- Nghe đồn Kiếm Thánh vì cầu kiếm đạo đỉnh phong, một kiếm đâm về thương thiên, cuối cùng bị thiên khiển mà chết, không nghĩ tới y thế mà táng thân tại nơi này, xem ra lời đồn cũng không thể tin
- Ừm...
Ngô Tuấn đáp lại lời cảm khái của Hiệp Khôi, thả ra tông khí kiểm tra ở trên thi thể Kiếm Thánh, nửa ngày sau, lộ ra vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Kinh mạch toàn thân vỡ vụn, sinh cơ đoạn tuyệt, người giết Kiếm Thánh cũng không khỏi quá kinh khủng
- Bá phụ, ta có chút hoài nghỉ... y là bị Đạo Tổ giết chết
Hiệp Khôi giật mình nhìn về phía Ngô Tuấn:
- Ngươi tại sao lại có loại phỏng đoán kinh người này?
Ngô Tuấn nói:
- Bá phụ ngươi thử nghĩ một chút xem, nếu như Kiếm Thánh cũng bị mê mẩn tâm trí giống như Đặng Cửu Tích vừa rồi, Đạo Tổ có thể thanh lý môn hộ hay không?
Hiệp Khôi nghĩ nghĩ, gật đầu nói:
- Tám thành là vậy
Ngô Tuấn cảm khái nói:
- Như vậy đúng rồi, trận pháp mê vụ ngoài núi cùng với huyễn trận trên hành lang, ngoại trừ Đạo Tổ, trên đời cơ hồ không có người thứ hai có thể bố trí ra. Ta nghĩ Kiếm Thánh là bị mê hoặc tâm trí, cuối cùng bị Đạo Tổ giết chết, mà phong ấn bên trong cỗ quan tài nhỏ kia, chính là kẻ cầm đầu mê hoặc Kiếm Thánh
- Như thế mà nói, chúng ta dường như đã xông ra đại họa
Hiệp Khôi nói, ánh mắt nhìn về phía cỗ quan tài nhỏ bên cạnh kia, bên trong ánh mắt tràn đầy sầu lo
Ngay cả Kiếm Thánh cũng đều có thể mê hoặc, huống chỉ là những người khác, bây giờ trận pháp bên ngoài đại điện đã bị phá, nếu không thể xử lý thích đáng cỗ quan tài này, e rằng sẽ ủ thành hoạ lớn ngập trời
Vào thời điểm Hiệp Khôi phát sầu, Ngô Tuấn đã ôm thi thể Kiếm Thánh ra, đi vào trong quan tài bắt đầu lục lọi
Hiệp Khôi lộ ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc hỏi:
- Ngươi đang làm gì? Ngô Tuấn nói:
- Tìm bảo vật Đạo Tổ lưu lại, Kiếm Thánh thế nhưng là đồ đệ bảo bối của ông ta, làm sao cũng phải chừa chút đồ vật chôn cùng chứ? Cửa ra vào cũng đều có Tạo Hóa Ngọc Điệp, trong quan tài không có khả năng không có đồ vật
Đang nói, Ngô Tuấn đột nhiên mò được chỗ lồi lên, xốc vải vàng lên, một quyển sách lụa xuất hiện ở trước mắt
Phía trên sách lụa:
- Quyển tám
Hai chữ to thình lình lọt vào trong tầm mắt, lập tức khiến cho hai mắt Ngô Tuấn tỏa sáng:
- Tìm được rồi, Ê Thiên Chi Đạo )_ quyển tám!
Thân thể Hiệp Khôi run lên, con ngươi lóe sáng lên một luông quang mang không thể tưởng tượng nổi:
- Theo ta được biết, Ý Thiên Chi Đạo chỉ có bảy quyển, ba quyển bị Đạo Tôn đoạt được, còn lại bốn quyển tản mát ở các phái Đạo Môn, mà quyển tám này: Hẳn là tác phẩm sau cùng Đạo Tổ để lại!
Ngô Tuấn lật nhìn sách lụa, vừa nói: - Trên quyển sách này ghi lại đều là phong cấm chỉ thuật... Ô? Làm sao còn có thuật pháp phong cấm Ma Tộc?
Lúc này, trong quan tài bên cạnh vang lên tiếng rống bi phẫn của Tâm Ma:
- Đó là y bắt ta nghiên cứu ra được! Lão bất tử khốn kiếp kia, một chút nhân tính cũng đều không có!
Ngô Tuấn bị đối phương làm cho giật nảy mình, nhét sách vào trong ngực, xoay mặt nhìn vê phía quan tài nhỏ, có chút không hiểu hỏi:
- Ngươi làm sao lại lên tiếng, không giả chết nữa?
Trong thanh âm của Tâm Ma tràn đầy phiên muộn:
- Dù sao cũng đều bị các ngươi đoán được, ta còn giả vờ cái gì?
Bởi vì cách phong ấn của Đạo Tổ, gã không có cách nào trực tiếp điều khiển Hiệp Khôi, về phần Ngô Tuấn
Trên người Ngô Tuấn có một loại khí tức khiến cho gã cảm thấy nguy hiểm, vào thời điểm tại Kinh Thành, một sợi ý thức gã phân ra kia thiếu chút nữa bị Ngô Tuấn dung hợp vào trong ý thức Diêm Quân Nếu như tiến vào trong cơ thể Ngô Tuấn, gã căn bản không có cách nào dự báo sẽ phát sinh chuyện gì
- Chúng ta làm giao dịch đi
Sau khi trâm mặc một phen, Tâm Ma lên tiếng một lần nữa, dùng một loại thanh âm tràn ngập dụ hoặc nói:
- Ma Hoàng tân nhiệm Ma Giới đã để mắt tới thế giới của các ngươi, không lâu sau liền sẽ xâm lấn quy mô lớn, các ngươi có thể thả ta lại Ma Giới, chúng ta cùng nhau đối phó với vị Ma Hoàng này
- Làm trao đổi, ta có thể hứa hẹn, vĩnh viễn không dùng lực lượng của ta điều khiển người thế giới này
- Đừng nghe hẳn, Tâm Ma âm hiểm xảo trá, nói giống như đánh rắm vậy! Vẫn là hợp tác với ta đi, Huyết Ma ta tại Ma Giới là có tiếng giữ chữ tín!
Trên người Ngô Tuấn phát ra một thanh âm vội vàng, Ngô Tuấn sững sờ, xuất ra một cái bình nhỏ từ túi bách bảo, đổ Huyết Ma bên trong vào trong lòng bàn tay, kinh ngạc nói:
- Hai người các ngươi nhận biết?
Huyết Ma cười lạnh nói: - Nào chỉ là nhận biết, năm đó gã nói là phụ ta ta, giúp ta tranh đoạt vị trí Ma Hoàng, kết quả gã lại lâm trận phản chiến, cùng với Tu La cùng nhau vây công ta