Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 384: Đồ cổi



Chương 384: Đồ cổi

Chương 384: Đồ cối

Trinh Nguyên Đế vui lên, cười nói:

- Nguyên Kiệt quả thật có thể làm ra việc này, như vậy Nguyên Mẫn thì sao?

- Tam hoàng tử tự nhiên cũng có ưu điểm, y ít nhất... ít nhất...

Ngô Tuấn cau mày một trận, thực sự nghĩ không ra Nguyên Mẫn làm Hoàng Đế sẽ là dạng øì, thử thăm dò nói:

- Ít nhất y còn sống?

Trinh Nguyên Đế: ...

Đây mẹ nó cũng coi như là ưu điểm!

Nhìn bộ dáng im lặng của Trinh Nguyên Đế, Ngô Tuấn chợt linh quang lóe lên, nói:

- Bệ hạ, ngươi đã từng cân nhắc qua Tam công chúa chưa?

Trinh Nguyên Đế nghiêm sắc mặt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Ngô Tuấn:

- Ứng tiên sinh cũng từng đề nghị trẫm như thế

Nhìn bộ dáng chất vất của ông ta, Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái, phàn nàn nói:

- Yên tâm, ta sẽ không thông đồng với y, loại địa phương thư viện kia, ta đời này cũng đều không muốn lại đi

Sắc mặt của Trinh Nguyên Đế hơi dịu, thở dài nói:

- Bên trong sáu đứa con của trẫm, lối làm việc của Xương Bình giống trẫm nhất, chỉ là Nữ Hoàng... Đại Hạ chúng ta từ khi khai quốc đến nay chỉ sinh ra ba vị Nữ Hoàng, mỗi lần bởi vì sự tình các nàng leo lên hoàng vị, đều sẽ nhấc lên mấy trận gió tanh mưa máu

Ngô Tuấn bất đắc dĩ nói:

- Nói một câu khó nghe, Đại Hạ có thể chống nỗi lần Thiên Thu Ma Kiếp này không cũng đều không nhất định, nghĩ nhiều như vậy làm gì

Sắc mặt của Trinh Nguyên Đế cứng đờ, lập tức yên lặng thở dài một tiếng:

- Nói có lý

Nói xong nâng chung trà lên uống một hớp

Nước trà vào miệng, sắc mặt của ông ta bỗng nhiên biến sắc, phốc một ngụm phun ra, trừng mắt lên nói:

- Hiệp Khôi, ngươi cho ta uống cái gì?

Hiệp Khôi kinh ngạc nói:

- Trà này là lá trà ngon, trân tàng của nhạc phụ ta khi còn sống, ta cũng đều không nỡ uống

Trinh Nguyên Đế nghe vậy, khóe mắt lập tức co quắp:

- Lá trà này trẫm nhớ kỹ, chính là tiên hoàng ngự tứ năm đó, cho đến nay, cũng đã gần 82 năm...

Ngô Tuấn lấy làm kinh hãi:

- Đồ cổi

Trinh Nguyên Đế tức giận đến vui lên, mắt nhìn mấy người không đáng tin cậy trong phòng, đứng lên nói:

- Trẫm không chấp nhặt với các ngươi, sự tình hôm nay trẫm xuất cung, đừng có đề cập với bất luận kẻ nào

Tiếng nói rơi xuống đất, chân khí lóe lên, biến mất ở trong phòng

Sau khi đưa mắt nhìn Trinh Nguyên Đế rời đi, Triệu Lam cau mày nói:

- Xương Bình nếu muốn leo lên hoàng vị, e rằng sẽ đứng trước lực cản không nhỏ, Lý Mộ Thiền cũng không biết rõ lên cơn điên gì, đã giao Huyễn Thải Các cho Thái Tử, nhìn như đã hoàn toàn đảo hướng sang Thái Tử. Xương Bình nếu như chỉ có Hám Sơn Quân ủng hộ, e rằng không đủ

Bá Đao phi một tiếng phun cây tấm ra, dùng một tay vân về râu ria, ung dung nói:

- lý Mộ Thiền, lão nhi này không thấy thỏ không thả chim ưng, lão đại khái là để mắt tới long cốt Hoàng Gia

Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên:

- Long cốt? Có phải là long cốt Thần Long?

Bá Đao ngạc nhiên nhìn về phía Ngô Tuấn:

- Ngươi cũng biết rõ long cốt?

Ngô Tuấn khẽ gật đầu: - Trong truyền thuyết Thần Long có bảy đốt long cốt, chính là Thần Long lưu lại vào lúc bảy lần thuế biến, có thể dùng để trị liệu... chứng khó tiêu!

Bá Đao: ...

Sau khi Thân Long biến mất, long cốt liên trở thành chí bảo mà vô số người tha thiết ước mơ

Bởi vì long cốt chẳng những có thể đề thăng công lực, còn có công dụng kéo dài tuổi thọ

Ngô Tuấn đối với long cốt cũng vô cùng cảm thấy hứng thú, cảm thấy thứ đồ vật này vẫn là giao cho loại đại phu chuyên nghiệp như mình sử dụng, mới có thể tạo phúc cho thương sinh tốt hơn

Ừm, tối thiểu có thể trị mấy ngàn người bệnh mắc chứng khó tiêu, bên trong « Y Kinh » có viết rõ ràng, dùng để đề thăng công lực thật sự là quá mức phung phí của trời

Nghĩ như vậy, Ngô Tuấn cưỡi lên con lừa, mặc quan phục đã lâu không động tới, đi vê phía Đông Xưởng, chuẩn bị nhận tiền lương đã bị trì hoãn vài tháng

Không bao lâu, Ngô Tuấn thông suốt không trở ngại đi vào Đông Xưởng, ngay sau đó, một trận tiếng đàn du dương chui vào trong lỗ tai

Ngô Tuấn không nghĩ tới bên trong Đông Xưởng cũng có người biết đánh đàn, khẽ di một tiếng, lần theo thanh âm đi tới hậu hoa viên

Trong thời tiết hoa mùa xuân nở rộ, thanh niên mặc trường bào màu xanh nhạt có chút nhằm hai mắt, khuôn mặt an tường khảy một khúc Tiêu Tương vần vũ, bươm bướm trong bụi hoa nhẹ nhàng bay múa, phảng phất như say mê ở bên trong giai điệu phiêu miểu

Ngô Tuấn còn là lần đầu tiên nhìn thấy loại trạng thái này của Nguyên Mẫn, kinh ngạc ngắt lời nói:

- Ngươi còn biết gảy đàn?

Nguyên Mẫn dùng hai tay đè lại dây đàn, tiếng đàn im bặt mà dừng, thản nhiên nói:

- Ngươi quên rồi sao, ta học cả ba nhà Nho Phật Đạo, cầm nghệ thế nhưng là khoá học bắt buộc ở Nho môn

Trong khi nói đã trở về bộ dáng ngày thường

Ngô Tuấn giật khóe miệng một cái, phàn nàn nói:

- Loại phong cách này mới đúng chứ, không có việc gì giả trang thâm trầm cái gì