"Linh hồn của Phạn Thiên chính là kết hợp giữa mặt ác của ta cùng với thạch hầu mà thành, vừa hiện thế, liền muốn biến nhân gian thành một toà Phật quốc mà toàn bộ sinh linh bị gã nô dịch, nghe hiệu lệnh của gã, vì thế đã phạm vào rất nhiều tội nghiệt."
"May mắn Phật Tổ phát hiện ra kịp thời vào trước khi nhưỡng thành hạo kiếp trấn áp gã tại nơi này, đến nay đã qua hơn ba nghìn năm.”
Ngô Tuấn giật mình nhìn về phía Phạn Thiên: "Ngay cả Phật Tổ cũng không thể giết chết gã?"
Đại Trí Tuệ có chút kinh ngạc, có chút dở khóc dở cười nói: "Tiểu hữu, Phật Tổ chưa từng sát sinh... chẳng qua ngươi nói cũng không sai, coi như Phật Tổ muốn phá sát giới, đại khái cũng là không thể giết chết gã."
"Ta năm đó chính là nhìn trúng thân thể bất hủ của thạch hầu, cho nên mới dung hợp cùng với nó. Lại thêm ta không diệt trí tuệ, trừ phi thiên địa sụp đổ, bằng không chỉ sợ là không có ai có thể giết chết Phạn Thiên, chỉ có thể chờ đợi vạn năm sau, khiến cho tuổi thọ của gã hao hết."
Nói xong, Đại Trí Tuệ lộ ra một cái biểu lộ nghĩ mà sợ, thốn thức nói: "Ba ngàn năm nay, Phạn Thiên một mực đang nghĩ biện pháp thoát khỏi phong ấn của Phật Tổ, còn sử dụng phật ý tôn tại giữa thiên địa của ta, khống chế Đại Trí Tuệ Phật Tự ngàn năm, muốn góp nhặt pháp lực của tín đồ phá mở phong ấn."
"Lần này nếu không phải tiểu hữu ngươi đến, gã liên đã thành công rồi." "Cũng may tiểu hữu phá hủy âm mưu của gã, lại dùng Thiên Phong Kiếp suy yếu thần hồn của gã, không có ngàn năm thời gian, gã chỉ sợ là không có cách nào lại có động tác nào khác.
"Chẳng qua vì đề phòng vạn nhất, ta sẽ truyền thụ bí pháp chưởng khống phật ý của ta cho ngươi, hi vọng tiểu hữu có thể lợi dụng tốt, cũng như lưu truyền xuống dưới, đề phòng phật ý của ta lại bị Phạn Thiên lợi dụng."
Đại Trí Tuệ nói xong, đưa ngón trỏ ra điểm về phía mi tâm của Ngô Tuấn, Ngô Tuấn chỉ cảm thấy mi tâm mát lạnh, trong đầu liên lập tức nhiều hơn rất nhiều bí pháp, trong đó có môn pháp môn Tuệ Kiếm kia
Sau khi truyền thụ xong bí pháp, thân ảnh của Đại Trí Tuệ biến mất ở trong sơn động
Cùng lúc đó, Thiên Phong Kiếp cũng ngừng lại, Phạn Thiên đang bị gió thổi qua nhắm hai mắt lại, rơi vào bên trong ngủ say
Ngô Tuấn cũng vội vàng thu dọn đồ đạc, cầm đan dược mới luyện được đi ra khỏi sơn động, tụ hợp cùng với mấy người canh giữ ở phía ngoài Nhìn thấy đan dược trong tay Ngô Tuấn, Nguyên Mẫn lộ vẻ mặt vui vẻ nói: "Xong rồi?"
Ngô Tuấn gật đầu, giao đan dược cho Nguyên Mẫn, mắt nhìn râu quai nón dài ba tấc dưới quai hàm y, nghiêm túc dặn dò: “Chúng ta rời đi Kinh Thành lâu như vậy, cũng không biết rõ thế cục của Đại Hạ hiện tại như thế nào."
"Vì đề phòng vạn nhất, chúng ta chia binh hai đường, ta cùng với Nguyệt nhi một đường, hấp dẫn ánh mắt của đám người bốn đại thế gia. Ngươi cầm đan dược, đổi danh đổi tính cùng với Kính Đài đi đến Kinh Thành."
"Nguyên Mẫn ngươi hãy nhớ kỹ, từ giờ trở đi, ngươi không còn là Tam hoàng tử, tên gọi mới của ngươi là Ngộ Tĩnh, là tăng nhân Pháp Nghiêm Tự, ngươi nhớ chưa?”
Nguyên Mẫn lộ ra thần sắc trịnh trọng gật đầu: "Ngộ Tĩnh đã nhớ kỹ!"
Ngô Tuấn hài lòng vỗ vỗ bờ vai của y, nói: "Vậy thì nhanh lên đường đi."
Nguyên Mẫn cúi đầu thật sâu với Ngô Tuấn, quay người gánh hành lý, nện bước bước chân trầm ổn cùng với Kính Đài đi xuống núi
Nhìn bóng lưng hai người từ từ đi xa, Tân Nguyệt Nhi nghi hoặc nói: “Chúng ta không đi sao?"
Ngô Tuấn nhỏ giọng nói: "Chúng ta đi chậm một chút, đợi đến khi tin tức lão Hoàng Đế bình an truyền ra lại vê kinh. Mặc dù thuốc của ta hoàn toàn không có một chút xíu vấn đề nào, nhưng vạn nhất lão Hoàng Đế xảy ra vấn đề khác, đến thời điểm đó chỉ sợ vẫn sẽ trách tội lên trên đầu của ta, ta phải sớm chạy trốn."
Tần Nguyệt Nhi: "..." Nghe phát biểu chột dạ của Ngô Tuấn, trong lòng của nàng bỗng nhiên sinh ra một tỉa dự cảm không tốt
Làm sao càng nghe càng cảm thấy, thuốc này rõ ràng là có vấn đềt...
Thục Quốc có nhiều tiên sơn, Nga Mi khó có nơi nào sánh kịp
Xứ sở Tây Thục, bát ngát núi non, phong cảnh tuyệt đẹp, rất nhiều thế ngoại cao nhân sống ẩn dật ở đây, có thể nói là ngọa hổ tàng long
Trên con đường Thục đạo gồ ghề, một vị thiếu niên cõng hòm thuốc, vừa nhấm nháp bánh bao, vừa thưởng thức phong cảnh dọc đường, bên cạnh còn có một thiếu nữ áo đỏ đi theo, chính là Ngô Tuấn cùng với Tân Nguyệt Nhi trở về từ Tây Vực
Sau khi nuốt một ngụm bánh bao cuối cùng, Ngô Tuấn lấy bản đồ ra, nhìn lướt qua rồi nói: "Địa phương trước mặt tên là Ngọa Long Cương VỊ, đi qua Ngọa Long Cương VỊ chính là Thục Trung, đèn lồng ở nơi đó rất nổi danh, bằng không chúng ta qua hết lễ hội đèn lồng lại tiếp tục lên đường?”