Khương Tước mang theo một đám đồ thiếu đạo đức đừng nói bình yên vô sự, thậm chí còn có nhàn tâm “bổ đao” cho nhóm Minh Sử đã mất đi năng lực chiến đấu.
Khương Tước từ khi vào Minh giới, “băng phong” liền không ngừng, nơi đi qua toàn là khắc băng.
Những người khác ném phù thì ném phù, giăng lưới thì giăng lưới.
Chỉ là để Minh Sử “nghỉ ngơi thật tốt”, tốt nhất là chờ bọn họ xong việc rồi hãy “tỉnh”.
*Bằng không bọn họ chơi không yên ổn.*
Từ rất xa, Khương Tước nghe thấy một trận tiếng nhạc ồn ào.
Đồng thời, năm thú dừng lại, nhìn phía trước đồng thanh nói: “Tới rồi.”
Khương Tước và mấy người ngước mắt nhìn lại, đập vào mắt là một đại đạo rộng lớn, được lát bằng tinh thạch màu tím u tối, lộng lẫy đến làm người không mở mắt ra được.
Ở cuối con đường, trên một t.h.ả.m hoa màu xanh lục tươi tốt nở rộ một đóa kim liên.
Cánh hoa vàng kim che trời, Khương Tước và mấy người đứng trước hoa, nhỏ bé giống như chim ruồi.
Tất cả nam nữ tham gia tuyển phi đều đứng ở trung tâm đóa hoa, trên không đóa hoa, bốn người lơ lửng.
Ở giữa bốn người, là một chiếc nhuyễn kiệu xa hoa, trước kiệu rủ nửa rèm châu, mơ hồ có thể thấy một mỹ nhân ngồi ngay ngắn, hơi rũ mặt mày, mắt lạnh nhìn chúng quỷ ở trung tâm đóa hoa.
Nếu không phải Khương Tước liếc thấy yết hầu giữa cổ hắn, nhất thời thật đúng là không xác định người nọ là nam hay nữ.
Khương Tước nghiêng người hỏi Huyền Điểu: “Mấy người giữa không trung kia là ai?”
Huyền Điểu đã bị Khương Tước hố sợ, vừa nghe thấy nàng hỏi liền trả lời: “Ở giữa chính là Minh Vương Thương Lâm, tả hữu mấy người là Tứ Phương Quỷ Đế.”
“Minh bạch.”
Khương Tước sờ sờ đầu chim tỏ ý cảm tạ, dương tay gọi Tận Trời: “Vân sư huynh ngươi nhìn xem, chỉ riêng về bề ngoài và dáng người, có ai có thể lọt vào mắt không?”
Tận Trời theo ánh mắt Khương Tước nhìn lại.
Dẫn đầu nhìn thấy một đoạn hồng y buông xuống từ nhuyễn kiệu, cùng với một đoạn xương cổ tay trắng lạnh.
Rèm châu bị gió thổi động, làm hoa mắt người, Tận Trời thấy không rõ khuôn mặt hắn, chỉ nhìn thấy một sợi tơ hồng chưa đi đến n.g.ự.c Minh Vương.
Một đầu sợi tơ hồng khác là một viên cầu màu đỏ.
Đang được Quỷ Đế phía bên phải nhuyễn kiệu phủng trong tay, chớp chớp phát ra ánh sáng nửa sống nửa c.h.ế.t.
Tận Trời ánh mắt ở quả cầu đỏ dừng lại một lát, ngước mắt đi xem Quỷ Đế đang phủng cầu.
Lặng lẽ quan sát một lúc lâu, hắn gật gật đầu, *không tồi.*
Trong bốn vị Quỷ Đế chỉ có một vị là nữ t.ử, dung mạo đều là trung thượng đẳng, dáng người tuyệt hảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tận Trời đ.á.n.h giá người cũng rất lễ phép, ánh mắt bình thản cũng tuyệt không dừng lại lâu, xem xong người sau, xoay người đối Khương Tước nói: “Bốn vị Quỷ Đế đều không tồi, Minh Vương mặt không thấy rõ, tạm thời đem hắn bài ——”
Chillllllll girl !
