Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 147: Gia Cát Cương



Chương 147: Gia Cát Cương

Chương 147: Gia Cát Cương

Tân Nguyệt Nhi ừ một tiếng, tiếp đó nhớ tới cái gì, ánh mắt sáng tỏ nói: "Bên trên Ngọa Long Cương VỊ có Ngọa Long sơn trang, nghe mẹ ta kể, trang chủ Ngọa Long sơn trang có họ kép Gia Cát, là chi lẻ của Gia Cát thế gia, hay làm việc thiện giúp người, đồ ăn trong nhà cũng ngon, chúng ta có thể đến đó tá túc một đêm.”

Ngô Tuấn nghe vậy, không khỏi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: "Ở trên Ngọa Long Cương Vị, còn có họ là Gia Cát, vị trang chủ kia sẽ không phải gọi là Gia Cát Ngọa Long đó chứ?”

Tân Nguyệt Nhi hơi sững sờ: "Y gọi là Gia Cát Cương."

Ngô Tuấn: "..."

Đi lên bên trên Ngọa Long Cương Vị, một toà đại viện khí phái trang nghiêm xuất hiện ở trước mặt hai người, cửa sân mở ra, bên trong lại trống không không có một người

Ngô Tuấn đứng ở cửa ra vào hô hai tiếng, không có đạt được bất kỳ lời đáp lại nào, nhíu nhíu mày nhìn Tần Nguyệt Nhi, sau đó cùng đi vào Càng đi vào trong, lông mày của Ngô Tuấn càng nhíu lại

Toàn bộ viện lạc trống trơn, một bóng người cũng không có, tất cả đồ dùng trong nhà cũng bị chuyển đi, thoạt nhìn như là tử trạch vậy

Nhìn thấy cảnh tượng này, Ngô Tuấn không khỏi suy đoán nói: "Gia đình này có lẽ đã dọn đi rồi."

Tân Nguyệt Nhi có chút thất vọng, nói: “Trước tiên hãy tìm một phòng ở lại đi, sau đó ta đi tìm một ít thịt rừng trở về."

Trong khi nói chuyện, nàng chợt dừng lại bước chân, cảnh giác nhìn về phía góc tường, lên tiếng nói: "Có người!"

Ngô Tuấn xoay mặt nhìn lại, thấy một người chống mông lên nằm trong bụi cỏ, khóe miệng còn dính một giọt chất lỏng xanh biếc, không khỏi hơi sững sờ: "Hình như y còn sống."

Tân Nguyệt Nhi nhìn chung quanh, bảo vệ Ngô Tuấn đi tới bên cạnh người kia, liếc mắt nhìn đối phương, phát hiện ra đối phương khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc trường bào tơ lụa đẹp đẽ, thân phận địa vị có vẻ không thấp, nhíu mày hỏi: "Đối phương trúng độc gì?" Ngô Tuấn vươn tay mở miệng thanh niên ra nhìn, sắc mặt lập tức trở nên cổ quái: "Không phải độc, bên trong miệng y là cỏ xanh bình thường, nhìn y giống như là quá đói, muốn ăn cỏ để đỡ đói, kết quả vẫn là đói bất tỉnh..."

Tân Nguyệt Nhi nhìn thanh niên đói ngất đi trên mặt đất, lộ vẻ thông cảm nói: "Cho y một cái bánh bao ởi. ˆ

Tiếng nói rơi xuống đất, thanh niên bỗng nhiên mở mắt, trong mắt lóe lên tia sáng xanh nói: "Bánh bao ở đâu!"

Ngô Tuấn có chút vui vẻ, móc ra một cái bánh bao, thanh niên đoạt lấy, ngoạm hai cái nuốt bánh bao vào bụng, sau khi thở ra một hơi, đứng dậy nho nhã lễ độ thở dài nói: "Tại hạ Gia Cát Cương Ngọa Long sơn trang, có bằng hữu từ đến từ phương xa, chiêu đãi không chu đáo, còn xin hai vị quý khách thứ lỗi!"

Ngô Tuấn lộ vẻ kinh ngạc nói: "Ngươi là trang chủ nơi này?”

Gia Cát Cương mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy!"

Ngô Tuấn giật giật khoé miệng nói: "Đầu đã sắp chết đói, cũng đừng khoe chữ, ngươi làm sao luân lạc tới trình độ này?” Gia Cát Cương cười nhạt một tiếng, ánh mắt thâm thúy nói: "Nhất thời nghèo túng mà thôi, ta cũng không muốn nói thêm cái gì. Gia Cát Cương ta mười sáu tuổi bắt đầu làm ăn, từ lỗ một vạn lượng, đến hai vạn lượng, ba vạn lượng, đến bây giờ hơn ba mươi vạn lượng... `

Nói đến đây y hơi dừng lại, ở dưới vẻ mặt giật mình nhìn thấy đại tài chủ của Ngô Tuấn, tiếp tục nói: "Ta cũng không biết mình là làm sao thua lỗ nhiều tiền như vậy."

Ngô Tuấn: "..."

Sau khi không còn gì để nói, Ngô Tuấn không nhịn được phàn nàn nói: “Ngươi từ lúc vừa mới bắt đầu hẳn là đã bồi thường tiền, qua thời gian dài như thế, chẳng lẽ ngươi liền không có phát hiện ra mình căn bản không thích hợp làm ăn sao?"

Gia Cát Cương cũng không tức giận, mỉm cười nói: "Ta đã phát hiện ra mình không thích hợp làm ăn, cho nên ta hiện tại đổi thành bảo trợ người làm ăn, chuyên môn đầu tư những người biết làm ăn kia."

"Trước đó không lâu ta còn gặp một vị vương tử Đại Trí Tuệ Phật Quốc, quốc gia bọn hắn hiện tại đang nội loạn, muốn mượn ta ba vạn lượng bạc làm ngân quỹ, dùng để thỉnh nước láng giềng xuất binh bình định."

"Vương tử hứa hẹn ta, đợi đến sau khi quốc gia bọn hắn phản loạn bình định, ban thưởng ta ba vạn lượng hoàng kim, hai mươi mỹ nữ, còn phong ta làm thổ ty quốc gia bọn hắn!"

Ngô Tuấn lộ ra biểu lộ quái dị nhìn khuôn mặt tươi cười của Gia Cát Cương, hỏi: "Ngươi sẽ không thật sự cho y ba vạn lượng đó chứ?” Gia Cát Cương cười nhạo một tiếng: "Đương nhiên không có, ta cũng không ngốc."

Ngô Tuấn có chút nới lỏng một hơi, sau đó liền nghe y hăng hái tiếp tục nói: "Đã muốn đầu tư, đương nhiên phải đầu tư lớn, cuối cùng ta bán hết gia tài được gần mười vạn lượng bạc, để cho vương tử mang đi toàn bộ, đồng thời vào trước khi y đi, ta còn kết bái làm huynh đệ với yl”

"Đến thời điểm nghĩa huynh bình định phản loạn, ta chính là đệ nhất công thần của Đại Trí Tuệ Phật Quốc, bằng vào công lao cùng với tài hoa của ta, tuyệt đối là tế tướng không có nhân tuyển thứ hai!"

Ngô Tuấn: "..."