bên trong thánh miếu đèn đuốc lờ mờ, trên bàn đốt ba nén nhang, tượng Nho Thánh là lão giả râu dài mặc trường sam, cùng với Dương Hương Xuyên Nho Thánh hiển hóa hoàn toàn là hai hình tượng, chẳng qua lông mày và mắt lại hết sức giống
Ngô Tuấn đi vòng quanh Thánh Tượng hai vòng, cũng không có phát hiện ra hốc tối gì, không khỏi nhíu mày
đột nhiên, Ngô Tuấn cảm giác được một cỗ khí tức xa lạ đi đến thánh miếu, trong lòng lập tức lộp bộp một cái, lôi kéo Tần Nguyệt Nhi trốn ra sau Thánh Tượng, dùng khí tức bầu nước của Phục Thánh Nho môn bao trùm hai người
một lát sau, một lão giả có mái tóc hoa râm ởi vào thánh miếu, nhìn Thánh Tượng lượn lờ văn khí, không khỏi có chút ngây người
- Thánh Nhân hiển linh?
lão giả không thể tưởng tượng nổi mở to hai mắt nhìn, ngay sau đó chỉnh sửa y phục, lộ ra thần sắc kích động bái Thánh Tượng:
- Đệ tử là Giám Chính Quốc Tử Giám Hồ Thanh Vân, bái kiến Thánh Nhân!
Ngô Tuấn thấy đối phương bị mình lừa gạt, có chút nhẹ nhàng thở ra, bắt chước thanh âm Nho Thánh, mở miệng nói:
- Ngươi đêm khuya tới đây, cần làm chuyện gì?
Hồ Thanh Vân nghe được Thánh Tượng mở miệng, thân thể không khỏi chấn động, đè nén xuống cuồng hỉ trong lòng, nói rõ ý đồ đến của mình
- Khởi bẩm Thánh Nhân, đệ tử nhập học hơn bảy mươi năm, từ đầu đến cuối không có cách nào Lập Mệnh. Tối nay bỗng nhiên lòng có cảm giác, đi đến trước Thánh Tượng tham ngộ, mong rằng lọt mắt xanh của Thánh Nhân
Ngô Tuấn vừa muốn nói chuyện, đột nhiên, một tiếng ọt ọt vang lên
Ngô Tuấn kinh ngạc nhìn về phía Tân Nguyệt Nhi bên cạnh, Tần Nguyệt Nhi lộ về vô tội, chỉ chỉ bụng của mình, nhỏ giọng nói:
- Đói bụng đã lâu, chưa ăn no
Hồ Thanh Vân đứng trước Thánh Tượng cũng sửng sốt một cái, lộ ra biểu lộ nghi ngờ
Ngô Tuấn chỉ có thể nhắm mắt nói:
- Ta đã lâu chưa từng hiển thánh tại nhân gian, có chút hoài niệm đồ ăn nhân gian, ngươi mang một con gà quay đến, ta truyền thụ cho ngươi Lập Mệnh như thế nào
Hồ Thanh Vân nghe vậy cũng không nghi ngờ gì, ngạc nhiên cúi đầu, bước nhanh đi ra thánh miếu
cảm giác khí tức của đối phương đi xa, Ngô Tuấn xoa xoa mồ hôi trên trán, cười khổ nói với Tần Nguyệt Nhi:
- Chuyện này.. nếu như truyền ra ngoài, e rằng về sau Nho Thánh miếu hàng đêm đều sẽ cung phụng gà quay
Tần Nguyệt Nhi ánh mắt sáng lên:
- Vậy ta về sau chẳng phải là mỗi ngày đều có thể có thêm bữa ăn khuyal
Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái, gõ gõ pho tượng Nho Thánh, lập tức phát hiện ra một khối địa phương phía sau lưng pho tượng kia là trống rỗng, đưa tay sờ mó chỗ thận của Nho Thánh, ca một tiếng, năm ngón tay thế mà duỗi đi vào!
- Tìm được rồi!
Ngô Tuấn ngạc nhiên móc ra một quyển sách tre, nhanh chóng nhét vào trong ngực, đang muốn rời đi, đột nhiên một cơn gió mát thổi vào thánh miếu
Hồ Thanh Vân thế mà đã trở vê, đồng thời trong miếu còn nhiều thêm một cỗ khí tức Ngô Tuấn có chút quen thuộc
viện trưởng Quốc Tử Giám Lục Ly?
Ngô Tuấn sững sờ, ngay sau đó liền nghe Lục Ly giễu cợt nói: - Ta còn tưởng rằng là chuột chui vào, không nghĩ tới là đại nhân Giám Chính. Hồ Giám Chính ngươi hơn nửa đêm không ngủ được, chạy vào trong thánh miếu ăn gà quay, còn ra thể thống gì?
Hồ Thanh Vân quát lớn:
- Ở trước mặt Thánh Nhân, lại có dũng khí ăn nói linh tỉnh, gà quay này.. là Thánh Nhân muốn!
Lục Ly ngẩn người, âm dương quái khí nói:
- Thánh Nhân muốn ăn gà quay? Chẳng lẽ là Thánh Nhân báo mộng cho ngươi? Hồ Thanh Vân coi nhẹ phẩy tay áo một cái, bày gà quay ở trước Thánh Tượng:
- Đệ tử cung thỉnh Thánh Nhân dạy bảo!
Ngô Tuấn đổ mồ hôi lạnh, vì không bại lộ, đành phải lại một lần nữa lên tiếng nói:
- Thanh Vân, ngươi làm không tệ
thân thể Lục Ly chấn động, không dám tin nhìn về phía Thánh Tượng, lúc này mới phát hiện ra trên Thánh Tượng lượn lờ một cỗ văn khí thuần chính, so với văn khí lão Lập Mệnh, tỉnh thuần hơn gấp trăm lần! - Đệ tử Lục Ly, tham kiến Thánh Nhân!
Lục Ly rất nhanh phục hồi tỉnh thần, thu liễm biểu lộ, cung kính hành lễ về phía Thánh Tượng
Hồ Thanh Vân thấy thế, đắc ý nhìn Lục Ly, nói:
- Ta được Thánh Nhân lọt mắt xanh, giảng giải bí quyết Lập Mệnh cho ta, người rảnh rỗi không có chuyện gì có thể Iui xuống
Lục Ly ngẩng đầu trừng lão một cái, nói:
- Ta được Ứng tiên sinh nhắc nhở, trông nom thánh miếu, hứa hẹn một tấc cũng không rời, há có thể thất tín với người?
Hồ Thanh Vân biến sắc, trong lòng lường trước đối phương khẳng định là muốn ở lại nghe cùng, cũng không dám tranh luận với đối phương ở ngay trước mặt Thánh Nhân, hai người căm thù trừng mắt nhìn nhau
- Ta hữu giáo vô loại, người có duyên có thể tự dự thính
Ngô Tuấn lúc này chỉ muốn mau chóng thoát thân, cũng sợ hai người cãi vã, phát ra thanh âm nghiêm túc nói:
- Sửa đổi thân xác, đối đãi thiên mệnh, đây là gốc rễ Lập Mệnh. Thanh Vân, còn nhớ rõ ngươi đọc sách là vì sao không?