Chính vào khoảnh khắc đó, hắn rất muốn có một người ở bên cạnh.
Không cần quá hoàn mỹ, cũng chẳng cần quá cường đại, chỉ cần hắn thích là được.
Chỉ cần đối phương có thể chấp nhận cái Minh Giới nhạt nhẽo và đơn điệu này, có thể kéo hắn ra khỏi sự cô tịch trong những thời khắc như thế này, an tĩnh bầu bạn bên cạnh hắn, dài lâu và bền bỉ.
Như vậy là đủ rồi.
Phương Đông nghe được câu trả lời nằm trong dự liệu, nhìn quả cầu đỏ trong tay, thở dài thườn thượt.
Được rồi.
Lần này phỏng chừng lại là công cốc.
Các Quỷ Đế cũng là từ bao nhiêu cuộc tuyển phi mà đúc kết ra kinh nghiệm, tuy nói không đoán được tâm tư Minh Vương, nhưng lén lút cũng miễn cưỡng tổng kết ra vài điểm về "nửa kia" mà Minh Vương mong muốn.
Nhất kiến chung tình, thuần ái (tình yêu thuần khiết), cộng thêm linh hồn có độ phù hợp cao.
Mẹ nó chứ.
Một cái so với một cái càng khó hơn, hắn còn nửa điểm cũng không chịu tạm bợ. Kiểu này đừng nói một trăm năm, trong vòng năm trăm năm mà tìm được một người cho hắn thì đúng là tạ ơn trời đất.
Quỷ Đế nhóm lo lắng sốt ruột, Minh Vương cũng cau mày c.h.ặ.t chẽ.
Nhìn dòng người không ngừng đi lên, nào là ông già, bà cả, đại thúc, đại thẩm, thậm chí còn có cả trẻ con vắt mũi chưa sạch, viên Kỳ Lân Châu trong tay hắn xoay càng lúc càng nhanh, chữ "Pass" (Qua) trong miệng cũng hô càng lúc càng dồn dập.
Một lúc sau, hắn gõ lên vách xe, phân phó Phương Đông: "Nửa canh giờ nữa ngừng báo danh."
Phương Đông sửng sốt: "Nhanh như vậy sao? Mới xem chưa đến một ngàn người mà."
Mọi năm ít nhất cũng phải xem ba đến năm ngàn người chứ.
Thương Lâm gật đầu: "Ừ, vậy là đủ rồi."
Cảm giác năm nay vẫn sẽ chẳng có kết quả gì, không cần lãng phí quá nhiều thời gian.
Phương Đông triệu tới một con thanh điểu, truyền mệnh lệnh của Thương Lâm xuống. Thanh điểu xoay quanh lướt qua đóa kim liên, bay qua những hàng hoa xanh non, đậu trên vai một vị Minh Sử dưới nhụy hoa, thì thầm vào tai hắn vài câu.
Vị Minh Sử kia gật đầu, nghiêng người truyền tin cho đồng bạn, thuận tay đặt một cái đồng hồ cát lên bàn.
Trong hàng ngũ có những con quỷ đã kiên trì đến báo danh nhiều năm, thấy đồng hồ cát liền hô lên: "Không xong rồi, còn nửa canh giờ nữa là hết hạn báo danh!"
Hàng ngũ xếp hàng nháy mắt rối loạn, mấy kẻ đứng sau âm thầm muốn chen ngang.
Kết quả bị túm tai lôi ra khỏi hàng, đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Nhóm người Khương Tước muốn đưa Tận Trời lên trước để tương tác với Minh Vương, cho nên lúc này cũng đang ngoan ngoãn xếp hàng.
Cô nương xếp sau lưng Tận Trời bị xô đẩy, đầu không cẩn thận đập vào vai Tận Trời, vội vàng nhỏ giọng xin lỗi: "Ngại quá."
Tận Trời quay đầu lại, hơi ngẩn ra một chút rồi mới ôn tồn nói: "Không sao."
Hắn ngẩn người là bởi vì, khi còn ở Tu Chân Giới, hắn chỉ là một sợi tàn hồn, không chạm được vào ai, người khác cũng không chạm được vào hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa rồi đột nhiên cảm nhận được sự va chạm thực tế, hắn có chút lạ lẫm.
