Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 480: Diệt khẩu



Chương 480: Diệt khẩu

Chương 480: Diệt khẩu

thân thể Hồ Thanh Vân run lên, trong lòng dâng lên cảm giác ngộ ra, dứt bỏ bè lũ xu nịnh ở bên trong triều đình nhiều năm qua, nhặt lại ý định đọc sách ban đầu một lần nữa

sau một lúc lâu, ánh mắt của Hồ Thanh Vân trở nên sáng tỏ, thở dài nói:

- lời nói của Thánh Nhân, khiến đệ tử hiểu ra, đệ tử nhất định ghi nhớ trong lòng, tìm về ý định ban đầu!

Ngô Tuấn cũng nhẹ nhàng thở ra, nói: - Đã như vậy, liền trở về dốc lòng tu hành ởđi thôi

Hồ Thanh Vân lên tiếng, tiếp đó ánh mắt liếc xéo qua gà quay trên hương án, thành kính nói:

- Vậy đệ tử ngày mai lại đến đưa cơm cho Thánh Nhân

Ngô Tuấn giật khóe miệng một cái, nhìn thoáng qua Tần Nguyệt Nhị, lộ ra biểu lộ ta biết rõ là như vậy mà, nói:

- Cơm liên không cần đưa nữa, nếu ngươi thật sự có tâm, vê sau tuân thủ đạo, lập tâm thành tín, thân dân yêu dân, ta liên cảm thấy an ủi Hồ Thanh Vân nghe vậy, không khỏi cảm thấy xấu hổ vì tiểu tâm tư của mình, một lần nữa bái nói:

- Đệ tử đã rõ, Thánh Nhân còn có gì dạy bảo, đệ tử sẽ cùng tuân theo

Ngô Tuấn nói:

- Cũng không có gì khác, còn phải hữu ái đồng môn, không nội đấu. Mặt khác ta thấy thân thể đệ tử Nho môn chúng ta yếu đuối, ngày mai ngươi tốt nhất mang đệ tử đi Nhân Tâm Đường tìm truyền nhân Y Thánh xem bệnh bắt mạch, có bệnh trị bệnh, không bệnh có thể phòng...

Tân Nguyệt Nhi nghe vậy, không khỏi u oán nhìn về phía Ngô Tuấn

ngươi dùng bữa ăn khuya của ta, đổi thành việc buôn bán của ngươi! †! l

Hồ Thanh Vân sững sờ, mặc dù cảm giác Thánh Nhân bảo mình dẫn người đi xem bệnh có chút kỳ quái, nhưng cũng không dám nghi ngờ Thánh Nhân, một lần nữa hướng Thánh Tượng bái một cái, quay người ởi ra thánh miếu

một lát sau, Lục Ly mặt đen lại nói: - Ngô Tuấn, ngươi đi ra cho tal

Ngô Tuấn trong lòng lập tức lộp bộp một tiếng

Hít hà! Như vậy cũng bị nhìn ra sao?

nhãn lực của Lục Ly, lại kinh khủng như vậy!

bị Lục Ly điểm phá hành tung, Ngô Tuấn cười gượng gạo đi ra từ sau Thánh Tượng

Lục Ly lộ ra biểu lộ quả là thế, tức giận nói:

- Hai người các ngươi hơn nửa đêm chạy thánh miếu làm cái gì?

Ngô Tuấn nhìn gà quay trên hương án, nói:

- Thực không dám giấu giếm, chúng ta là chạy tới ăn khuya

- Ngươi đang lừa gạt quỷ àI

Lục Ly tức giận đến dựng râu trừng mắt:

- Trước khi nói dối, hãy nhét thẻ tre trong ngực về, đuôi thẻ tre đã lộ ral

Ngô Tuấn nhét thẻ tre vào ngực, sắc mặt như thường nói:

- Được rồi, kỳ thật ta là tới giấu đồ vật, có ngài trông coi thánh miếu, ta cảm thấy giấu đồ ở chỗ này là an toàn nhất!

Lục Ly cảm giác chỉ số thông minh của mình bị vũ nhục, mặt đen lại nói:

- Ngươi là đến trộm đồ vật gì

Tân Nguyệt Nhi thấy sự tình bại lộ, ánh mắt run lên, tay phải đặt trên chuôi kiếm, thấp giọng nói:

- Ngô Tuấn ngươi đi trước, ta ở lại diệt khẩu!

Lục Ly chợt cảm giác một cỗ khí lạnh chui lên đầu, trừng lớn mắt nhìn về phía Tần Nguyệt Nhi

Ngô Tuấn kéo lại Tân Nguyệt Nhi, liền vội vàng khuyên nhủ:

- Không đến mức, không đến mức... Lục viện trưởng vẫn là giảng đạo lý, không giảng được đạo lý lại diệt khẩu cũng không muộn

Lục Ly: ”...”

Các ngươi động một chút lại muốn diệt khẩu lão phu, là hai người các ngươi bành trướng, hay là lão phu không nâng thước nổi rồi?

Ngô Tuấn phát giác sắc mặt của lão trở nên khó coi, vội vàng cười làm lành nói:

- Sự tình không có phức tạp như vậy, Nho Thánh hiển hóa Pháp Thân trở lại nhân gian, để cho ta tới lấy đồ vật trọng yếu. Nếu ngươi không tin có thể đi đến chỗ Hoàng Đế chứng thực, chúng ta lén lút đến, là sợ gây ra phiền toái không cần thiết

- Tử nói: Quân không mật mất thần, thần không mật mất thân, vài sự tình không mật thì thành hại. Đạo lý này ngài hẳn là hiểu đúng không?

sắc mặt của Lục Ly hơi hòa hoãn, sau đó cau mày nói:

- Lời này là vị Thánh Hiền nào nói, sao ta chưa từng nghe thấy?

Ngô Tuấn nghiêm sắc mặt:

- Là Tuấn Tử tal Lục Ly hung hãng giật giật gương mặt, biểu lộ trở nên có chút vặn vẹo:

- Ngươi lại đùa ta, có tin ta gọi người hay không

Ngô Tuấn cười hắc hắc, nói:

- Đừng quản ai nói, dù sao lời này tóm lại không sai, thứ đồ vật này giống như rất trọng yếu, càng ít người biết rõ càng tốt

Lục Ly trầm mặc một trận, tiếp đó khe khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Nhớ kỹ quét sạch sẽ xương gà

Ngô Tuấn xoay mặt nhìn lại, thấy Tân Nguyệt Nhi đứng ở trước hương án, gà quay trên bàn liền chỉ còn lại có một cái đầu gà cùng một cái phao câu gà

một lát sau, thánh miếu được Ngô Tuấn thu dọn sạch sẽ, Lục Ly đưa hai người ra khỏi thánh miếu, dừng ở cửa ra vào, sau đó lộ ra một nụ cười quỷ dị:

- Ngô Tuấn, ngày mai lúc chẩn bệnh cho đệ tử của Hồ Thanh Vân phải dụng tâm một chút, đó cũng đều là trụ cột tương lai của Nho môn chúng tal