Nhìn Ngô Tuấn bận rộn ở bên trong y quán, Xương Bình bỗng nhiên nhận ra có gì đó không đúng, lộ vẻ kinh hoảng tiến lên đè xuống tay Ngô Tuấn:
- Chờ đã, ngươi không có phát hiện ra cái gì không đúng sao?
Thân thể của Ngô Tuấn run lên, bỗng nhiên thanh tỉnh lại, kinh ngạc nói:
- Thật sự có chút vấn đề, ta làm sao lại chỉ bảo bệnh nhân uống nước nóng, chuyện này rất không thích hợp! hai má của Xương Bình khẽ co giật, nói:
- Không, ý của ta là, y quán của ngươi căn bản không thể có nhiều bệnh nhân như vậy!
- Hử? Ngươi đây là có ý gì?
Ngô Tuấn bất mãn trừng mắt nhìn Xương Bình, lập tức khẽ nhíu mày trầm mặc, sắc mặt dần dần trở nên ngưng trọng
Sau một hồi lâu, Ngô Tuấn đột nhiên giơ tay lên, há miệng cắn ngón tay mình, nói:
- Tuyệt đối không đau nhức, xem ra ta là tiến vào trong giấc mộng của ngươi? Ma khí này khác với những gì được ghi lại trong Y Kinh...
Xương Bình nhíu mày nói:
- Ma khí cái gì?
Ngô Tuấn giải thích:
- Chính là loại đồ vật khiến cho ngươi nằm mơ này, bên trong Y Kinh có ghi chép về nó. Ma khí có thể khiến cho người ta trở nên lục thân không nhận, trở thành ma đầu chỉ biết giết chóc, cũng có thể gọi là nhập ma. Chẳng qua ma khí trong cơ thể ngươi, giống như là có thể thông qua giấc mộng, cải biến tiềm thức của người ta? Nói đến đây, Ngô Tuấn hít vào một ngụm khí lạnh:
- Vừa rồi nguy hiểm thật, ta suýt nữa liền bị nó biến thành lang băm chỉ biết bảo bệnh nhân uống nhiều nước nóng!
Ngô Tuấn thì là đánh giá xung quanh, phát hiện ra mặc dù cách bài trí ở đây có phần giống với y quán của hắn, nhưng vẫn có những điểm khác biệt nhỏ, hẳn là căn cứ vào ký ức của Xương Bình bố trí ra, không thể làm được giống như đúc
Lục tung mọi ngóc ngách, từ đầu đến cuối cũng không tìm thấy tia ma khí kia giấu ở nơi nào, Ngô Tuấn chau mày nói:
- Không nên chứ, theo lý thuyết ma khí hẳn là ở ngay chỗ này mới đúng, nếu không nó sẽ không có cách nào điều khiển giấc mơ của ngươi...
Xương Bình nhìn dáng vẻ phát sầu của Ngô Tuấn, an ủi:
- Không tìm thấy cũng không sao, chờ ta tỉnh mộng, ngươi đại khái liền có thể đi ra từ nơi này. Hôm nay hiếm khi thanh nhàn, không bằng ngươi đánh cờ với ta?
Ngô Tuấn quay sang, nhìn về phía Xương Bình khuôn mặt tươi cười sáng rỡ, lộ ra ánh mắt kiên định nói:
- Như vậy sao được, ta thế nhưng là đang chữa bệnh cho ngươi! Ngươi yên tâm, ta vô luận như thế nào cũng sẽ chữa khỏi cho ngươi!
Nói xong, Ngô Tuấn cẩn thận nhớ lại, hẳn là kim châm tiếp xúc với ma khí trong cơ thể Xương Bình, cho nên mới kéo cả ý thức của hắn vào trong giấc mộng
Như vậy, thân thể của hắn cũng hẳn là tương liên cùng với ma khí mới đúng!
Không sai, ma khí khẳng định đã tác động ở trên người hắn, bằng không hắn cũng sẽ không nói mãi phương thuốc "uống nhiều nước nóng"!
Như thế mà nói, ý thức của mình hẳn là bị ma khí bọc lại, thân ở bên trong ma khí, cho nên mới không nhìn thấy ma khí?
Nghĩ tới đây, Ngô Tuấn hai mắt sáng lên, thử điều động tông khí trong cơ thể, vọt thẳng vê phía ý thức
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, tấm ván gỗ phía trên đầu phát ra tiếng xèo xèo, bị ăn mòn ra một lỗ hổng lớn, lộ ra khoảng không tối đen như mực
Ngay sau đó, một tiếng hét thảm đột ngột vang lên, Xương Bình cùng với y quán lập tức biến mất
Chỉ còn lại một mình Ngô Tuấn, đứng ở bên trong một mảnh thế giới đen như mực
Ở trước mắt Ngô Tuấn, xuất hiện một tiểu nữ hài có kích thước bằng bàn tay, run lẩy bẩy nhìn Ngô Tuấn, lộ ra bộ dáng không biết làm sao
Ngô Tuấn cảnh giác dò xét tiểu nữ hài trước mặt, hỏi:
- Ngươi là ai?
Tiểu nữ hài rụt rè sợ hãi nói:
- Ta tên là Mộng Linh, đừng có giết ta...
Ngô Tuấn truy hỏi:
- Giấc mộng của Xương Bình là ngươi làm ra?
Trong đôi mắt to ngây thơ của tiểu nữ hài tràn đầy bối rối, nước mắt chảy dài, lắc đầu liên tục nói:
- Ta không biết rõ, ta cái gì cũng không biết rõ, ta bị mắc kẹt ở đây và không thể thoát ra, ngươi có thể mang ta ra ngoài không?
Ngô Tuấn thở dài một tiếng, đưa tay về phía tiểu nữ hài tội nghiệp:
- Ta sẽ mang ngươi ra ngoài
Mộng Linh lập tức nín khóc mỉm cười, vươn tay ra ôm một ngón tay của Ngô Tuấn, ngẩng mặt, ánh mắt trở nên vô cùng gian trá:
- Làm đồ ăn, giấc mộng của ngươi ngon hơn Xương Bình rất nhiều!
Trong khi nói chuyện, trên người Mộng Linh bỗng nhiên bộc phát ra một làn sương đen, lao thẳng về phía Ngô Tuấn
Cùng lúc đó, trên tay Ngô Tuấn cũng bộc phát ra một cỗ tông khí, nhanh chóng bao vây lại làn sương đen đối phương phát ra