Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 383: Tiệc tôm hùm



Chương 3883: Tiệc tôm hùm

Chương 383: Tiệc tôm hùm

Lưu chưởng quỹ có chút lắc đầu, mở lòng bàn tay ra để lộ Ma Châu lộ, nói:

- Thứ đồ vật là đồ chơi gì?

Thanh âm của Tâm Ma vang lên, nói:

- Đây là Tu La Ma Châu, không nghĩ tới gã đã sớm chết, thật sự làm cho người ta bất ngờ

Huyết Ma thở dài một tiếng:

- Ba Đại Ma Vương Ma Giới năm đó, bây giờ chết thì chết, bị bắt bị bắt, chỉ còn một mình a có hi vọng trở mình làm Thái Tử Một sợi nguyên thần của Ma Hoàng, áp lực mang tới cho bọn người Ngô Tuấn là không thể đo lường

Lưu chưởng quỹ cũng ý thức được sự lợi hại của Thiên Thu Ma Kiếp, nói là đi tìm mấy vị cố nhân thương nghị, tạm thời rời khỏi đội ngũ

Ngay cả Ma Hoàng cũng đều tự mình giáng lâm nhân gian, đại quân ma giới tiếp cận đã là lửa sém lông mày, sự tình đã không phải là mấy người Ngô Tuấn có thể xử lý, lập tức phái ra Gà Quay truyền thư, sau đó lập tức lên đường hồi kinh Một đường không nói chuyện, trải qua hai tháng lặn lội đường xa, mấy người rốt cục cũng về tới Kinh Thành

Ngô Tuấn cùng với Tân Nguyệt Nhi cột chặt hai con Cự Lang, sóng vai đi vào cửa chính Tần Phủ

Ngô Tuấn còn chưa lên tiếng, chóp mũi của Tần Nguyệt Nhi chợt run lên, ánh mắt tỏa sáng nói:

- Mùi tôm hùm...

Ngay sau đó, giọng nói vui về của Triệu Lam vang lên trong phòng bếp đang đóng chặt: - Thừa dịp con gái còn chưa có trở lại, chúng ta mau ăn mấy con tôm hùm này đi!

Tân Nguyệt Nhi: "..."

Nhìn khuôn mặt đờ đẫn của Tần Nguyệt Nhi, Ngô Tuấn đồng tình vỗ vỗ bả vai nàng, đẩy cửa đi vào:

- Buông mấy con tôm hùm kia ra, để ta xử lý!

Triệu Lam nhìn thấy Ngô Tuấn đẩy cửa tiến vào, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, lập tức u oán nhìn về phía con gái, nói:

- Trở về thật không đúng lúc...

Ngô Tuấn xoay mặt nhìn về phía con tôm hùm trên trám cân trên thớt, kinh hỉ nói:

- Vẫn còn sống!

Nói xong, rút ra Thanh Sương kiếm phía sau, sau một vài nhát kiếm, phân tách tôm hùm, tiến lên bắt đầu xử lý

Sau nửa canh giờ, một bữa tiệc tôm hùm được bày ra trên bàn, một đám người ăn như gió cuốn mây trôi

Vào thời điểm đang mãi mê tranh đoạt tôm hùm, đột nhiên, Hiệp Khôi xoay mặt nhìn về phía ngoài cửa

Một đạo thân ảnh khôi ngô trống rỗng xuất hiện ở trong viện, đi về phía cửa với nụ cười trên môi

Hiệp Khôi ánh mắt sáng lên, đứng dậy ôm quyên nói:

- Bệ hại

Trinh Nguyên Đế cười khoát tay chặn lại:

- Đều là người của mình, không cần đa lễ

Hiệp Khôi khẽ gật đầu, nói:

- Bệ hạ tới rất đúng lúc, ngồi xuống cùng ăn cơm chứ?

Trinh Nguyên Đế nhìn thoáng qua trên bàn, trên mặt lộ ra thần sắc dở khóc dở cười: - Ngươi đây là muốn mời ta ăn đĩa?

Hiệp Khôi cúi đầu xem xét, phát hiện ra trên bàn thế mà chỉ còn lại vỏ tôm, ngay cả một chút canh cuối cùng cũng đều bị Tống Thái dùng bánh bao quẹt hết

Hiệp Khôi giật khóe mặt một cái, đi đến một bên, lấy ra một hộp lá trà, pha một chén nước trà cho Trinh Nguyên Đế, hỏi:

- Bệ hạ hôm nay làm sao xuất hành một mình?

Trinh Nguyên Đế bưng chén trà, thở dài nói:

- Tin tức liên quan đến Ma Giới quá ít, khiến cho trẫm ăn ngủ không yên, biết được Ngô Tuấn hôm nay hồi kinh, liền đến đây hỏi một chút

Ngô Tuấn giống như làm ảo thuật, ở trong ánh mắt kinh ngạc đến ngây người của Triệu Lam trút ra một tô mì từ trong đầu tôm, vừa ăn vừa nói:

- Vị Ma Hoàng kia rất lợi hại, phi thường lợi hại, căn cứ theo phỏng đoán của ta... Phật Tổ chủ động viên tịch, chính là vì đi tìm biện pháp đối kháng với đối phương

Tiếng nói rơi xuống đất, sắc mặt của Trinh Nguyên Đế cùng với Hiệp Khôi trở nên vô cùng ngưng trọng, hai người trầm mặc không nói, trong phòng chỉ còn lại tiếng Ngô Tuấn hút mì sợi

Một lát sau, Trinh Nguyên Đế cười khổ nói với Bá Đao:

- Ông bạn già, xem ra lần này, bộ xương già của chúng ta này cũng phải góp đi vào

Bá Đao xỉa răng nói:

- Binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, dù sao ta cũng sống đủ rồi

Trinh Nguyên Đế khẽ gật đầu, lập tức bắt đầu lo buồn, thở dài nói:

- Trẫm chết ngược lại cũng không thành vấn đề, chỉ sợ xã tắc này không có ai nắm giữ... mấy đứa nhỉ tử kia của trẫm, àiI

Nói xong, Trinh Nguyên Đế dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn về phía Ngô Tuấn:

- Ngạn Tổ, ngươi thấy mấy đứa nhỉ tử kia của trẫm như thế nào?

Ngô Tuấn phốc một tiếng phun sợi mì ra, ho khan hai tiếng, sau khi xoắn xuýt một lát, nói:

- Thái Tử tính tình đôn hậu, hẳn là một vị vua nhân từ, chỉ chẳng qua Thái Tử có chút mềm yếu, e rằng sẽ bị những thế gia kia lừa dối đầu óc choáng váng

Trinh Nguyên Đế rất tán thành khẽ gật đầu, tiếp tục hỏi:

- Vậy Nhị hoàng tử thì sao?

- Nhị hoàng tử sát phạt quả đoán, đám đại thần cũng không dám lừa gã quá đáng

Ngô Tuấn nhớ lại tính cách của Nhị hoàng tử, lắc đầu nói:

- Nhưng Nhị hoàng tử nếu như làm Hoàng Đế, e rằng sẽ giết cho trên triêu đình máu chảy thành sông