Trong miệng Tân Nguyệt Nhi chất đầy thịt dê, mồm miệng không rõ nói:
- m, quỳ dê này là Đặng Cửu Tích bắt được ở bên cạnh Đông Hải
- Đặng Cửu Tích trở về rồi?
Hiệp Khôi sững sờ, trong mắt lập tức sáng lên một vòng tỉnh quang sắc bén doạ người, thanh âm run nhè nhẹ nói:
- Đặng Cửu Tích từ khi ra ngoài tìm kiếm tung tích của Đạo Tổ, đến bây giờ đã bặt vô âm tín vài chục năm, y trở về vào thời điểm này, chẳng lẽ là đã tìm được tung tích của Đạo Tổ?
Tân Nguyệt Nhi ừ một tiếng, tiếp tục nói:
- Đặng Cửu Tích ở trên Bàn Long Sơn phụ cận Đông Hải tìm được một cái lãng mộ, căn cứ theo phán đoán của y, lăng mộ đó đại khái chính là của Đạo Tổ. Y lần này trở về, chính là muốn triều đình phái người đi giúp y cùng nhau thăm dò lãng mộ, nhìn xem Đạo Tổ có lưu lại di bảo gì hay không
Kiếm ý trên người Hiệp Khôi bỗng nhiên tăng vọt, âm vang hữu lực nói:
- Di vật Đạo Tổ, không thể rơi vào trong tay hạng giá áo túi cơm
Ngô Tuấn hiếu kì nhìn về phía Hiệp Khôi, không hiểu được vì sao y để ý đối với Đạo Tổ như vậy
Bá Đao hừ lạnh một tiếng, nói:
- Kiếm Thánh là đồ đệ Đạo Tổ, có thể dạy một tên tiểu tử ngốc chăn dê thành Kiếm Thánh, có thể thấy được kiếm thuật của Đạo Tổ thần kỳ đến cỡ nào, y đây là nhớ thương kiếm phổ của người ta
- Chẳng qua vật báu trân bảo, từ trước đến nay là người có duyên có được, không có phúc vận thâm hậu, cầm cũng là tai hoạ. Huống chi, lăng mộ kia cũng chưa chắc đã chính là thật, là cạm bẫy người khác cố ý bày ra cũng khó nói...
Bá Đao nói xong, giống như hồi tưởng lại trải qua đau đớn bị Họa Thiên tính toán thê thảm năm đó, tay cầm đũa có chút run rẩy
Hiệp Khôi nghe vậy khẽ gật đầu:
- Sự phụ nói có lý, chẳng qua ta vẫn phải đi xem một chút, nếu không ta sẽ không hết hi vọng. Việc này ngày mai bàn lại, ăn trước đã... làm sao hết rồi
Hiệp Khôi trợn mắt hốc mồm nhìn về phía bên người, phát hiện ra một chậu thịt lớn đã không cánh mà bay, ngay cả thịt băm cũng đều không còn!
Xoay mặt nhìn về phía mấy chậu lớn khác, tất cả cũng đều sạch sẽ thấy đáy, chỉ thừa một cây U Minh Ma Dụ phấn lẻ loi trơ trọi trên mép nồi, bị Tần Nguyệt Nhi tay mắt lanh lẹ kẹp lấy, hút một ngụm vào trong miệng Mọi người ăn no đều có một đêm ngon giấc, ngoại trừ Hiệp Khôi, cũng không phải đói, mà là tin tức Đạo Tổ khiến cho y hưng phấn ngủ không được, ngồi một mình trong sân trau dồi kiếm ý cả đêm
Kiếm ý ngút trời cả đêm, người có chút tu vi trong toàn bộ Kinh Thành đều có thể cảm nhận được cỗ kiếm ý hưng phấn kia, làm cho trong lòng Cao thượng thư hốt hoảng, còn tưởng rằng Hiệp Khôi lại muốn tới hủy nhà mới của mình
Trời vừa sáng, Hiệp Khôi liền tiến vào Hoàng Cung, đến lúc xế trưa, mới mang theo Xương Bình Công Chúa trở về
Gặp Ngô Tuấn, Xương Bình đưa thánh chỉ trong tay tới, trên mặt nở nụ cười nói:
- Lần này đi thăm dò lăng mộ thần bí, do ta dẫn đội, ngươi được Phụ hoàng chiêu mộ làm y sư đồng hành!
Ngô Tuấn cầm qua thánh chỉ nhìn lướt qua, thấy phía trên ghi rõ ràng giá cả, dược liệu quý hiếm ban thưởng, không khỏi nghi ngờ nhìn Xương Bình:
- Đạo thánh chỉ này làm sao cổ quái như vậy, không giống như là Phụ hoàng của ngươi viết, sẽ không phải là ngươi giả truyền thánh chỉ đó chứ?
- Coi như thông minh, có thể nhìn ra đạo thánh chỉ này có vấn đề. Chẳng qua ta cũng không phải là giả truyền thánh chỉ, đạo thánh chỉ này là hàng thật giá thật, do bản cung tự mình mô phỏng viết, đương nhiên không giống khẩu khí của Phụ hoàng
Ngô Tuấn bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nhìn về phía Hiệp Khôi:
- Bá phụ, ngươi cũng đi sao? Hiệp Khôi mỉm cười nói:
- Đương nhiên, ta thế nhưng là đi tìm bệ hạ chủ động xin đi, làm sao có thể thiếu ta
Ngô Tuấn thở phào một hơi, nói:
- Ta còn chưa có đi qua Đông vực, coi như đi du lịch đi, các ngươi hãy thu xếp đồ đạc đi, chúng ta ngày mai lên đường
Hiệp Khôi khẽ gật đầu:
- Đông vực là địa bàn của Từ gia, lại gần Đông Hải, thường có hải yêu cự thú ẩn hiện, lần này chúng ta mạo muội tiến đến, còn không biết sẽ gặp được tình huống gì, tốt nhất nên chuẩn bị đầy đủ một chút
Ngô Tuấn ừ một tiếng, trở về trong phòng, bắt đầu thu xếp đồ đạc
Ngày hôm sau, Xương Bình Công Chúa đúng hẹn đi tới nhà Hiệp Khôi
Nhìn Ngô Tuấn mang xong nồi lỉnh kỉnh, giống như dọn nhà, liên lập tức bị chọc cười:
- Ngươi mang đồ vật lộn xộn øì vậy, chúng ta là đi tìm bảo, không phải đi dạo chơi ngoại thành, còn có ngươi đeo cái quỷ gì trên cổ vậy? Ngô Tuấn câm dây chuyền trên cổ, nói:
- Đây là Mạc Kim phù cần thiết để trộm mộ, chế tác từ móng vuốt Tê Tê, có thể trừ tà, là đồ cổ thời kỳ Thượng Cổ, Tào Thừa tướng tự mình ban phát, ở chỗ ta còn có một cái, bán cho người giá tiện nghi mười lượng bạc, bên trên còn có chữ ký của Tào Thừa tướng