Họa Thiên mấp máy bờ môi hai lần, thở dài một tiếng, lộ vẻ buồn bực lui trở về trận doanh phe mình
ở một bên khác, Vương Trường Canh lại một lần nữa biến thành Tiểu Long ba tấc giống như cá chạch, ngôi phịch ở trong lòng bàn tay Ngô Tuấn, yếu ớt nói:
- Thiên Hỏa là khắc tỉnh của ta, Họa Thiên vì tính toán ta, thật đúng là trăm phương ngàn kế...
Ngô Tuấn nói:
- Không cần lo lắng, đây là hỏa chủng Viêm Ma cho gã, chính gã không có cách nào bổ sung, thi triển vài lần nữa, hỏa chủng liền sẽ hết sạch
Thần Long gật đầu, ngay sau đó ngửi thấy trên người mình tản ra mùi thơm thịt nướng, nhìn thấy Tân Nguyệt Nhi nuốt nước miếng ở bên cạnh, không khỏi run lên bần bật, trợn tròn con mắt nói:
- Ngô đại phu, ngươi rắc gia vị lên trên người ta làm gìl Ngô Tuấn nhìn bình gia vị trên tay mình, cũng là sững sờ:
- A, câm nhầm, đại khái là nghe được mùi thịt... thuận tay rắc?
Thần Long bi phẫn nhìn qua Ngô Tuấn, run nhè nhẹ nói:
- Thuận tay không sao cả, đợi lát nữa thế nhưng tuyệt đối đừng thuận mồm ăn ta nha!
Sau khi xử lý vết thương của Thần Long một cách đơn giản, Ngô Tuấn có chút lo lắng nhìn về phía lão giả cùng với mỹ phụ ra khỏi hàng đối diện
hiển nhiên, hai người này chính là trận sư cùng với phù sư đại biểu cho Ma Giới xuất chiến
đây cũng là hai trận tỷ thí ngoại trừ trận của Ma Hoàng kia, Ngô Tuấn cảm thấy rất không có nắm chắc
trận pháp của hắn là học từ Lưu chưởng quỹ, trình độ trận pháp của Lưu chưởng quỹ, hắn rõ như lòng bàn tay, so với vị Ma Giới phá giải kết giới truyền tống trận kia, giống như là hơi kém một bậc
Ngô Tuấn nhìn tổ hai người xuất chiến, nói với Ma Hoàng:
- Ma Hoàng bệ hạ, đấu đến bây giờ, chúng ta có thể nói là lưỡng bại câu thương. Không bằng chúng ta đều thối lui một bước, các ngươi rời khỏi Nhân giới, ta miễn cưỡng tha thứ cho các ngươi, ngươi thấy thế nào?
Ma Hoàng có chút co rúm khóe mắt hai lần, một lát sau bình ổn tâm cảnh bị tức đến có chút ba động, mở miệng nói:
- Trận pháp cùng với phù lục cùng nhau so, một trận phân thẳng thual
Ngô Tuấn trầm mặt, cất bước tiến lên phía trước nói:
- Ta đã đã cho các ngươi cơ hội, tiếp theo cũng đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt! Tân Nguyệt Nhi nghe vậy, kinh ngạc nhìn tay Ngô Tuấn, cảm giác Ngô Tuấn khẳng định là giấu diếm mình ăn trộm ớt
Lưu chưởng quỹ có chút chần chờ nhìn Ngô Tuấn:
- Ngươi lên?
Ngô Tuấn trịnh trọng gật đầu:
- lão nhân đối diện tên là Mặc Tu, mỹ phụ tên là Phù Linh, là một đôi cha con. Hai người bọn họ phối hợp khăng khít, ngươi cùng với quán chủ khẳng định không có phối hợp ăn ý bằng bọn hắn, không bằng một mình ta xuất chiến, giảm bớt một chút sơ hở Lưu chưởng quỹ há to miệng, giống như muốn khuyên Ngô Tuấn
dù sao cũng đã đến thời khắc quyết định thắng thua, nếu như thua, hai bên bờ Đại Hà đều rơi vào trong tay Ma Hoàng, áp lực Ngô Tuấn phải đối mặt tuyệt đối sẽ không nhỏ
Ngô Tuấn rõ ràng đã hạ quyết tâm, hướng về phía cha con Phù Linh đi tới, dừng lại bước chân ở trước người bọn họ mười trượng
Mặc Tu nhìn qua Ngô Tuấn, lộ ra một nụ cười tự tin, dẫm chân xuống, một toà trận pháp trải rộng ra, Phù Linh bóp chỉ quyết, vô số phù văn trôi nổi ở trong trận, chụp Ngô Tuấn vào trong
- Trận này tên là Tù Phật, từng vây khốn nguyên thần Phật Tổ ba ngày! Nếu ngươi có thể phá trận đi ra, chính là chúng ta thual
Ngô Tuấn quan sát toà trận pháp này, ánh mắt ngưng tụ nói:
- Điêu trùng tiểu kỹ, dám múa rìu qua mắt thợi
tiếng nói rơi xuống đất, trong cơ thể Ngô Tuấn thế mà cũng bay ra phù văn trường xà, quấn quanh ở phía trên phù văn của Phù Linh Phù Linh giật mình, không dám tin nói:
- Chuyện này không có khả năng, ngươi làm sao cũng nắm giữ phù văn Ma Giới, chẳng lẽ ngươi cũng là mail
- Ngươi không cảm thấy phù văn này của ta nhìn rất quen mắt sao?
Phù Linh sững sờ, quan sát tỉ mỉ phù văn Ngô Tuấn thả ra, đột nhiên giật mình phù văn này thế mà giống mình như đúc! sau khi sửng sốt một lúc lâu, Phù Linh lộ vẻ cổ quái nói:
- Ngươi có thể phục chế phù văn của ta, rất là lợi hại, nhưng ngươi đây là... giúp đỡ ta gia cố trận pháp?
Ngô Tuấn trấn định tự nhiên nói:
- Ta làm như vậy là muốn nói cho ngươi, nếu ta đã có thể phục chế phù văn của ngươi, liên có biện pháp phá giảiI
Phù Linh lộ vẻ hoài nghỉ:
- Vậy ngươi phá giải thử xem
Ngô Tuấn coi nhẹ hừ một tiếng: - Ta phá trận trước, lại phá phù văn của ngươi
gương mặt xinh đẹp của Phù Linh có chút co lại, không nhịn được nói:
- Ta thấy ngươi chính là không phá giải được!
- Nếu ngươi đã yêu cầu như thế, vậy ta liên thỏa mãn ngươi