Ngô Tuấn lộ vẻ cổ quái dò xét đối phương vài lần, xoay mặt nhìn về phía mấy người Lưu chưởng quỹ:
- Các ngươi từng nghe tên y chưa?
mấy người Lưu chưởng quỹ nhao nhao lắc đầu, Ngô Tuấn có chút đau răng quay lại mặt, nói với Dương Hương Xuyên:
- Dương huynh, đưa tay cho chúng ta xem
Dương Hương Xuyên gật đầu, tiếp lấy đưa tay ra, động tác dừng lại chốc lát, sau đó thu tay về, lắc đầu nói:
- Không được, Tử nói: Không dạy mà giết gọi là ngược, ta không thể xuất thủ đối với các ngươi. Coi nhưữ ngươi ngôn từ khẩn thiết cầu ta giết ngươi, ta cũng không thể ỡm ờ xuất thủ đối với ngươi, nếu ta thật sự làm như vậy...
(*) xuất thủ: đưa tay
Ngô Tuấn không thể nhịn được nữa, hất tay áo lên nói:
- Xiên ra ngoài!
trong một cái chớp mắt tiếp theo, Nguyên Mẫn cùng với Lý Xử nhảy ra, một người cầm một cái nĩa, xiên Dương Hương Xuyên ra ngoài
Ngô Tuấn nhức đầu lắc lắc đầu, đột nhiên một túm tóc rụng ra
Ngô Tuấn vươn tay bắt lấy mấy sợi tóc đứt sửng sốt hai giây, sau đó đột nhiên giật mình tỉnh lại:
- Trời ạ! Hoá ra là một kẻ giả heo ăn thịt hổ! Lý Xử, nhanh đi gọi kẻ lắm lời kia trở về!
không đợi Lý Xử khởi hành, Dương Hương Xuyên bỗng nhiên nhảy vào từ cửa ra vào, tức giận nói: - Là ai lắm lời, làm sao lại bỗng dưng bôi nhọ sự trong sạch của người tal
Ngô Tuấn: "..."
là nhân tài Đông Xưởng cần, về sau nhất định phải đưa đến phục vụ Đông Xưởng!
Dương Hương Xuyên khiến cho tất cả mọi người có mặt bao gồm cả Ngô Tuấn nhìn lầm, bao gồm cả Bán Diện Phật đã trở thành phật đà
Ngô Tuấn hiếu kì dò xét vị nho sinh trước mắt này, như trước vẫn là không nhìn ra tu vi của đối phương, không nhịn được hỏi: - Ngươi là Thánh Cảnh?
Dương Hương Xuyên giống như còn đang không vui vì Ngô Tuấn gọi mình là kẻ lắm lời, hừ một tiếng, ngón cái và ngón trỏ cách nhau ba ly, nói:
- Còn kém một chút như vậy
Ngô Tuấn mừng rỡ nói:
- Vậy thì do ngươi xuất chiến trận đệ nhất sát thủ kial
Dương Hương Xuyên có chút liếc mắt, rất có chút bộ dáng không ai bì nổi:
- Ta chính là vì thế mà tới. Lão ma tiểu sửu, không cần phải nói, chỉ cân có ta Ở... Ngô Tuấn thấy y lại muốn bắt đầu thao thao bất tuyệt, ngắt lời nói:
- Dương huynh, bên kia có thể sẽ phái ra cường giả Thánh Cảnh xuất chiến
Dương Hương Xuyên coi nhẹ hừ một tiếng:
- Thánh Cảnh thì lại như thế nào, trận này của ta cũng không phải so đấu tu vi. Đến thời điểm đó ta sẽ đề nghị, đem Ma Hoàng làm đối tượng ám sát, có thể giết Ma Hoàng là tốt nhất, không giết chết được thì tối đa cũng là thế hoài mọi người tại đây đều sững sờ
Nguyên Mẫn càng là như ban ngày gặp quỷ mở to hai mắt nhìn, nhìn chằm chằm Dương Hương Xuyên phát ra khí tức đồng loại trước mắt, sợ hãi than thở nói:
- Nhân tài! Trời không sinh Dương tiên sinh, Đông Xưởng vạn cổ như đêm dài!
- Chuyện này còn cân ngươi nói, đúng rồi, Đông Xưởng là làm cái gì? Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái, giới thiệu nói:
- Thái giám
nụ cười trên mặt Dương Hương Xuyên lập tức cứng đờ, tiếp theo từ trong tay áo vung ra một cây thước, mặt đen lên đánh về phía Nguyên Mẫn!
hai người một người đuổi một người chạy ra ngoài sân nhỏ, khiến cho người ta buồn cười
lúc này, một đầu Bạch Ưng lượn vòng đáp xuống, hoá ra là tình báo Từ Xương truyền về
Ngô Tuấn mở ra xem, rõ ràng là phía Ma Hoàng bài binh bố trận, nhìn thấy Ma Hoàng tự mình xuất chiến thiên hạ đệ nhất chưởng, đồng thời Họa Thiên cũng gia nhập bên kia, không khỏi hơi nhíu lông mày
- Họa Thiên thế mà chạy tới đầu nhập Ma Hoàng, thật sự là phiên phức, lão Hứa cùng với Ma Hoàng là đối thủ cũ, đối đầu hẳn là có thể bảo mệnh, ai đi đối phó Họa Thiên?
Thần Long trong chén trà nghe được danh tự Họa Thiên, lập tức ló đầu ra ngoài, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ta muốn tự tay làm thịt cái tên tử này, ai cũng chớ giành với tal
Ngô Tuấn giống như cũng không xem trọng gã, thở dài một tiếng, nói:
- Vậy được rồi, đến thời điểm đó coi an toàn là trên hết
kỳ thật nào chỉ là hai trận này, hai hạng trận pháp cùng với phù lục, Ngô Tuấn cảm thấy cũng không nắm chắc lắm
dù sao hai người nghiên cứu ra biện pháp phá giải kết giới truyền tống trận kia, nói là kỳ tài ngút trời cũng không đủ
ngoài ra, còn có một vị Thiên Phong Quân thần bí chẳng biết đi đâu, khiến cho Ngô Tuấn ẩn ẩn có chút lo lắng
lại lần lượt phỏng vấn mấy người, không tiếp tục tìm được nhân tuyển xuất chiến phù hợp, Ngô Tuấn thay đổi tâm tình, mang theo đám người trở vê Nhân Tâm Đường ăn cơm
mới vừa vào cửa, Ngô Tuấn liền phát hiện ra Hiệp Khôi ngồi ngẩn người ở bên giường, thấy bộ dáng y cau mày, ánh mắt đờ đẫn, giống như đang suy nghĩ sự tình gì