"Hử?" Ngô Tuấn suýt nữa ngã xuống từ trên lưng lừa, hai má giật giật quay đầu lại nhìn, buồn bực nói: "Mục thống lĩnh, ngươi muốn tạo phản thì cứ việc, không cần kéo ta xuống nước đúng không?”
Mục Hùng Sơn nhướng mày, vừa định giải thích, bỗng nhiên linh quang lóe lên, ngậm miệng lại
Ý của Ngô đại phu là... để cho mình đi làm thịt vương trước, đợi sau khi hoàn toàn khống chế Trường Sinh thiên bộ, thế cục bình ổn xuống, lại lập hắn thành tân vương?
Nhìn Ngô Tuấn trợn trắng mắt, Mục Hùng Sơn cảm thấy mình đã lĩnh ngộ được ý tứ của Ngô Tuấn, trịnh trọng gật đầu một cái, nói: "Ta hiểu rồi, Ngô đại phu, ta nhất định sẽ không kéo ngươi xuống nước!"
"Hiểu rồi thì tốt, Kinh Thành còn có bệnh nhân chờ ta trở về trị liệu đây, về sau lúc rảnh rỗi lại đến Bắc Vực gặp ngươi."
Ngô Tuấn thấy Mục Hùng Sơn không có tiếp tục dây dưa, trong lòng thở phào một hơi Xem ra Trường Sinh thiên bộ là không thể đi, bằng không gây ra nhiễu loạn, chỉ sợ lại phải do mình đến cõng nồi
Đi một chuyến đến Tây Vực, chính mình liền biến thành ma đầu, nếu như chuyến đi đến Bắc Vực lần này tái xuất nhiễu loạn, làm không cẩn thận ngay cả Thiên Thu Ma Kiếp cái gì cũng đều muốn vu oan ở trên đầu hắn!
Vào thời điểm Ngô Tuấn chửi bậy trong lòng, U Lan lộ vẻ cổ quái quét đi quét lại khuôn mặt của hai người, luôn cảm thấy hai người bọn hắn đã đạt thành ý kiến nhất trí, giống như cũng không nhất trí, khẽ lắc đầu, không còn suy nghĩ sâu nữa, ngược lại nói: "Ta muốn đi Trung Nguyên tìm kiếm manh mối Phật Tổ để lại, vừa vặn cùng đường với các ngươi. `
Ngô Tuấn sau khi nghe xong, tựa như nghĩ tới điều gì, nói: "À, ta chợt nhớ tới Liên Hoa Tự có một vị Kim Thiềm tiểu hòa thượng, tự xưng là đại đệ tử chuyển thế của Phật Tổ, ngươi có thể đi tìm y hỏi một chút."
U Lan hai mắt tỏa sáng: "Kim Thiêm, đã hơn hai nghìn năm không có gặp y, năm đó ta còn hỏi thăm y làm như thế nào để biến thành người!"
Ngô Tuấn lộ vẻ thốn thức nói: "Ài, đám người Thú Huyết Tông kia, hao tổn tâm cơ muốn biến thành dã thú cường đại. Ngươi một đầu Khổng Tước, lại trăm phương ngàn kế muốn biến thành người, ngẫm lại thật sự là quá hoang đường."
Nói xong, ánh mắt của Ngô Tuấn đột nhiên sáng lên, nói: "U Lan cô nương, ở chỗ ta có mấy quyển bí tịch, có thể khiến cho ngươi nhanh chóng biến thành người, một bản chỉ cần mười lượng bạc, tăng thêm tiền thuốc men của ngươi, tổng cộng thu ngươi một ngàn lượng như thế nào!"
"Còn có loại chuyện tốt này?" U Lan ngạc nhiên nhìn về phía Ngô Tuấn, móc ra một túi tiền ném qua: “Cho ngươi!”
Ngô Tuấn mở túi tiên ra xem xét, bên trong chứa mười mấy khỏa bảo thạch sắc thái diễm lệ, xem ra, tối thiểu có thể bán được mấy ngàn lượng!
Thấy U Lan hào phóng như thế, Ngô Tuấn cũng không tàng tư, lộ ra một khuôn mặt tươi cười khiến cho người ta ấm áp như gió xuân, cười móc ra vài cuốn sách, vô cùng cẩn thận đưa vào trong tay U Lan: "Mấy cuốn sách này thế nhưng là tâm huyết nhiều năm của ta, hãy giữ gìn bọn chúng thật tốt!"
"Ừm, ta nhất định sẽ giữ gìn thích đáng!"
U Lan tiếp nhận sách, hưng phấn mở ra ở trong tay, vài cái tên trên bìa sách ngay lập tức đập vào mắt nàng
"« Ma Thổi Đèn », « Cô Bé Lọ Lem », « Lương Sơn Bá cùng với Chúc Anh Đài »?”
Trên trán U Lan toát ra một dấu chấm hỏi, sau khi mở một cuốn sách ra nhìn mấy lần, chau mày nhìn về phía Ngô Tuấn đang kiểm kê bảo thạch, hỏi: "Ngô đại phu, mấy cuốn sách này giống như là tiểu thuyết vậy?”
Ngô Tuấn ngẩng mặt, nghiêm túc giải thích: "Mấy cuốn sách này cũng không phải là tiểu thuyết phổ thông, mà là chỉ mà là... tiểu thuyết trưởng thành chỉ có người lớn mới có thể đọc! Đọc xong những cuốn sách này, ngươi liền có thể biến thành người!"
U Lan: "..."
Phượng Hoàng cả ngày đi theo vị đại phu lòng dạ hiểm độc này, đến tột cùng là thế nào nhịn đến bây giờ còn có thể không động thủ?
Như thế định lực, chỉ sợ đã không thua năm đó Phật Tổ đi!
Vào đầu mùa đông, một nhóm thanh niên nam nữ cưỡi ngựa từ biên cảnh phía bắc Đại Hạ
Người phía trước rất vạm vỡ, cầm trường đao trong tay, tuấn mã dưới hông cái trán mọc sừng, so với ngựa bình thường cao hơn tận nửa người, nhìn rất là uy phong
Thiếu niên đi theo sau lưng gã, lại cưỡi ở phía trên một con lừa, chở theo vài bao dược liệu và đeo trên người một chiếc túi vải thô, trông giống như con buôn
Nhóm năm người này, chính là bọn người Ngô Tuấn cùng với Tần Nguyệt Nhi trở về từ Bắc Vực
Đại quân hộ tống lương thảo tăng thêm dân phu trọn vẹn mấy vạn người, người ăn ngựa nhai tiêu hao không ít, bởi vậy Triệu Lam liền suất quân quay trở về Đại Hạ trước một bước
Bọn người Ngô Tuấn thì là theo thứ tự bái phỏng Hạo Thiên bộ cùng với Trường Sinh thiên bộ, sau đó mới mang theo lễ vật thắng lợi trở về