Ngô Tuấn đi đến trước gõ vách đá mấy lần, nghe hồi âm thanh thúy, biểu lộ dần dần trở nên cổ quái:
- Đây dường như là Trấn Long Thạch trong truyền thuyết, theo lão Hứa nói, Trấn Long Thạch này chính là Tiên Thạch thần tiên dùng để trấn áp Thần Long. Nơi này đến tột cùng là mộ Đạo Tổ hay là mộ Thần Long?
Hiệp Khôi nói:
- Các ngươi tránh ra một chút, ta thử một chút! Nói xong, đưa tay đặt lên chuôi kiếm, một cỗ kiếm ý giương cung mà không phát nặng nề dần dần ngưng thực
Tranh một tiếng, tiếng kiếm reo bỗng nhiên vang lên, một cỗ kiếm khí màu trắng đột nhiên bắn ra, trong chớp mắt đâm vào phía trên Trấn Long Thạch
Trấn Long Thạch phảng phất như bọt biển hút nước, trong chốc lát liền hấp thu cỗ kiếm khí kia hầu như không còn!
Hiệp Khôi sửng sốt một cái, kinh ngạc nói:
- Tảng đá này... thế mà có thể hấp thu kiếm khí? Ngô Tuấn mở túi bách bảo ra, lấy ra đao khắc dùng để điêu khắc, nói:
- Nếu như truyền thuyết là có thật, nó thế nhưng là ngay cả Thần Long cũng đều có thể trấn áp, có thể hấp thu kiếm khí cũng rất bình thường, vẫn là giao cho ta đi
Đặng Cửu Tích hoài nghỉ nói:
- Ngay cả Thiên Kiếm của Hiệp Khôi cũng đều không phá nổi vách đá này, đao khắc này của ngươi...
Lời còn chưa dứt, Ngô Tuấn chém một đao xuống, Trấn Long Thạch bị tước đi một đoạn, trong nháy mắt khiến cho lời còn chưa nói xong của Đặng Cửu Tích kẹt ở trong cổ họng, không thể tưởng tượng nổi trợn to mắtl
- Thanh đao khắc này của ngươi... lấy được từ chỗ nào? I
Ngô Tuấn nói:
- Đây chính là một thanh đao khắc phổ thông, ta tự làm. Ta khi còn bé từng đi theo lão Hứa học điêu khắc, lão nói vật liệu đá tuyệt đỉnh nhất, bản thân là có sinh mệnh, chỉ cân thuận theo tâm ý của nó, điêu khắc nó thành bộ dáng nó nên có, liền sẽ đạt được nó tán thành, lúc điêu khắc cũng càng thêm thuận buồm xuôi gió
Ngô Tuấn nói xong không lên tiếng nữa, hết sức chuyên chú hạ từng đao từng đao, theo vụn đá không ngừng rơi xuống, cửa hang đột nhiên mở ra, để lộ ra một hành lang hẹp rộng ba thước
Ngô Tuấn vẫn không nhận ra điều này, chuyên tâm điêu khắc Trấn Long Thạch, rất nhanh, một con sao biển mặc áo ngực xuất hiện ở trước mắt mọi người!
Đặng Cửu Tích gương mặt co lại co lại nhìn con sao biển trước mắt, không nhịn được phàn nàn nói:
- Gạt người đi, những gì hắn vừa mới đều là gạt người! Tảng đá nào sẽ muốn biến thành bộ dáng quỷ quái này chứ!
- Còn có trả lại Tạo Hóa Ngọc Điệp cho ta, túi bách bảo của ngươi căn bản chứa không nổi, hơn phân nửa đều lộ ở bên ngoài!
Dịch chuyển con sao biển ra khỏi cửa hang, một đường hầm tối tăm hoàn chỉnh bại lộ ở trước mắt mọi người
Trong núi đá được đào ra một lối đi thẳng tắp, trên vách đá bóng loáng, hiện đầy vết khắc sâu cạn dài ngắn không đồng nhất, giống như bên trong đã từng trải qua một phen đại chiến kịch liệt
- Ô, đạo vết kiếm này...
Hiệp Khôi ánh mắt sáng tỏ nhìn chằm chằm vết kiếm trên vách đá, đi vào bên trong đường hầm
Sau khi đi mười bước, Hiệp Khôi chợt dẫm chân xuống, phảng phất như nhận trở ngại, ngừng lại tại chỗ
- Bá phụ, sao thế?
Ngô Tuấn la lên một tiếng, Hiệp Khôi lại không có chút phản ứng nào, khiến cho trong lòng Ngô Tuấn bịt kín một tầng mây đen, nói với Đặng Cửu Tích:
- Đặng đại hiệp, ngươi đi vào thử một chút
Đặng Cửu Tích lộ ra sắc mặt ngưng trọng gật đầu, thận trọng bước vào trong đường hầm
Sau khi phóng ra bước thứ hai, trên người Đặng Cửu Tích bỗng nhiên dâng lên một cỗ chân khí bá đạo, điểm một chỉ vê phía vách đá
Thân hình lập tức hướng về phía trước, sau khi phóng ra bước thứ ba, giống như Hiệp Khôi, thân thể cứng ngắc đứng ở tại chỗ
Xương Bình Công Chúa thấy thế hít vào một hơi thật sâu:
- Bên trong đến tột cùng có đồ vật gì, làm sao lại tà môn như thất
Ngô Tuấn cau mày đánh giá vết khắc trên vách tường, có chút không xác định nói:
Ngô Tuấn gật đầu một cái, móc ra một sợi dây thừng buộc thành vòng chụp, sau khi quãng hai vòng, tỉnh chuẩn tròng vào cổ Hiệp Khôi, quay người lại về phía sau, cất bước kéo mạnh
Một lát sau, Hiệp Khôi hấp hối bị lôi ra khỏi cửa hang, Ngô Tuấn bước tới sờ mạch trên cổ y, lộ vẻ mặt về u sầu nói:
- Huyễn thuật này không đơn giản, lại có thể tạo thành tổn thương chân thực đối với thân thể, nếu như chậm một chút nữa, bá phụ có khả năng liền không còn thở
Xương Bình Công Chúa nhìn chằm chằm dây thừng trên cổ Hiệp Khôi, lộ ra biểu lộ phức tạp nói:
- Ngươi nói xem có loại khả năng này hay không, Hiệp Khôi là bị dây thừng siết đến không thở nổi...
Lúc này, Hiệp Khôi bỗng nhiên mở mắt, hai đạo kiếm khí bắn ra từ trong mắt, mặt mũi tràn đầy kinh hỉ nói:
- Kiếm pháp thật là lợi hại, tuyệt đối là Đạo Tổ không sail