“Bỏ qua.” Từ nhuyễn kiệu truyền ra một giọng nói chán đến c.h.ế.t.
Tận Trời ngoái đầu nhìn lại, rèm châu đúng lúc bị Minh Vương phất tay c.h.é.m xuống, rèm châu ngăn cản tầm mắt từng viên rơi xuống đất, Tận Trời hoàn toàn thấy rõ người trong kiệu.
Tóc đen hồng y, lười nhác dựa ngồi trong kiệu, quần áo mặc lỏng lẻo, lộ ra mảng lớn n.g.ự.c trắng nõn.
Trong tay thưởng thức hai viên châu.
Thấy không rõ là cái gì, chỉ mơ hồ thấy bị xoa đến rất sáng.
Tận Trời ánh mắt ở trên mặt Minh Vương dừng lại một lát, sửa lời nói: “Minh Vương cũng giữ lại.”
Thương Lâm nửa điểm không biết mình đang bị người đ.á.n.h giá, nhíu mày nhìn một vị lão nhân đứng ở giữa hoa tâm.
Hắn vừa rồi chính là muốn nhìn rõ người nọ rốt cuộc có phải là lão nhân hay không, lúc này mới c.h.ặ.t đứt rèm châu.
Hoàn toàn thấy rõ sau, hạt châu kỳ lân trong tay hắn đều ngừng một cái chớp mắt, Minh Vương lạnh giọng hỏi hướng Quỷ Đế phương Đông ngoài nhuyễn kiệu: “Các ngươi liền không thể hạn chế một chút tuổi tác sao?”
Quỷ Đế phương Đông đang phủng quả cầu đỏ không chút do dự dỗi hắn: “Không phải ngươi nói sao? Tuổi tác không phải vấn đề.”
“Còn nữa.” Hắn quơ quơ quả cầu đỏ trong tay, “Tim đập của ngươi có thể hay không cho chút động tĩnh?”
*Một hai phải tìm cái có thể làm mình tâm động, còn phải công chính công khai, làm mọi người đều có thể nhìn thấy khoảnh khắc tim hắn đập loạn.*
*Kết quả đâu? Tuyển mấy trăm năm, nhiều mỹ nhân như vậy a. Hắn đều hoa cả mắt, Minh Vương tim đập như cũ vững như lão cẩu.*
*Hắn đều phải hoài nghi có phải Minh giới quá lạnh, làm Minh Vương đông lạnh thành tánh lãnh đạm.*
“Gặp được đúng người, tự nhiên sẽ biến.”
Minh Vương lười nhác trả lời một câu, rũ mắt nhìn về phía hoa tâm, chỗ đó đã đổi người, đang đứng một vị đại thẩm béo đô đô.
Thương Lâm sắc mặt lại tối sầm, trầm giọng nói: “Bỏ qua.”
Quỷ Đế phương Đông nhìn về phía Minh Vương trong nhuyễn kiệu: “Dạng người nào mới là đúng?”
“Nhiều năm như vậy, nam nữ già trẻ cũng coi như loại hình nào cũng gặp qua, chưa từng thấy ngươi tâm động bao giờ.”
*Bọn họ mấy năm trước còn sẽ hạn chế một chút tuổi tác cùng giới tính. Sau này vì thật sự đoán không ra tâm tư Minh Vương, vì thế điểm mấu chốt một năm so một năm thấp, đến bây giờ, không sai biệt lắm chỉ cần là cái quỷ, đều có thể từ trước mặt Minh Vương đi qua liếc mắt một cái.*
*Thật sự là tim hắn mấy trăm năm cũng không dị thường một chút. Căn bản làm người đoán không ra hắn thích dạng gì.*
Thương Lâm xoa hạt châu trong tay, đáy mắt hiện lên vài phần mờ mịt, hồi lâu mới ngẩn ngơ nói: “Không biết.”
*Ở trước kia, hắn chưa bao giờ nghĩ tới muốn cùng ai cộng độ quãng đời còn lại, chỉ là có một ngày, hắn từ trong mộng tỉnh lại, nhìn Minh giới tuyên cổ bất biến bầu trời đêm, đột nhiên bị một loại cô độc to lớn lôi cuốn.*