Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 327:



Chương 327: Quỳ dê

Chương 327: Quỳ dê

Hỏa Linh lên tiếng kinh hô:

- Hiệp Khôi!

Thân thể Giác Ma Vương run lên, híp mắt nhìn về phía Diêm Quân:

- Ngay cả Hiệp Khôi cũng đều mang đến, còn nói ngươi không có đầu hàng địch!

Diêm Quân: "..."

Mẹ nó, lần này là thật sự có miệng cũng nói không rõ

Nhìn Diêm Quân trầm mặc không nói, Giác Ma Vương hóa thành một cỗ gió tanh, cuốn lên bọn người Hỏa Linh, trong chớp mắt liền biến mất ở trong miếu

Ngay sau đó, thân ảnh Hiệp Khôi xuất hiện ở trong miếu, buông tay đặt Ngô Tuấn ở trên mặt đất

Ngô Tuấn xoa xoa bờ vai đau nhức bị Hiệp Khôi nắm lấy của mình, lộ vẻ khẩn trương nhìn về phía Diêm Quân:

- Ngươi đứa nhỏ này, muốn ăn hoa quả cũng đừng đến miếu Thổ Địa trộm, còn may giác quan của bá phụ nhạy cảm, bằng không ngươi hôm nay nhất định phải chết!

- Đa tạ Hiệp Khôi cứu giúp Diêm Quân lộ ra ánh mắt phức tạp nhìn về phía Hiệp Khôi nói lời cảm tạ, đi theo hướng Ngô Tuấn nói:

- Sư phụ, chúng ta trở về đi

Ngô Tuấn lắc đầu, nói:

- Không vội, còn có sự kiện muốn làm

Nói xong, Ngô Tuấn đi mấy bước đến trước bệ đá tượng thần Thổ Địa, đưa tay phải ra dán ở trên bệ đá:

- Nơi này cất giấu một cỗ ma khí to lớn, giữ lại là sẽ gây họa, nhìn sư phụ hoà tan nói

Thân thể Diêm Quân run lên, hoảng sợ trừng mắt:

- Sự phụ, ngươi còn có thể hòa tan ma khí?

Ngô Tuấn mặt mũi tràn đầy kiêu ngạo nhìn về phía Diêm Quân, cổ vũ nói:

- Đương nhiên, tông khí của vi sư đã luyện đến đăng phong tạo cực, chỉ cân ngươi về sau tu luyện thật tốt, sớm muộn có một ngày cũng có thể đạt tới cảnh giới như vi sư!

Diêm Quân phảng phất như nhận khích lệ, vừa gật đầu, vừa chảy ra hai hàng nước mắt vui mừng khôn xiết Ta mẹ nó không có việc gì học nó làm gì, dùng để tự sát saol

Vào thời điểm về trong nhà, Diêm Quân phảng phất như mất hồn, ngồi một mình ở trong sân nhỏ, thẫn thờ cả một buổi chiều

Ma khí tu luyện nhiều năm mất ráo, bản thân trở thành phản đồ, Ma Giới là không dám trở về

Tâm Ma mặc dù còn ở trong thân thể của gã, lại một mực giả chết không nói lời nào, muốn tìm đối phương hỗ trợ nghĩ kế cũng đều làm không được, lần này xem như triệt để ngã ngựa

Vào thời điểm lòng tràn đầy tuyệt vọng không biết nên làm như thế nào cho phải, cửa ra vào bỗng nhiên vang lên tiếng động lớn, hoá ra là Tần Nguyệt Nhi đang kéo một xe thịt trở về nhà

Nhìn thấy bộ dạng này của Diêm Quân, Tân Nguyệt Nhi buông xe kéo ra, ân cân đi đến trước hỏi:

- A Vĩ ngươi sao thế, gặp phải khó khăn gì sao?

Diêm Quân lo lắng ngẩng mặt, nhìn thấy bộ dạng quan tâm của Tân Nguyệt Nhi, trong lòng không khỏi có chút cảm động, khẽ lắc đầu, ra hiệu bản thân không có việc gì

Tân Nguyệt Nhi thở dài, an ủi:

- Kỳ thật khi còn bé gặp được một chút khó khăn cũng không sao, khi còn bé ăn nhiều một chút khổ, đợi đến sau khi lớn lên, khi lớn lên có lẽ ... sẽ thích chịu khổ?

Diêm Quân: ...

Ai mẹ nó sẽ thích chịu khổ, đây con mẹ nó là sự tình có thể làm quen saol

Hơn nữa đây căn bản không phải vấn đề khẩu vịl

Diêm Quân bị Tân Nguyệt Nhi an ủi dở khóc dở cười, toàn bộ suy nghĩ đều lộn xộn

Vào thời điểm Diêm Quân rối rắm, Ngô Tuấn bưng U Minh Ma Dụ phấn làm đã làm xong đi ra, giải thích:

- Đừng đoán bậy, A Vĩ là gặp Ma Tộc tại miếu Thổ Địa, bị bọn hắn dọa sợ. Ồ? Xe thịt này của ngươi là lấy được từ đâu?

Tân Nguyệt Nhi ô một tiếng, nói:

- Nha môn có mấy người bắt yêu về kinh ăn tết, thuận tiện cũng mang theo yêu thú chém giết trở vê, ta được phân một nửa quỳ dê Ngô Tuấn con mắt tỏa sáng đi đến trước, duỗi tay véo thịt dê, sợ hãi nói:

- Thịt dê thật mềm, có thể dùng để nấu lẩu cùng với nướng!

Đang nói, Ngô Tuấn cảm giác ngón tay đụng phải đồ vật gì đó, cúi đầu xem xét, hoá ra là Diễm Quân đưa dao phay vào trong tay mình

Ngô Tuấn lúc này vui lên, nhìn Diêm Quân con mắt sáng lên, không nhịn được trêu chọc nói:

- Ngươi không sao à?

Diêm Quân lộ ra biểu lộ kiên định gật đầu một cái:

- Không có việc gì là nồi lẩu không giải quyết được, những lời này ta là nghe sư tỷ nói!

Lúc này gã đã nghĩ thông suốt, dù sao Ma Giới là không trở về được, đi theo bên người Ngô Tuấn, tối thiểu còn có thể ăn nhờ ở đậu, có thể hỗn một ngày liền là một ngày đi!

Cùng lúc đó, Ngô Tuấn quét mắt nhìn mấy người đi ra khỏi phòng của mình, thấy mấy người đều nuốt nước bọt, lộ ra bộ dáng bộ thèm nhỏ dãi, cười nói:

- Vậy liên ăn cơm đi! Không bao lâu, Ngô Tuấn cắt thịt dê thành phiến mỏng, dựng lên đống lửa cùng với nồi lớn ở bên trong sân nhỏ, hầm xương thành nước lẩu, một nhóm người quây quần xung quanh một nồi lẩu

Bá Đao lần đầu tiên ăn lẩu, ăn đến mồ hôi nhễ nhại, vừa nhai thịt dê nướng trong miệng, vừa thổi đầu lưỡi cay xè:

- Phù phù... đã rất lâu không án thịt quỳ dê, quỳ dê dường như là yêu thú đặc hữu Đông vực, giống như còn có thể thả thiểm điện, vô cùng khó bắt...