có bất luận tác dụng phụ gì!

Ngô Tuấn nói xong, giống như chứng thực nhìn về phía Niệm Nô

Niệm Nô chững chạc đàng hoàng gật đầu, trong lòng lại không nhịn được chửi bậy

Ngô đại phu, ngươi e rằng quên ta là Thánh Cảnh đi, đổi thành bọn người Hắc Dương cùng với Bảo Bất Bình, đoán chừng ngay cả tính đam mê của bọn hắn cũng đều có thể hỏi ra

sau khi cám ơn Ngô Tuấn, Ngân Kiếm mang theo Phương Lục Kim rời khỏi Bách Thảo Viên

Ngô Tuấn thấy hôm nay không có bệnh nhân đến đây, đi vào trong thư phòng, bắt đầu nghiên cứu y thư Thiên Môn Tông cất giữ, thuận tiện khắc một khối lệnh bài cho phòng sách, lấy tên là Tam Vị Thư Ốc

Nhìn nét chữ khéo léo và tài tình của Ngô Tuấn, A Lâm tán thưởng một trận:

- Ta nhớ được ông nội từng nói, thi thư vị chỉ thái canh, sử vi chiết trở, tử vi ê hải, thị vi tam vị. Cái danh tự Tam Vị Thư Ốc này, thật sự diệu!

Ngô Tuấn cầm một quyển sách đi ra, nói:

- Không, trong thư phòng của ngươi có côn trùng, ta thả chút thuốc khu trùng trong phòng, theo thứ tự là tỉnh dầu vị, long não vị cùng khổ hạnh nhân vị

A Lâm: "..."

Tại thời điểm A Lâm rối rắm trong gió, đột nhiên, một đám người bịt mặt xông vào, hướng về phía A Lâm vội vàng chạy tới, giống như một đám mãnh hổ hạ sơn, khí thế phô thiên cái địa

A Lâm bị biến cố đột nhiên xuất hiện dọa sợ, sợ đến ngây người tại nguyên chỗ, toàn thân chết lặng

mắt thấy người áo đen đã đi tới phụ cận nàng, có thể đụng tay đến nàng đột nhiên, dưới chân người áo đen bỗng nhiên sụp đổ, thân thể mất đi cân bằng cắm đầu xuống dưới

động tác của đám người áo đen cũng vì thế mà ngừng lại, lập tức tản ra, ngay sau đó phốc phốc vài tiếng vang lên, lại có hai người lọt vào hố sâu

-ÂA——

Tiếng thét chói tai của A Lâm lúc này mới vang lên, ngay sau đó, Hồng Bà Bà như một cơn gió lướt vào tiểu viện, động thân ngăn ở trước người nàng, giao thủ cùng với một đám người áo đen A Lâm thối lui đến trước phòng sách, lòng vẫn còn sợ hãi che kín ngực, tiếp đó nhìn về phía mấy cái hố sâu trong tiểu viện, nghi ngờ nói:

- Bên trong tiểu viện có nhiều cạm bẫy như vậy từ khi nào?

Tiểu Mị Ma xuất quỷ nhập thần đi tới bên người Ngô Tuấn, kiêu ngạo nói:

- Là ta đào, ta cảm giác hắn sớm muộn cũng sẽ trị chết người, sớm đào hố xong, đến thời điểm đó cũng không cần vội đào

bàn tay lớn của Ngô Tuấn rơi xuống, một phát bắt được đầu nàng, âm trâm nói: - Ngươi hôm nay không có tiền tiêu vặt