Chuyến đi đến Bắc Vực lần này, Ngô Tuấn thu hoạch tương đối khá, điều duy nhất khiến cho hắn tiếc nuối, chính là vị Lôi Nguyên Thiên Tôn Hạo Thiên bộ kia lấy thân thể không khoẻ làm lý do, không hề đi ra nghênh đón, Ngô Tuấn liên tục biểu thị muốn đi xem bệnh cho ông ta, đều bị Cơ Trường Phong hàm hồ chối từ
Không bao lâu, mấy người đi tới trước cửa đại viện một hộ vọng tộc, xuống ngựa gõ cửa lớn
Trên tấm bảng cửa có viết hai chữ lớn "Lưu gia", một lão quản gia ra ngoài cửa nghênh đón, mắt nhìn mấy người Ngô Tuấn, nhíu mày hỏi: "Mấy vị quý khách là đến tìm lão gia nhà chúng ta?"
Ngô Tuấn cười nói: "Chúng ta là người buôn bán thuốc đi ngang qua, thấy sắc trời đã muộn, muốn tá túc một đêm, lão quản gia ngươi đi hỏi chủ nhân có thể tạo điều kiện hay không.”
"Mấy vị chờ một lát, tiểu lão nhân sẽ đi vào thông bẩm." Lão quản gia gật đầu cười, quay người đi vào
Không bao lâu, một vị viên ngoại trung niên dáng vóc cao gầy ra đón, nhìn thấy Nhị hoàng tử cùng với Lý Xử, con mắt bỗng nhiên sáng lên, trên mặt nở nụ cười chào hỏi: "Mấy vị quý khách đại giá quang lâm, tha thứ cho tại hạ không có tiếp đón từ xal”
Ngô Tuấn cười đỡ lấy vị Lưu viên ngoại này, lần lượt giới thiệu bốn người bên cạnh cho ông ta
"Hai người này là bảo tiêu của ta, Nguyên Kiệt, Lý Xử, bên cạnh là nha hoàn của ta Nguyệt nhi, U Lan, về phần tại hạ... tại hạ là là danh y Giang Nam, truyền nhân Y Thánh, diệu thủ thần y do Hoàng Đế bệ hạ ngự tứ, đại phu ngự dụng do người bắt yêu chỉ định—— Ngô Ngạn Tổ Kim Hoa Huyện là ta!”
Lưu viên ngoại bị một chuỗi dài tên tuổi của Ngô Tuấn chấn trụ, nghẹn họng nhìn trân trối nói: "Hoá ra là Ngô đại phu, kính đã lâu kính đã lâu! Mau mau đi vào, uống chén rượu nhạt!"
Ngô Tuấn gật đầu, dắt lừa Chiêu Tài đi vào đại viện, nhìn về phía trước, trong đại sảnh lộng lẫy đường hoàng, đồ cổ thư hoạ đầy đủ mọi thứ, cái bàn dùng gỗ lê hoàng hoa chế tạo, xem xét chính là nhà giàu sang
Không bao lâu, thịt rượu mang lên, Lưu viên ngoại than thở bưng chén rượu lên, nói: "Vốn dĩ gặp nhau là duyên, vô luận như thế nào cũng nên giữ các vị dừng chân một đêm. Nhưng không dối gạt các vị quý khách, ngay vào đêm trước, trong nhà của ta lại đột nhiên gặp phải chuyện khó, thật sự không thể để các vị khách quý nghỉ ngơi ở đây."
Ngô Tuấn cười lớn một tiếng: "Lưu viên ngoại không cần phát sầu, ngươi có gì việc khó có gì cứ nói, sau khi nghe xong... chúng ta liền lập tức đi, tuyệt đối không để cho Lưu viên ngoại có nửa khắc khó xử!"
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
"Chuyện này...
Lưu viên ngoại trợn mắt hốc mồm nhìn vê phía Ngô Tuấn, không nghĩ tới hắn cư nhiên ra bài không theo sáo lộ như thế, không khỏi có chút nghẹn lời
Vốn dĩ ông ta là nhìn trúng tu vi của Nhị hoàng tử cùng với Lý Xử, muốn hai người bọn họ hỗ trợ, nhưng vị Ngô đại phu này cự tuyệt cũng không khỏi quá quả quyết đi, căn bản cũng không cho ông ta cơ hội mở miệng!
Ngô Tuấn cười mỉm liếc xéo Lưu viên ngoại, nói: "Xem ra sự tình Lưu viên ngoại gặp phải quả nhiên rất khó xử lý, cũng khó nói ra miệng, đã như vậy, vậy liên không cần nói!"
Lưu viên ngoại gượng cười hai tiếng, mặt dạn mày dày tiếp tục nói: "Ngô đại phu người sảng khoái nói chuyện sảng khoái, tại hạ cũng liền không để ý. Thực không dám giấu giếm, nhà tại hạ bị tặc vương Tây Bắc để mắt tới, hơn nữa tặc vương kia đã liên tục hai ngày đêm tới nhà của ta thăm dò đường."
"Chư vị quý khách tu vi cao tuyệt, có thể trợ tại hạ đuổi đi tặc vương, vượt qua lần cửa ải khó này hay không!”
"Tặc vương Tây Bắc?"
Ngô Tuấn dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn về phía mấy người, Tân Nguyệt Nhi vừa gặm đùi gà, vừa giải thích: "Tặc vương Tây Bắc là đại yêu phát triển tại vùng Tây Bắc, rất thích thu thập kỳ trân dị bảo, Ngọc Long Hũ của Dương Quan Thái Thú, Phật Quang Khải của Thạch Nam Tướng Quân, tất cả đều là bị gã đánh cắp, nha môn người bắt yêu đã từng vây quét qua gã mấy lần, nhưng tất cả đều không công mà lui."
Ngô Tuấn ồ một tiếng, tiếp đó khả hứng thú nhìn về phía Lưu viên ngoại: "Lưu viên ngoại, kỳ trân dị bảo trong tay ngươi là cái gì?"
Lưu viên ngoại cười khổ một tiếng, nói: "Ta ước gì ta biết, mặc dù trong nhà của ta hơi có chút tiền, nhưng kỳ trân dị bảo thật đúng là không có. Nếu như có thể sớm biết rõ gã muốn cái gì, ta đã sớm đặt đồ vật ở ngoài cửa mặc cho gã lấy đi, tránh cho cả ngày lo lắng hãi hùng."
Ngô Tuấn nghe vậy càng thêm hiếu kì, trầm ngâm một trận, nói: "Lưu viên ngoại, chúng ta có thể giúp ngươi đuổi gã tặc vương kia đi, chẳng qua trước đó, có thể hay không mang chúng ta đi tàng bảo khố nhà ngươi xem một chút, chúng ta cũng tiện làm chuẩn bị tính nhắm vào."
Lưu viên ngoại cười gật đầu: "Đây là chuyện đương nhiên, chư vị tạm dùng cơm trước, chờ một chút ta liền dẫn các ngươi đi qual"