Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 286: Lý Mộ Hàn



Chương 286: Lý Mộ Hàn

Chương 286: Lý Mộ Hàn

- Đây là thứ đồ vật gì!

Ở bên trong vẻ mặt sợ hãi của Mộng Linh, tông khí cấp tốc ăn mòn sương đen, ngược lại là bao vây cả người nàng lại

Trong hiện thực, Ngô Tuấn duy trì tư thế hạ châm run lên bần bật, bỗng nhiên thanh tỉnh lại

Mắt nhìn Xương Bình nhắm mắt nằm trên ghế ngủ trước người, hắn thở phào một hơi, đưa tay rút kim châm ở trên trán nàng ra Xương Bình khẽ run mí mắt, chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Ngô Tuấn đang cười trước mặt, mệt mỏi yếu ớt hỏi:

- Ta hiện tại thế nào?

Ngô Tuấn duỗi tay ra, lộ ra Mộng Linh bị tông khí bao trùm trong lòng bàn tay, nở nụ cười nói:

- Chúc mừng ngươi, là con gái!

Xương Bình: ”...'

Sau một lúc lặng ngắt như tờ, Xương Bình dở khóc dở cười nhìn Ngô Tuấn, tràn đầy bất đắc dĩ nói:

- Đừng có đùa kiểu này chứ... Ngô Tuấn nhún nhún vai, nói:

- Tiểu chút chít gọi là Mộng Linh này, giống như có thể thôn phệ giấc mộng làm lớn mạnh chính mình, hiện tại đã bị ta lấy ra. Ngươi nằm mơ mấy ngày liên, tâm thần có chút bị hao tổn, tĩnh dưỡng thêm mấy ngày liên không sao

Xương Bình lòng vẫn còn sợ hãi nhìn Mộng Linh trong lòng bàn tay Ngô Tuấn, tiếp đó có chút ngoài ý muốn nhìn về phía Ngô Tuấn:

- Thật sự hiếm thấy, lần này ngươi thế mà không có bắt ta uống thuốc... Ngô Tuấn nghe nàng nhắc nhở, bừng tỉnh đại ngộ vỗ đầu, nhấc bút viết lên trên giấy:

- Ngươi không nói ta suýt nữa quên mất

Xương Bình thấy thế, hận không thể tát mình một cái, hối hận bản thân không nên nhiều lời như vậy

Lúc này, Ngô Tuấn đã viết xong phương thuốc, đưa tới trước mặt của nàng, lộ vẻ hiền lành cười nói:

- Phí xem bệnh liên không thu ngươi, phương thuốc cho xin hai trắm lượng bạc! Xương Bình giương mắt xem xét phương thuốc, không khỏi sững sờ ngay tại chỗ: "..."

Uống nhiều nước nóng?

Chỉ như vậy mà dám đòi hai trăm lượng? Mở hắc điếm cũng không có kiếm nhiều bằng ngươi!

Ngô Tuấn nhìn chằm chằm Mộng Linh trong tay hơn nửa ngày, phát hiện ra nàng mặc dù có hình người, nhưng cấu tạo thân thể lại cùng loại với Viêm Ma, đều là Tinh Linh trời sinh

Chỉ chẳng qua Viêm Ma là đản sinh ở bên trong Thiên Hỏa, lực lượng đến từ Thiên Hỏa, mà lực lượng bản nguyên của Mộng Linh lại là ma khí

Đánh giá Mộng Linh, Ngô Tuấn lộ vẻ sợ hãi thán phục nói:

- Thế giới rộng lớn không thiếu cái lạ, ma khí này giống như không sai biệt lắm với nguyên khí thiên địa, có thể thông qua công pháp tu hành khác biệt, biến hóa ra đặc tính khác biệt. Như thế xem ra, ma trong thiên hạ, cũng không chỉ có Mộng Linh cùng với thứ được ghi chép bên trong Y Kinh kia...

Xương Bình lộ ra thần tình nghiêm túc nói: - Có thể làm cho nàng mở miệng không?

Ngô Tuấn lắc đầu, nói:

- Tiểu gia hỏa này rất xảo trá, khó đảm bảo sẽ không lừa gạt chúng ta. Ngươi gần đây có đi đến địa phương đặc thù nào, hoặc là từng tiếp xúc với người đặc biệt nào không, nói nghe một chút, có thể tìm được chút manh mối

Xương Bình nhớ lại nói:

- Gần đây ta một mực ở trong thư phòng Đông Xưởng, mà nói vê người đặc biệt... thân y Lý Mộ Hàn Hồi Xuân Đường? Mấy ngày trước đây ta đi tìm y bốc vài đơn thuóc, sau khi đến đó xem bệnh, cùng ngày, ta liền bắt đầu nằm mơ, có lẽ là y giở trò quỷ?

- Thần y Lý Mộ Hàn nổi danh cùng với Hoàng Tĩnh kia?

Ngô Tuấn nghe vậy, sắc mặt trở nên bất thiện, việc kinh doanh của y vắng vẻ như vậy, hai người Hoàng Tĩnh cùng với Lý Mộ Hàn chiếm hơn phân nửa nguyên nhân

Hai người một người xem bệnh cho quyền quý, một người xem bệnh cho bình dân, cơ hồ không lưu cho người ta đường sống! Ngô Tuấn nhìn Xương Bình một cái thật sâu, ngữ trọng tâm trường khuyên nhủ:

- Bị bệnh không cần đừng đi xem bệnh lung tung, ngươi thấy đấy, xem bệnh ra bệnh khác. Về sau tìm người xem bệnh, vẫn là phải tìm loại đại phu tuổi trẻ tài cao, y thuật tinh xảo, anh tuấn tiêu sái, phong độ nhẹ nhàng, đồng thời hiểu rõ kial

Xương Bình: "...”

Cũng là bởi vì hiểu rõ, mới không dám tới tìm ngươi xem bệnh đấy

Ngô Tuấn lắc tay phải một cái, hút Mộng Linh vào trong khí hải, đứng lên nói:

- Lý Mộ Hàn đúng không, ta đi gấp VÌ

Xương Bình nói:

- Ta đi cùng với ngươi]

Ngô Tuấn khoát tay nói:

- Không, ngươi ở lại giúp ta trông tiệm, nếu thật sự là y giở trò quỷ, cũng tránh để cho y có phòng bị!

Xương Bình khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn Ngô Tuấn đi ra cửa

Khoảng cách giữa Nhân Tâm Đường của Ngô Tuấn và Hồi Xuân Đường không xa, ở giữa cách mấy con phố, sau ba lần rẽ, một phần tư canh giờ liền đi tới cửa ra vào Hồi Xuân Đường

So với Nhân Tâm Đường trước cửa quạnh quẽ, sinh ý của Hồi Xuân Đường tốt hơn rất nhiều, lượng người đến khám bệnh gần như tràn ra ngoài đại đường, ngay cả đại phu cũng có bốn năm người

Ngô Tuấn hâm mộ nhìn cảnh tượng bên trong, cảm thấy mình phải quảng cáo, mời chào thêm vài đại phu tới mới được