Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 339: Phá trận



Chương 339: Phá trận

Chương 339: Phá trận

Nói xong chợt phát hiện ra trên cổ có dây thừng quấn quanh, thân thể hơi chấn động một chút, làm đứt dây thừng

Ngô Tuấn vội ho một tiếng, hỏi:

- Bá phụ, bên trong là tình huống gì?

Hiệp Khôi ngồi dậy, nói:

- Vừa rồi ta tiến vào đường hầm, liền gặp một vị đạo nhân cầm bảo kiếm trong tay, giao đấu một phen với đối phương, thu hoạch rất nhiều Lúc này, Đặng Cửu Tích cũng thanh tỉnh lại, lắc đầu nói:

- Không đúng, bên trong rõ ràng là một vị cao thủ dùng chỉ pháp

Ngô Tuấn như có điều suy nghĩ, hỏi Từ Xương:

- Từ lão bản, ngươi am hiểu công pháp gì?

Từ Xương nói:

- Chưởng pháp, sư phụ ta là lão nhân quyền chưởng song tuyệt trong núi, ta học chính là chưởng pháp

Ngô Tuấn khẽ gật đầu, nói:

- Ngươi đi vào thử một chút, xem thử có gặp được một vị cao thủ chưởng pháp hay không

Từ Xương gật đầu một cái, cất bước đi vào đường hầm, vừa cất bước bước đầu tiên, thân thể mới đi vào một nửa, liền cứng ngắc ngay tại chỗ

Một lát sau, Ngô Tuấn cầm bả vai y kéo lại, Từ Xương đột nhiên hoàn hồn, phấn khích nói:

- Quả thật là cao thủ chưởng pháp!

Ngô Tuấn nghiệm chứng phỏng đoán trong lòng, hai mắt hiếu kì nhìn chằm chằm dò xét đường hầm này, vừa nói: - Huyễn trận này vừa thực vừa ảo, vết khắc phía trên vách tường, hẳn là ảnh thần chi thuật thoát thai từ Đạo Môn, ghi khắc võ đạo ý chí của cao thủ võ đạo

- Cửa ải này đại khái là chuyên môn chuẩn bị đối với võ đạo cao thủ, chỉ cần học qua công phu, liên sẽ gặp được môn công pháp tự mình am hiểu nhất kia, chỉ có chiến thắng ý chí cao thủ võ đạo trên vách tường, mới có thể thông qua đường hầm này

Hiệp Khôi nghe vậy liên tục gật đầu:

- Võ đạo ý chí ta gặp phải, hẳn là đến từ Kiếm Thánh, ngoại trừ y, ta nghĩ không ra còn có ai có thể mười kiếm thẳng ta

Xương Bình Công Chúa nghe vậy, không khỏi cau mày nói:

- Đông đảo cao thủ, thậm chí ngay cả võ đạo ý chí của Kiếm Thánh đều có, như thế mà nói, chúng ta chẳng phải là ngay cả đường hầm này cũng đều không qua được?

Ngô Tuấn nói:

- Huyễn trận này vẫn có thể phá, chẳng qua hơi có chút đáng tiếc, dù sao nơi này cũng là địa phương luyện công thăng cấp tuyệt hảo... bằng không mỗi người đi vào tu luyện mấy lần trước?

Hiệp Khôi tán đồng khẽ gật đầu:

- Chủ ý này không tệ

Nói xong, lại một lần nữa đi vào bên trong đường hầm, sau khi đi ra mười lầm bước, đứng lại tại chỗ

Đám người thấy thế, bắt đầu thay phiên đi vào đường hầm, giao phong cùng với võ đạo ý chí của cao nhân tiên bối

Phần lớn thua trận một lần, liên không có cách nào tiến thêm

Hiệp Khôi vào lần thứ năm tiến vào đường hầm, đứng ở địa phương hai mươi lãm bước, sau khi bị lôi ra ngoài, bóp cổ tay thở dài nói:

- Ta cũng đã đến cực hạn, trừ phi ta có thể đột phá Thánh Cảnh, nếu không là không đánh bại Kiếm Thánh

Ngô Tuấn quét mắt nhìn đám người, nói:

- Không còn ai muốn thử, vậy ta liên đi vào phá trận

Tân Nguyệt Nhi có chút không yên lòng khuyên nhủ:

- Không phá được trận cũng không sao, dù sao cũng không có ai tiến vào được, cùng lắm thì chờ sau khi nghĩ ra biện pháp chúng ta lại trở lại

Trên người Ngô Tuấn dâng lên một trận Phật quang, trong nháy mắt khiến cho mình biến thành một người tí hon màu vàng, mỉm cười nói:

- Yên tâm, ta có bí thuật Phạn Thiên chuyên môn nghiên cứu ra để khắc chế công pháp Phật Môn, trừ phi bên trong ghi khắc ý chí Phật Tổ, nếu không ta có một trăm phần trăm tự tin có thể thắng!

Nói xong, Ngô Tuấn cất bước đi vào bên trong đường hầm Bước đầu tiên phóng ra, không có bất cứ chuyện gì phát sinh, Ngô Tuấn kinh ngạc nhìn hai bên một chút, sau đó cẩn thận nghiêm túc bước ra bước thứ hai

Sau đó là bước thứ ba, bước thứ tư, bước thứ năm

Một đường đi đến cuối cùng đường hầm, khảo nghiệm trong tưởng tượng từ đầu đến cuối đều chưa từng xuất hiện, khiến cho Ngô Tuấn sửng sốt một trận

Sau khi sửng sốt một lát, Ngô Tuấn bỗng nhiên nghĩ đến một loại khả năng, dùng sức giậm chân một cái, giận dữ nói: - Các ngươi xem thường ai thết Ta thế nhưng là thiên tài tu hành ngàn năm bất thế, hết thảy đều đi ra cho ta...

- Ta muốn đánh mười người! ! |

Nghe tiếng rống bi phẫn của Ngô Tuấn, Hiệp Khôi không nhịn được bật cười, mắt nhìn Ngô Tuấn nắm chắc song quyền ở cuối cùng đường hầm, chậc chậc nói:

- Thật sự là không nghĩ tới, hoá ra không luyện công cũng là có chỗ tốt

Một lát sau, Ngô Tuấn hủy đi tất cả vết cắt trên tường, đi ra với biểu lộ giận dữ:

- Trận pháp đã hủy đi, các ngươi thử một chút

Hiệp Khôi nín cười, vỗ vỗ bả vai Ngô Tuấn giống như an ủi, sau đó cất bước đi vào hang động, một đường thông suốt thông qua được đường hầm, xoay người hô đối với đám người phía ngoài:

- Được rồi

Rất nhanh, một đoàn người lần lượt thông qua đường hầm, đi qua một chỗ rẽ, tới bên trong một đại điện rộng rãi