Ngô Tuấn cũng không tức giận, phong khinh vân đạm nói:
- Quên nói cho các ngươi biết, trong trận pháp của ta, ta chính là thần!
Ngô Tuấn nói xong, duỗi ngón tay chỉ về phía Mặc Tu lặng lẽ quan sát một bên, nói:
- Ta cược trong trận pháp của ngươi, không có phù văn! Nếu như ta thẳng, ngươi cho ta một lượng bạc, nếu như ta thua, liền miễn phí trị bệnh cho ngươi! Mặc Tu nhìn Ngô Tuấn bị phù văn bao trùm trong trận, lắc đầu cười nói:
- Đã sắp điên rồi sao?
Ngô Tuấn cười một tiếng, nghiền ngẫm nói:
- Ngươi tốt nhất lại nhìn kỹ một chút
Mặc Tu chau mày, lại một lần nữa nhìn lại, thình lình phát hiện ra những phù văn vừa mới bao quanh Ngô Tuấn kia, thế mà hư không tiêu thất ở trong chớp mắt!
thân thể Mặc Tu run lên, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ nhìn con gái của mình:
- Phù Linh, đây là có chuyện gì?
Phù Linh cũng lộ về bối rối, bóp chỉ quyết, lại phát hiện ra mình rốt cuộc không có cách nào phóng xuất ra phù văn, lập tức liền hoảng sợ
- Ta không biết rõ, phù văn của ta giống như bị cấm dùng!
Mặc Tu cưỡng ép ổn định tâm thần, nói:
- Đừng hoảng hốt, cho dù là Phật Tổ cũng phải ba ngày mới có thể phá trận, ta không tin hắn còn lợi hại hơn so với Phật TỔI
Ngô Tuấn cười nói:
- Đó là các ngươi trước đó không có gặp được ta, nếu như sớm gặp được ta, Phật Tổ đã sớm chết trong trận... Phi, nếu như sớm gặp được ta, trận pháp này của các ngươi đã sớm phá!
tiếng nói rơi xuống đất, Ngô Tuấn cất bước đi ra Tù Phật Trận, ngay sau đó lại nhảy trở về:
- Các ngươi xem, ta đi ra, ta lại trở về... ta lại đi ra ngoài, ta lại trở về... nhìn Ngô Tuấn nhảy ra nhảy vào ở biên giới trận pháp, Mặc Tu lộ vẻ đờ đẫn, không tự chủ được hoài nghi nhân sinh
nhưng mà, ở bên ngoài trận pháp, lại hoàn toàn khác biệt với cảnh tượng lão tận mắt nhìn thấy
ở trung ương bình đài, Mặc Tu cùng với Phù Linh từ khi Ngô Tuấn đi đến trước mặt bọn hắn, liên không nhúc nhích ngây người, biểu hiện trên mặt không ngừng biến ảo, khi thì đắc ý, khi thì hoảng sợ, thoạt nhìn như là bị bệnh nặng vậy
ở đối diện bọn hắn, Ngô Tuấn cầm trong tay một khỏa bảo châu màu xanh sẫm, không ngừng nhảy nhót ở trước mặt hai người, biểu lộ nhìn tương đối gợi đòn
Ma Hoàng lộ ra sắc mặt âm trầm nhìn Ngô Tuấn biểu diễn, hỏi:
- Đây là có chuyện gì?
Họa Thiên vuốt cằm, nói:
- Thoạt nhìn là huyễn trận, Phù Linh bọn hắn trúng chiêu, không biết rõ bọn hắn có thể khám phá huyễn trận này hay không
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ Cửu Anh cười lạnh một tiếng:
- Không thể khám phá, Ngô Tuấn cầm trong tay là Huyền Vũ Nguyên Đan, dùng nó thi triển huyền trận, ngay cả Thánh Cảnh cũng rất khó phát giác dị dạng. Mặc dù khoả Nguyên Đan này bị Y Thánh dùng hết một nửa, hiệu quả giảm mạnh, nhưng cũng không phải hai bọn hắn có thể phá giải
Ma Hoàng sắc mặt hơi dịu lại, khẽ gật đầu nói:
- Thì ra là thế, xem ra lần tỷ thí này thu hoạch thật đúng là không ít
ánh mắt của Họa Thiên quét nhìn khuôn mặt của Ma Hoàng cùng với Cửu Anh, cảm giác sự tình trở nên càng thêm thú vị
Cửu Anh khởi tử hoàn sinh, đối với Ma Hoàng cũng không chịu phục, giống như là mang theo mục đích nào đó tới tìm Ma Hoàng
hơn nữa, Họa Thiên có thể cảm giác được rõ ràng, phía sau Cửu Anh còn có người đang chế ước gã
cùng thời khắc đó, cũng không biết Ngô Tuấn lại làm cái quỷ gì ở trong huyễn trận, dọa cho hai người Phù Linh run rấy, Ma Hoàng thấy hai người Phù Linh sắp bị sợ vỡ mật, lên tiếng nói:
- Dừng tay đi, cô thua, y theo ước định, cô sẽ chắp tay dâng lên hai bên bờ Đại Hà