Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 467: Dương Hương Xuyên



Chương 467: Dương Hương Xuyên

Chương 467: Dương Hương Xuyên

Tất La kích động nói:

- Bệ hạ, ta đi tranh thiên hạ đệ nhất thương!

Ma Hoàng nhìn một đám thủ hạ chiến ý sôi trào, hài lòng gật đầu:

- Thiên hạ đệ nhất chưởng, cô tự mình xuất chiến

nói xong, lại một lần nữa nhìn về phía Ứng Như Long

Ứng Như Long cười khổ một tiếng:

- Bệ hạ, tại hạ là mưu sĩ, muốn ta so đấu vũ lực với người ta, thật không phải sở trưởng của tại hạ

Ma Hoàng ừ một tiếng, mở miệng hỏi:

- Ứng tiên sinh đối với những kỳ nhân dị sĩ Nhân giới này có bao nhiêu hiểu rõ?

Ứng Như Long có chút thả lỏng một hơi, nói:

- Thiên hạ đệ nhất kiếm, trừ Hiệp Khôi ra không còn có thể là ai khác. Thiên hạ đệ nhất đao, vốn phải là thuộc về xưng hào của Bá Đao, bây giờ Bá Đao đã thành tù nhân của bệ hạ, bọn hắn lại phái người nào xuất chiến, liền không nói chắc được

- Thiên hạ đệ nhất sát thủ Nhân giới, đã chết được ba năm, tại hạ chưa từng nghe nói có người thay thế

- Về phần thiên hạ đệ nhất độc sư, hẳn là Ngô Tuấn không thể nghi ngời

trong đáy mắt Ma Hoàng hiện lên một tia thốn thức:

- Rốt cục cũng sắp gặp được truyền nhân Độc Thánh...

Ứng tiên sinh quan sát sắc mặt của gã, cẩn thận nghiêm túc hỏi:

- Bệ hạ vì sao để ý đối với Độc Thánh như thế?

Ma Hoàng nhìn phương xa, lạnh giọng nói:

- Phật Tổ từng lưu lại ba cái tiên đoán cho cô, trong đó hai cái đã thực hiện, tiên đoán cuối cùng của y, nói cô sẽ thống trị Nhân giới ngàn năm, cuối cùng bị Độc Thánh đánh bại

lúc này, một tiếng cười cởi mở vang lên:

- địch nhân của Ngô Tuấn, chính là bằng hữu của ta, tại hạ bất tài, chuyên tới để tương trợ Ma Hoàng!

- Người nào! Tất La thấy một luồng ánh đỏ từ xa mà đến gần, đâm ra một thương, còn chưa chạm đến bóng người, đầu thương bỗng nhiên quỷ dị lệch ra

ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của gã, một thương đâm Xuyên qua một cây cột trong đại điện!

cùng lúc đó, Họa Thiên đã xuất hiện bên cạnh gã với nụ cười trên môi, vỗ vai gã, tiến đến phía trước người Ma Hoàng hành lễ:

- Cửu hoàng tử Yêu tộc Họa Thiên, bái kiến Ma Hoàng bệ hại

đối với Họa Thiên đột nhiên hiện thân, Ma Hoàng giống như cũng không kinh ngạc, phảng phất như đã sớm phát hiện ra gã, nhàn nhạt quét mắt nhìn gã một cái, nói:

- Ngươi đến tương trợ, không phải là không thể, nhưng nếu như ngươi cố ý thua tỷ thí, cô cũng sẽ không dễ dàng tha thư

Họa Thiên thản nhiên cười:

- Bệ hạ cứ yên tâm đi, ta lần này đến đây chỉ vì một cái mục đích —— thắng Ngô Tuấn một lần!

Ma Hoàng khẽ vuốt cằm, nói:

- Vậy ngươi liền đi tranh thiên hạ đệ nhất đao đi

nụ cười trên mặt Họa Thiên có chút cứng đờ, ánh mắt mang theo một tia khiếp sợ nhìn về hướng Ma Hoàng

gã chưa hề sử dụng qua vũ khí ở trước mặt bất luận kẻ nào, nhưng không nghĩ lần thứ nhất gặp mặt liền bị Ma Hoàng nhìn thấu

xem ra tu vi cùng với nhãn lực của vị Ma Hoàng này, e rằng đã đến một loại cảnh giới khiến cho người ta không thể tưởng tượng!

đao, thương, kiếm, chưởng, trận pháp, phù lục đã có người xuất chiến, còn lại độc sư, sát thủ thì chưa có nhân tuyển thích hợp, Ma Hoàng ban bố lệnh chiêu hiền, tuyển chọn nhân tài hai lĩnh vực này, đồng thời đưa ra một cái điều kiện khiến cho người ta không có cách nào cự tuyệt

trợ giúp người thắng trận đột phá Thánh Cảnh!

tin tức truyền ra, đối mặt với dụ hoặc thành thánh, vô số cao thủ Đông vực cùng với Yêu tộc chạy theo như vịt, nhao nhao đến đây tham gia tuyển chọn

nhất thời, toàn bộ Đông Nam đều sôi trào ở một bên khác, mấy người Ngô Tuấn cũng đang tuyển chọn nhân tuyển tham gia tỷ thí

đối mặt với Thiên Thu Ma Kiếp, cao nhân ẩn thế tam giáo nhao nhao rời núi, nhưng liên tục tuyển chọn mấy ngày, cũng không tìm được người Ngô Tuấn muốn

lúc này, Ngô Tuấn đang uống trà cẩu kỷ, ngồi sau ghế giám khảo, đối mặt với một vị cao thủ vào cửa liền thao thao bất tuyệt trích dẫn kinh điển Nho môn

- Tử nói, người yêu thương người. Lòng nhân từ cách chúng ta rất xa sao? Chúng ta một lòng truy cầu nhân đức, nhân đức tự nhiên là sẽ có chuẩn bị. Chúng ta hẳn là dùng nhân ái cảm hóa Ma tộc, để bọn hẳn cảm thụ thiện ý của chúng ta, cảm hóa bọn hắn thành tồn tại giống như chúng tal

Ngô Tuấn nghe được có chút nhức đầu, lên tiếng đánh gãy đối phương diễn thuyết, nhìn chằm chằm đối phương nói:

- VỊ huynh đài này, ngươi là đến ứng tuyển trận tỷ thí nào?

nho sinh chỉnh ngay ngắn quần áo, nghiêm mặt nói:

- Sát thủI Ngô Tuấn: ...

nhân ái cảm hoá mà ngươi vừa mới nói đâu!

mấy nửa ngày chỉ toàn nghe ngươi nói nhảm!

gương mặt của Ngô Tuấn có chút co quắp hai lần, tức giận nói:

- Tính danh, tuổi tác, tu vi, tuyệt kỹ!

nho sinh chắp tay nói:

- Tại hạ Dương Hương Xuyên, sống uổng năm trăm Xuân Thu, tu vi không thể nói là khó gặp địch thủ, chỉ có thể nói là thiên hạ vô địch!