Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 142



 

Tân Tú thong dong dạo bước qua những ngôi nhà cao thấp nhấp nhô, hòa vào đám trẻ con đang nô đùa chí ch.óe, cùng chúng xem một buổi biểu diễn Quỷ diễn của người dân bản địa. Quỷ diễn thực chất là một nghi lễ hiến tế kết hợp múa hát quy mô lớn. Rất nhiều người cải trang thành những hình thù ma quỷ gớm ghiếc, eo đeo chiếc trống nhỏ, tay cầm dùi trống và cờ phướn, chân trần dậm nhảy khắp các ngõ hẻm. Tương truyền nghi lễ này nhằm xua đuổi tà ma và thanh tẩy uế khí.

 

Theo góc nhìn của Tân Tú, đây chẳng qua là một màn tụ tập nhảy đại thần quy mô lớn. Một khi con người ta đã lo đủ cái ăn cái mặc, họ sẽ bắt đầu vun đắp đời sống tâm linh. Và màn Quỷ diễn đậm đà bản sắc văn hóa dân gian này chính là một hình thức bồi đắp tâm linh của người dân nơi đây.

 

Người dân ở vùng này có vẻ hiếu khách và không hề bài xích người lạ. Gặp một khuôn mặt lạ hoắc như Tân Tú, họ chẳng tỏ vẻ dè chừng hay ác cảm gì. Rất nhiều nơi nàng đi qua, hễ gặp người lạ là người dân bản địa vội vàng xa lánh, thậm chí còn nảy sinh nghi ngờ vu khống, vô cùng man rợ và u muội. Nơi đây thì khác. Có mấy đứa trẻ tò mò xúm xít quanh nàng, xoa xoa sờ sờ y phục nàng mặc, rồi lại tròn xoe mắt nhìn con lừa lẽo đẽo theo sau, miệng liến thoắng ríu rít tiếng địa phương.

 

Tân Tú cười tươi rói: "Mấy nhóc đang líu lo gì thế, tỷ tỷ không hiểu gì sất."

 

Nàng cố tình nhại lại giọng điệu địa phương của vùng này. Trong tai người bản địa, giọng điệu lơ lớ ấy nghe vô cùng buồn cười. Đám trẻ con lăn ra cười ngặt nghẽo, ngay cả mấy phụ nữ đang ngồi đan lát trước cửa nhà cũng bật cười hiền hậu. Có một thiếu nữ mắt to tròn cất giọng lanh lảnh uốn nắn lại cách xưng hô cho Tân Tú.

 

Tân Tú rất thích cái bầu không khí thân thiện này. Nàng lóc cóc theo đám trẻ con đang nô đùa trên phố để xem màn Quỷ diễn. Cả đoàn cuối cùng tụ tập ở một quảng trường rộng lớn, bao quanh những lá cờ đủ màu sắc sặc sỡ. Tiếng trống thùng thùng thùng vang vọng khắp bốn phương tám hướng. Họ tin rằng, tiếng trống càng vang rền thì hiệu quả thanh tẩy trừ tà càng cao. Vì thế, những nam nhân với làn da rám nắng dồn hết sức lực nện từng nhát b.úa xuống mặt trống.

 

Trưa tròn bóng, đám đông lần lượt tản đi. Từ các ngõ ngách, tiếng các bà các mẹ í ới gọi con cái về ăn cơm vang lên. Đám trẻ con lúc nãy còn xúm xít quanh Tân Tú ríu rít trò chuyện, tò mò xem nàng thắt mấy chiếc vòng tay bằng sợi dây ngũ sắc, giờ cũng tiếc nuối tản mác về nhà. Chỉ còn sót lại một bé gái với mái tóc hơi hoe vàng vẫn đứng nán lại, mắt hau háu nhìn nàng đan chiếc vòng tay rực rỡ sắc màu.

 

Tân Tú đan xong đoạn cuối cùng, thắt nút lại, bắt gặp ánh mắt thèm thuồng của bé gái, nàng tiện tay tặng luôn chiếc vòng ngũ sắc cho cô bé.

 

"Tặng cho muội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nghe thấy lời nói lơ lớ của người lạ, bé gái lộ rõ vẻ mừng rỡ rạng ngời. Cô bé nâng niu nhận lấy chiếc vòng tay ngũ sắc, đặc biệt thích thú với viên đá trong suốt màu đỏ tươi đính trên đó. Cô bé mân mê không rời tay, rồi đeo chiếc vòng lên cổ tay nhỏ bé gầy guộc.

 

Tân Tú ngồi nán lại trên bậc đá cẩm thạch, mỉm cười nhìn cô bé nghịch ngợm. Trẻ em gái ở vùng này thường diện y phục màu sắc tươi tắn, hoa văn cầu kỳ, trên người và trên đầu đeo lủng lẳng đồ trang sức bằng bạc. Dù cô bé này cũng mặc y phục tương tự, nhưng nhìn số lượng trang sức bạc ít ỏi trên người, đủ biết gia cảnh cô bé không mấy khá giả.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Có tiếng gọi tên cô bé vang lên. Cô bé vội vàng thưa lại. Một thiếu niên chừng mười mấy tuổi, da dẻ ngăm đen, thân hình săn chắc hầm hầm bước tới. Mặt hắn xị ra, nói câu gì đó đại ý trách mắng sao giờ này còn chưa chịu về nhà ăn cơm.

 

Cô bé không hề sợ hắn, chu môi cãi lại vài câu, rồi nhanh nhảu chìa cổ tay ra khoe chiếc vòng ngũ sắc tuyệt đẹp với ca ca. Rõ ràng, hai huynh đệ vô cùng gắn bó khăng khít.

 

Thiếu niên định kéo muội muội về nhà, nhưng cô bé lại chỉ tay về phía Tân Tú, nói liến thoắng gì đó. Hình như cô bé có ý muốn mời nàng về nhà dùng bữa. Thiếu niên có vẻ không ưng thuận cho lắm, nhưng chẳng cản nổi cô muội muội bướng bỉnh. Cuối cùng, hắn đành gật đầu ra hiệu mời Tân Tú theo họ về nhà.

 

Thế là, chỉ bằng một chiếc vòng tay ngũ sắc, Tân Tú đã mua chuộc được tình cảm của một bé gái, lại còn vớ bở được một bữa ăn và chỗ ngủ miễn phí. Quả đúng như nàng dự đoán, đôi huynh muội này gia cảnh nghèo khó. Nhà của họ bé tẹo so với những nhà xung quanh. Trong nhà chỉ có hai người bọn họ, chẳng thấy bóng dáng người lớn nào.

 

Chưa bàn đến chuyện kiếp trước, thân xác Tân Tú hiện tại cũng đã mười hai mốt tuổi đầu. Đương nhiên nàng sẽ không trơ trẽn để cặp huynh muội nghèo khó này phải nhịn đói chắt bóp đồ ăn ra thiết đãi nàng. Nàng lôi nốt chỗ nguyên liệu nấu ăn còn sót lại trong túi bách bảo ra, đuổi tên thiếu niên đang lúi húi nhóm lửa ra ngoài, tự tay xuống bếp trổ tài.