Nói xong, hắn lại nhìn lên trán cô nương kia: "Có đau không?"
Cô nương ngơ ngác nhìn hắn, mặt chậm rãi đỏ lên, không trả lời câu hỏi của hắn mà hỏi ngược lại: "Công t.ử là quỷ mới tới sao? Trước kia sao chưa từng gặp bao giờ?"
Tận Trời gật đầu: "Là mới tới."
Cô nương mở to mắt, nhìn hắn chằm chằm: "Công t.ử đẹp trai như vậy, cũng là quỷ độc thân sao?"
Minh Giới có rất nhiều quỷ hồn không muốn đi đầu thai, phần lớn sẽ tìm một người bạn ở Minh Giới, thành thật kiên định mà sinh sống.
Loại quỷ có diện mạo ôn nhuận sạch sẽ, dáng người cao ráo, ăn nói văn nhã lại đầy vẻ thư sinh như hắn quả thực hiếm như lá mùa thu.
Nếu không thì nàng cũng chẳng to gan lớn mật đến mức đi tham gia tranh cử Minh Hậu làm gì.
Tận Trời bị cô nương khen đến sửng sốt, một lúc sau mới khẽ cười nói: "Cô nương nói đùa rồi, ta bất quá chỉ là người bình thường, cô nương quá khen."
Cô nương kia còn chưa kịp mở miệng, Khương Tước, Văn Diệu, Chiếu Thu Đường cùng Từ Ngâm Khiếu đã đồng loạt thò đầu ra từ sau lưng Tận Trời: "Bình thường á?"
Mấy người đồng thanh, âm lượng lớn đến kinh người, nháy mắt thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Khương Tước cùng Chiếu Thu Đường đi đến trước mặt Tận Trời, nhìn kỹ hắn rồi hỏi: "Ngươi nói phương diện nào bình thường?"
Tận Trời thành thật đáp: "Diện mạo, tính cách, thiên phú."
Khương Tước nhíu mày: "Thiên phú thì xác thật là bình thường, nhưng tính cách ôn nhu như vậy sao có thể gọi là bình thường được? Còn về diện mạo, ngươi có phải hay không có hiểu lầm gì sâu sắc về bản thân mình?"
Chiếu Thu Đường lôi cái gương từ trong túi Tu Di ra, giơ lên trước mặt Tận Trời: "Ngươi nhìn kỹ lại xem nào?"
"Tuy không phải diện mạo kinh diễm tuyệt trần, nhưng cũng vượt xa sáu bảy phần mười người ở đây rồi. Hai chữ 'bình thường' này rốt cuộc ngươi lấy đâu ra tự tin để nói thế?"
Văn Diệu ghé vào tai trái hắn: "Ngươi lấy đâu ra thế, soái ca?"
Từ Ngâm Khiếu ghé vào tai phải: "Nhìn kỹ lại mình đi, soái ca."
Các sư huynh khác cũng từng người một vây quanh tai hắn, trong lúc nhất thời, bên tai Tận Trời chỉ quanh quẩn hai chữ —— Soái ca.
Tận Trời: "......"
Hắn hình như có chút hiểu được vì sao đám người này mỗi ngày đều vui vẻ như vậy.
Chưa nói cái khác, nhưng lòng tự tin thật sự sẽ dần dần bành trướng lên.
Tận Trời nhẹ nhàng ấn cái gương của Chiếu Thu Đường xuống, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: "Bởi vì trong ảo cảnh kiếp đó, chưa từng có ai nói thích ta cả."
Chillllllll girl !
Hắn trước sau đều sống cùng sư phụ và Thanh Vu bọn họ, rất ít khi nghe được đ.á.n.h giá về ngoại hình của mình.
Thi thoảng ra ngoài gặp người, nam tu thì còn đỡ, nhưng đa số nữ tu khi chạm mắt với hắn đều rất nhanh dời đi ánh mắt.
Số lần như vậy nhiều lên, hắn liền cảm thấy có lẽ mình lớn lên trông rất bình thường, mới khiến các cô nương không muốn nhìn nhiều.