Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 341: Kiếm Thánh



Chương 341: Kiếm Thánh

Chương 341: Kiếm Thánh

Đặng Cửu Tích lộ vẻ mờ mịt nói:

- Ta... ta vừa rồi làm sao?

Tiếng nói chưa rơi xuống đất, một vị cao thủ Đạo Môn bóp chỉ quyết, một luồng ánh sáng xanh bắn ra từ đầu ngón tay, bỗng nhiên đánh về phía quan tài!

Trong mắt Hiệp Khôi phẳng phất như thoáng hiện kiếm ảnh, hai đạo kiếm khí phân biệt bắn ra từ trong mắt, một đạo kiếm khí đánh tan ánh sáng xanh, một đạo kiếm khí khác đồng thời xuyên thấu bả vai cao thủ Đạo Môn

Ngay sau đó, người cùng nhau đến đây lần lượt tiến lên, muốn hủy hoại quan tài, Hiệp Khôi ngăn ở trước quan tài, lấy một địch nhiều, chặn hết thảy người xâm phạm ở ngoài ba trượng

Nhìn đám người giống như nổi điên, Hiệp Khôi lộ vẻ hoang mang ngăn chặn thế tiến công của bọn họ, vừa hô:

- Hiên chất, ngươi hạ độc đối với bọn hắn?

- Hả?

Ngô Tuấn bị Hiệp Khôi chất vấn, lập tức kịp phản ứng, bất mãn hô:

- Ta đâu có rảnh như vậy! Bọn hắn giống như là trúng huyễn thuật, bá phụ ngươi đánh bất tỉnh bọn hắn trước đi!

- Ừml

Hiệp Khôi đáp ứng một tiếng, ánh mắt bỗng nhiên run lên, trên người bắn ra một trận mưa kiếm, khiến cho mọi người ở đây tránh cũng không thể tránh, hạt mưa tràn vào trong cơ thể đám người

Trong nháy mắt, còn đứng ở trong toàn bộ đại điện, liên chỉ còn lại Hiệp Khôi cùng với Ngô Tuấn, còn có Diêm Quân cùng với Vượng Tài tránh sau lưng Ngô Tuấn

Ngô Tuấn cùng với Hiệp Khôi liếc nhau, tiếp đó xoay người lại, nhìn về phía Diêm Quân cùng với Vượng Tài phía sau mình

Vượng Tài run lấy bẩy cái đuôi, nhìn trái nhìn phải, thấy Tân Nguyệt Nhi cũng đều ngất đi, giống như nhận mệnh nhắm hai mắt lại, dùng sức đập đầu xuống đất, tự làm cho mình hôn mê bất tỉnh

Diêm Quân giựt giựt mí mắt, mắt nhìn Vượng Tài thè lưỡi nằm rạp trên mặt đất, cảm giác bản thân là không làm được sự tình đáng sợ như thế, cay đẳng ngấng mặt lên, nói với Ngô Tuấn:

- Sư phụ, ngươi ra tay nhẹ một chút...

- Được rồi!

Ngô Tuấn gật đầu một cái, đâm một châm vào trán Diêm Quân, Diêm Quân tiếp theo thân thể mềm nhũn, tê liệt ngã xuống trên mặt đất

Sau khi khép lại hai mí mắt đang mở to của Diêm Quân, Ngô Tuấn đánh giá đại điện một lần nữa, tiếp đó lại lấy ra kính lúp, bắt đầu cẩn thận nghiên cứu cỗ quan tài nhỏ kia Nửa ngày sau, Ngô Tuấn lộ vẻ cổ quái nói với Hiệp Khôi:

- Bá phụ, trong toàn bộ đại điện đều không có huyễn trận, hơn nữa trên cỗ quan tài lớn này giống như không có bị hạ phong ấn, bằng không chúng ta mở ra nhìn?

Hiệp Khôi quét mắt đám người hôn mê trên mặt đất, nói:

- Nơi này có chút cổ quái, ngươi có nắm chắc không?

Ngô Tuấn gật đầu một cái:

- Ta có tám thành nắm chắc trên quan tài lớn không có phong ấn, hơn nữa, ta trước khi đến đã sớm chuẩn bị vạn toàn cho việc mở quan tài!

Hiệp Khôi nghe vậy nhẹ nhàng thở ra:

- Thời khắc mấu chốt, vẫn là hiền chất ngươi đáng tin cậy

Ngô Tuấn tự tin cười một tiếng, tiếp đó đi đến góc tường thắp một ngọn nến, xoay mặt nói:

- Bá phụ, nến không có tắt, có thể mở quan tài!

Hiệp Khôi giựt giựt khóe mắt:

- Đây chính là chuẩn bị vạn toàn ngươi nói? Hiền chất, ta có thể thu hồi lời khen vừa rồi không...

Ngô Tuấn bất mãn nói:

- Bá phụ, thường nói người thắp nến quỷ thổi đèn, chỉ cần ngọn nến không tắt, liền chứng minh chủ nhân mộ cho phép mở quan tài, bên trong bốn đại danh trứ viết rõ ràng!

Hiệp Khôi lộ vẻ hoài nghi nói:

- Cái gì bốn đại danh trứ, ta làm sao chưa hề chưa nghe nói qua?

Ngô Tuấn bừng tỉnh đại ngộ vỗ ót một cái:

- Ồ, ta còn chưa có viết xong đây! Hiệp Khôi: ...

Một tiếng vỡ vụn vang lên, quan tài ngọc thạch bị Hiệp Khôi một kiếm bổ ra

Ngô Tuấn trốn ở một bên, nhìn Hiệp Khôi nâng tấm ván quan tài được cắt nhẫn, để lộ một thi thể được bọc trong tấm vải màu vàng

Hiệp Khôi cẩn thận vén tấm vải màu vàng lên, bỗng nhiên phát ra một tiếng khẽ kêu:

- Ô, người này giống như không phải Đạo TổiI

Ngô Tuấn bước tới, nhìn về phía người trong quan. tài, người trước mắt này nhìn khoảng chừng bốn năm mươi tuổi, mặt vuông, lông mày rậm và đôi mắt to, tướng mạo bình thường, lộ vẻ mặt ôn hòa nằm trong quan tài

Ngô Tuấn nhấc tay đối phương nhìn một hồi, khẽ nhíu mày nói:

- Người này xác thực không phải Đạo Tổ, lòng bàn tay đầy vết chai, tương tự như bàn tay của bá phụ, căn bản là nông dân làm việc đồng án đã lâu

Hiệp Khôi lộ ra thần sắc bất thiện nhìn về phía Ngô Tuấn, trâm giọng nói: - Hiên chất, ngươi liên không nghĩ tới, vết chai là do luyện kiếm tạo ra?

Ngô Tuấn khẽ giật mình, vội vàng sửa lời nói:

- Khục, bá phụ nói rất đúng, ta liếc mắt liền nhìn ra đối phương là cao thủ sử dụng kiếm!

Hiệp Khôi liếc nhìn Ngô Tuấn bằng hai tròng mắt trắng, tiếp đó vươn lòng bàn tay đặt trên trán đối phương, nhắm mắt lại cảm giác một phen, thở dài thổn thức, từ từ mở mắt nói:

- Y là Kiếm Thánh, ta trước đó từng giao phong với kiếm ý của y, tuyệt đối sẽ không tính sai